Chiêu Mộ Đàm Thiệu
Sương sớm Ký Châu giăng mắc trên những tán cây cổ thụ, từng giọt nước đọng lại trên phiến lá, rồi trượt dài, rơi xuống thảm cỏ ẩm ướt. Lữ Tri Hạ và Tu Viễn đã đi bộ suốt đêm, theo chỉ dẫn của Hoắc Dần. Mùi đất ẩm và hương thảo mộc rừng núi xộc vào mũi, đánh thức nàng khỏi sự mệt mỏi đang bủa vây. Phía xa, ẩn mình sau rặng trúc um tùm, một mái thảo lư đơn sơ dần hiện ra, mái tranh ngả màu thời gian, một dải khói mỏng bay lên từ ống khói, mờ ảo trong làn sương.
"Đến rồi," Hoắc Dần khẽ nói, giọng trầm đục, dẫn đường cho họ. Y đi trước, bước chân nhẹ nhàng không gây tiếng động, như thể hòa vào cảnh vật. "Đàm tiên sinh đã ở đây được ba năm, từ khi triều đình cũ bị lật đổ. Ông ấy không tiếp bất kỳ ai."
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng không nói nhiều, chỉ siết nhẹ chuỗi ngọc bội trên cổ tay, một thói quen mỗi khi nàng đối mặt với thử thách lớn. Nàng biết, để thuyết phục Đàm Thiệu, vị mưu sĩ từng được hoàng huynh tin tưởng nhất, sẽ không dễ dàng. Ông ấy là một trong số ít những người có thể nhìn xuyên thấu lòng người, một bậc kỳ tài với tài năng được ví như Trương Lương tái thế. Hoắc Dần đã dành hai ngày trời để dò la tin tức về ông, và những gì hắn mang về càng khẳng định tầm quan trọng của Đàm Thiệu đối với mục tiêu phục quốc của nàng.
Tu Viễn đi ngay sau Tri Hạ, đôi mắt không ngừng quét qua khu rừng trúc, cảnh giác với mọi động tĩnh. Dù ở một nơi hẻo lánh như vậy, hắn vẫn không lơ là cảnh giác.
Đến gần thảo lư, Hoắc Dần dừng lại. "Đàm tiên sinh thích sự yên tĩnh. Lữ công tử cứ vào đi. Tại hạ sẽ đợi ở ngoài."
Tri Hạ nhìn Hoắc Dần, ánh mắt ra hiệu cho Tu Viễn ở lại cùng. Hoắc Dần hiểu ý, khẽ gật đầu, rồi đi lùi về phía một gốc tùng, tựa vào đó, nhắm mắt như đang nghỉ ngơi, nhưng toàn thân vẫn tỏa ra một sự cảnh giác tiềm ẩn.
Tri Hạ bước lên bậc thềm gỗ mục, gõ nhẹ ba tiếng vào cánh cửa tre. Tiếng gõ khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Không có tiếng đáp lại. Nàng lại gõ thêm ba tiếng nữa, kiên nhẫn chờ đợi.
Một lát sau, cánh cửa tre từ từ mở ra.
Một người đàn ông gầy gò đứng đó, khoảng ba mươi lăm đến bốn mươi tuổi. Nước da xanh xao của người ít tiếp xúc với nắng gió, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ mệt mỏi nhưng lại sắc bén như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện. Bộ râu thưa thớt, không được chăm sóc kỹ càng, lòa xòa trên cằm. Y mặc một bộ trường bào vải thô đã bạc màu, tay cầm một chiếc quạt giấy cũ sờn. Đó chính là Đàm Thiệu, mưu sĩ một thời của Thái tử Lữ Ngôn Triệt.
"Các hạ là?" Đàm Thiệu cất tiếng, giọng nói trầm và chậm rãi, không một gợn biểu cảm, tựa như mặt hồ phẳng lặng.
"Tiểu sinh Lữ Nguyên, đây là huynh trưởng của tiểu sinh, Tu Viễn." Tri Hạ chắp tay thi lễ, thân phận đã được chuẩn bị kỹ càng. "Xin mạo muội quấy rầy Đàm tiên sinh."
Đàm Thiệu quét ánh mắt qua Tri Hạ, rồi dừng lại trên Tu Viễn. Đôi mắt sâu thẳm của y khiến Tu Viễn, người luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, cũng phải khẽ nhíu mày. Sau một khắc, ánh mắt Đàm Thiệu quay lại Tri Hạ, và y dường như đã đọc được điều gì đó trong đôi mắt nàng.
"Mời vào," y nói, giọng vẫn bình thản, rồi nghiêng người nhường lối.
Tri Hạ bước vào thảo lư. Bên trong không quá rộng, chỉ có một gian chính kê một bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, một giá sách chất đầy những cuốn kinh sử cũ kỹ và một lò sưởi nhỏ. Mùi giấy cũ và hương trà thoang thoảng trong không khí.
Đàm Thiệu ngồi xuống ghế chủ, đặt chiếc quạt giấy cũ lên bàn. Tri Hạ và Tu Viễn đứng đối diện. Tu Viễn khẽ đặt tay lên vai Tri Hạ, một hành động nhỏ nhưng đủ để truyền đi sự trấn an, đồng thời ngầm nhắc nhở nàng không được lơ là. Nàng khẽ gật đầu, ra hiệu đã hiểu.
"Không biết Lữ công tử tìm đến ta có việc gì?" Đàm Thiệu hỏi, ánh mắt vẫn tập trung vào nàng.
Tri Hạ không vòng vo. "Tiểu sinh đến đây, là vì hai chữ 'phục quốc'."
Đàm Thiệu khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa, không rõ là khinh thường hay châm biếm. "Phục quốc? E rằng Lữ công tử đã nhầm người. Ta chỉ là một kẻ ẩn cư, không còn quan tâm đến chuyện triều chính."
"Tiên sinh từng là mưu sĩ của Thái tử Lữ Ngôn Triệt, phò tá ngài ấy xây dựng cơ đồ, sao có thể nói là không quan tâm?" Tri Hạ đáp, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường. "Tiên sinh là bậc kỳ tài, có thể nhìn thấu lòng người, nhìn thấu thế cục. Chẳng lẽ tiên sinh lại cam tâm nhìn giang sơn họ Lữ rơi vào tay kẻ phản thần Trần Hạo?"
Đàm Thiệu im lặng một lát, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng. "Lữ công tử nói quá lời. Ta chỉ là một thư sinh yếu ớt, không có khả năng làm gì. Huống hồ, Trần Hạo đã nắm giữ kinh thành, thế lực vững chắc, phục quốc chỉ là chuyện viển vông, tự tìm đường chết."
"Chưa thử sao biết không thể?" Tri Hạ hỏi ngược lại, ánh mắt sắc bén đối diện với Đàm Thiệu. "Trần Hạo tuy mạnh, nhưng hắn chỉ kiểm soát được kinh thành và vùng trung tâm. Các châu quận xa xôi vẫn còn nhiều thế lực chưa quy phục hoàn toàn. Bình Xuyên Vương Lục Vấn ở phía bắc vẫn án binh bất động. Bắc Yến liên tục quấy nhiễu biên giới. Giang sơn Đại Hán đang trong cảnh phân ly, đó chính là thời cơ của chúng ta."
Đàm Thiệu nhìn nàng, trong đôi mắt y hiện lên một tia kinh ngạc khó nhận ra. Y không ngờ một thiếu niên gầy gò như nàng lại có thể có tầm nhìn xa đến vậy. Y nhìn Tu Viễn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa, nơi Hoắc Dần đang đứng tựa gốc tùng. Y khẽ vuốt râu, im lặng suy tư.
"Ngươi nghĩ mình có thể làm được gì?" Đàm Thiệu hỏi, giọng nói mang một chút thử thách. "Ngươi có bao nhiêu người? Bao nhiêu tiền? Bao nhiêu vũ khí?"
"Hiện tại, tiểu sinh chỉ có hai người, và không có một xu nào cả," Tri Hạ thẳng thắn đáp. "Nhưng tiểu sinh có ý chí, có tầm nhìn. Tiểu sinh tin, với sự giúp đỡ của tiên sinh, chúng ta có thể tập hợp những trung thần còn sót lại, từng bước xây dựng lực lượng."
Đàm Thiệu bật cười, tiếng cười khô khốc. "Một thiếu niên miệng còn hôi sữa, tay không tấc sắt, lại dám nói đến chuyện phục quốc. Lữ công tử, ngươi quá ngây thơ rồi."
"Tiểu sinh không ngây thơ," Tri Hạ đáp, giọng nàng không hề nao núng. "Tiểu sinh biết con đường này đầy rẫy chông gai, thậm chí là hiểm nguy đến tính mạng. Nhưng tiểu sinh không còn lựa chọn nào khác. Tiểu sinh mang trên lưng huyết hải thâm thù, mang trên lưng hy vọng của hàng vạn dân chúng vô tội." Nàng khẽ siết chuỗi ngọc bội, đầu ngón tay cái miết nhẹ lên viên ngọc trắng. "Hoàng huynh từng nói, đạo làm vua không phân nam nữ, chỉ cần có tài đức và tấm lòng vì thiên hạ."
Đàm Thiệu nhìn chuỗi ngọc bội trên cổ tay nàng, ánh mắt y chợt dừng lại. Chuỗi ngọc đó, y nhận ra. Đó là vật tùy thân của Thái tử Lữ Ngôn Triệt, người đã khuất. Đôi mắt sâu thẳm của y thoáng qua một tia sáng, rồi nhanh chóng vụt tắt. "Ngươi là ai?" y hỏi, giọng nói bỗng trở nên sắc lạnh.
Tri Hạ hít một hơi thật sâu. Nàng biết, đã đến lúc phải nói ra sự thật. Nàng quay sang Tu Viễn, Tu Viễn gật đầu, ánh mắt kiên định.
"Tiểu sinh không phải Lữ Nguyên. Tiểu sinh là Lữ Tri Hạ, công chúa vong quốc của Lữ thị." Nàng nói, từng chữ rõ ràng, không một chút do dự. "Ta đến đây, không phải để nhờ vả, mà là để chiêu mộ tiên sinh, cùng ta khôi phục giang sơn."
Đàm Thiệu đứng bật dậy, chiếc quạt giấy rơi xuống đất, tạo ra một tiếng động khô khốc. Y nhìn Tri Hạ, rồi nhìn Tu Viễn, ánh mắt xen lẫn kinh ngạc và khó tin. "Công chúa Tri Hạ? Nhưng... ta nghe nói người đã..."
"Ta đã chết trong đêm cung biến," Tri Hạ cắt lời y. "Nhưng giờ ta đã trở về, với thân phận Lữ Nguyên. Ta biết tiên sinh là người có tài, có tâm. Ta cần tiên sinh."
Đàm Thiệu im lặng một lúc lâu, ánh mắt liên tục dò xét nàng, từ mái tóc ngắn gọn gàng đến bộ y phục nam tử thô kệch. Y thấy được sự kiên cường và quyết tâm trong đôi mắt nàng, không phải sự yếu đuối của một nữ nhi khuê các. Y nhặt chiếc quạt giấy lên, khẽ phe phẩy.
"Được rồi," y nói, giọng nói đã trở nên bình tĩnh trở lại. "Nếu ngươi đã dám nói ra thân phận thật của mình, vậy ta sẽ thử ngươi một lần."
Đàm Thiệu chỉ tay về phía một bàn cờ vây đặt ở góc phòng. Bàn cờ đang dang dở, những quân cờ đen trắng nằm rải rác trên bàn, tạo thành một thế trận phức tạp, đầy cạm bẫy.
"Đây là thế cờ 'Long Xà Tranh Bá' mà ta và Thái tử từng cùng nhau nghiên cứu," Đàm Thiệu nói, ánh mắt xa xăm. "Quân đen đang bị vây hãm, tưởng chừng không còn đường thoát. Nếu ngươi có thể tìm được một nước cờ cứu vãn tình thế, ta sẽ tin ngươi có đủ khả năng để phục quốc. Nếu không..."
Y không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Tri Hạ nhìn bàn cờ, rồi nhìn Đàm Thiệu. Nàng biết, đây không chỉ là một ván cờ, mà là một phép thử về trí tuệ, về tầm nhìn, và về sự gan dạ của nàng. Nàng bước đến bàn cờ, cúi người quan sát.
Thế cờ quả nhiên vô cùng hiểm hóc. Quân đen đang ở thế bị động, bốn bề đều là quân trắng bao vây, tưởng chừng chỉ còn nước đầu hàng. Nàng đưa tay lên cổ, vô thức se nhẹ đầu dây lụa của chuỗi ngọc bội. Từng viên ngọc mát lạnh trong lòng bàn tay, giúp nàng bình tĩnh trở lại.
Tu Viễn đứng im lặng phía sau, ánh mắt hắn dán chặt vào bàn cờ, nhưng không hề lên tiếng hay có bất kỳ động thái nào can thiệp. Hắn tin tưởng vào nàng.
Tri Hạ nhắm mắt lại, trong đầu nàng hiện lên hình ảnh bản đồ Đại Hán, những thế lực đang đối đầu, những con đường phục quốc. Nàng không chỉ nhìn vào những quân cờ, mà nàng nhìn vào cả một thế cục lớn hơn, rộng lớn hơn.
Sau một lúc lâu, nàng mở mắt. Ánh mắt nàng sáng lên, một tia sáng sắc bén như lưỡi kiếm. Nàng đưa tay, cầm lấy một quân cờ đen, đặt xuống một vị trí tưởng chừng vô cùng mạo hiểm, nhưng lại mở ra một con đường sống bất ngờ cho toàn bộ quân đen.
"Đây là nước cờ 'Dĩ Độc Trị Độc'," Tri Hạ nói, giọng nói trầm ổn, đầy tự tin. "Tưởng chừng là tự sát, nhưng lại là chiêu thức duy nhất để phá vỡ thế bao vây của quân trắng, biến bị động thành chủ động, mở ra con đường phản công."
Đàm Thiệu nhìn nước cờ của Tri Hạ, rồi nhìn nàng. Ánh mắt y từ kinh ngạc chuyển sang ngưỡng mộ, rồi cuối cùng là một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười đó, khác hẳn với nụ cười châm biếm ban đầu. Nó là nụ cười của một bậc thầy tìm được tri kỷ, một mưu sĩ tìm được minh chủ.
"Tuyệt diệu!" Đàm Thiệu thốt lên, giọng nói đầy xúc động. "Thái tử từng nói, nước cờ này chỉ có thể dùng khi không còn đường lui. Người đã nhìn ra, thật không hổ là huyết mạch của Lữ gia."
Y đứng dậy, cúi người thật sâu trước Tri Hạ. "Đàm Thiệu nguyện dốc hết sức mình, phò tá Điện Hạ phục hưng Lữ quốc, rửa sạch quốc hận."
Tri Hạ mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhõm, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng giờ đây, nàng đã không còn đơn độc. Nàng đã có một mưu sĩ tài ba, một người từng được hoàng huynh tin tưởng.
"Đa tạ tiên sinh," nàng nói, giọng đầy thành ý. "Từ nay về sau, chúng ta sẽ cùng nhau viết nên trang sử mới cho Lữ gia."
Tu Viễn đứng sau lưng nàng, ánh mắt hắn không hề rời khỏi Đàm Thiệu. Hắn không nói gì, nhưng khóe môi khẽ cong lên một cách vô cùng kín đáo. Hắn biết, một bước tiến lớn đã được thực hiện.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...