Vùng Đất Hứa
Bình minh hé rạng, xua đi màn sương giá của đêm trường. Tiếng lộc cộc của bánh xe ngựa, tiếng lục lạc leng keng và tiếng người nói chuyện rì rầm dần chìm vào tĩnh lặng khi đoàn thương buôn dừng chân bên một con suối nhỏ. Hành trình ròng rã suốt nửa tháng trời đã khiến mọi người kiệt sức. Lữ Tri Hạ, trong bộ y phục nam tử đã sờn cũ, bước xuống xe, cảm nhận sự tê mỏi từ đôi chân. Nàng đưa mắt nhìn xung quanh. Nơi đây là ranh giới giữa Bình Châu và Ký Châu, một vùng đất đồi núi hoang vu, cây cối rậm rạp, thưa thớt bóng người.
Hoắc Dần, với dáng vẻ phong trần của một kẻ lang thang, cũng bước xuống xe. Hắn không nói gì, chỉ liếc nhìn Tri Hạ một cái rồi quay sang Tu Viễn, người đang đứng cạnh xe. Ánh mắt Hoắc Dần như muốn thăm dò, nhưng Tu Viễn vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, như một tảng đá. Mấy ngày qua, Hoắc Dần đã quan sát hai huynh đệ Lữ Nguyên này không ít, nhất là Tu Viễn. Hắn nhận ra sự cảnh giác và kỹ năng chiến đấu siêu phàm của người cận vệ này, hoàn toàn không giống một huynh trưởng của một nhà buôn sa sút. Nhưng hắn không hỏi, cũng không nói.
“Tiểu ca, chúng ta chỉ đi đến đây thôi.” Người lái buôn già, râu tóc bạc phơ tiến đến nói với Lữ Tri Hạ. “Ký Châu phía trước đường sá khó đi, lại hay có đạo tặc. Lão già này không dám đi tiếp.”
Tri Hạ gật đầu. “Đa tạ lão trượng đã giúp đỡ. Chúng tôi xin xuống đây.” Nàng lấy ra một túi tiền nhỏ, đặt vào tay người lái buôn. “Đây là chút lộ phí, mong lão trượng đừng chê.”
Người lái buôn nhìn túi tiền, rồi nhìn Lữ Tri Hạ, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn đã thấy nhiều người trẻ tuổi tha hương cầu thực, nhưng ít ai có vẻ điềm tĩnh và hào phóng như thiếu niên này. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lại ra hiệu cho đoàn xe tiếp tục đi.
Đoàn xe ngựa dần khuất dạng sau khúc quanh, để lại Lữ Tri Hạ, Tu Viễn và Hoắc Dần giữa khung cảnh hoang vu. Tiếng gió thổi vi vút qua những ngọn cây, tiếng chim kêu vang vọng và tiếng nước suối chảy róc rách. Không khí trong lành, nhưng cũng phảng phất vẻ cô tịch.
Tri Hạ nhìn về phía trước, nơi những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong sương sớm. Đây chính là Ký Châu. Địa hình hiểm trở, giao thông khó khăn nhưng cũng là lá chắn tự nhiên vững chắc. Nơi đây, quyền lực của Trần Hạo khó mà vươn tới. Đây là vùng đất hứa của nàng, nơi nàng sẽ gieo mầm hy vọng phục quốc.
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Suốt hành trình bôn tẩu, nàng luôn phải che giấu thân phận, sống trong cảnh lo âu, thấp thỏm. Giờ đây, đứng trên ranh giới Ký Châu, nàng cảm thấy một chút tự do.
“Ký Châu,” Hoắc Dần khẽ nói, phá vỡ sự im lặng. “Không dễ sống đâu, Lữ công tử. Nơi đây hỗn loạn, nhiều thế lực ngầm, quan lại thì hủ bại. Dân chúng cũng quen với việc tự mình chống đỡ.”
Tri Hạ quay lại nhìn Hoắc Dần. “Hoắc huynh có vẻ hiểu rõ Ký Châu?”
Hoắc Dần nhún vai. “Lang thang nhiều, nghe ngóng cũng nhiều. Ký Châu xưa kia thuộc quyền kiểm soát của tướng quân Hàn Liệt, người đã tử trận trong binh biến. Nay thì rơi vào tay Bình Xuyên Vương Lục Vấn, nhưng thực chất là mạnh ai nấy lo. Các bộ tộc du mục phía Bắc Yến cũng hay tràn xuống cướp bóc.”
Lữ Tri Hạ lắng nghe, ánh mắt lướt qua Tu Viễn. Tu Viễn vẫn đứng đó, như một cái bóng, nhưng Tri Hạ biết hắn cũng đang ghi nhớ từng lời của Hoắc Dần. Thông tin về Ký Châu là vô cùng quý giá.
“Dân phong ở đây thế nào?” Tri Hạ hỏi.
“Mạnh mẽ, ngang tàng, nhưng cũng trọng nghĩa khí.” Hoắc Dần đáp. “Họ không dễ dàng cúi đầu trước cường quyền. Đó là lý do Bình Xuyên Vương vẫn chưa thể kiểm soát hoàn toàn vùng này.”
Tri Hạ gật đầu. Đây chính là những gì nàng cần. Những con người không dễ cúi đầu.
“Phía trước có một con đường nhỏ dẫn vào sơn trại Thanh Vân.” Hoắc Dần tiếp tục. “Nơi đó có một số cựu binh của tướng quân Hàn Liệt đang ẩn náu. Nếu Lữ công tử muốn tìm người cũ, đó có thể là một khởi đầu.”
Tri Hạ nhìn Hoắc Dần, một tia sáng lóe lên trong mắt. Thông tin này, không phải ai cũng biết. Hoắc Dần chắc chắn không phải một kẻ lang thang bình thường. Hắn có mạng lưới tình báo riêng, hoặc ít nhất là khả năng thu thập tin tức phi thường.
“Hoắc huynh có bằng lòng đi cùng chúng tôi một đoạn nữa?” Tri Hạ hỏi, giọng chân thành. “Chúng tôi cần một người am hiểu Ký Châu như huynh.”
Hoắc Dần nhìn Tri Hạ, rồi nhìn Tu Viễn. Tu Viễn vẫn không nói gì, nhưng ánh mắt hắn có vẻ đồng ý. Hoắc Dần khẽ cười. “Nếu đã đến tận đây, Hoắc mỗ cũng muốn xem Ký Châu này có gì thú vị. Coi như duyên phận.”
Tri Hạ gật đầu, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng đã đến được Ký Châu. Nàng đã có Tu Viễn, một cận vệ trung thành và mạnh mẽ. Và giờ đây, nàng có thêm Hoắc Dần, một người mưu trí, am hiểu tình hình địa phương. Đây là những bước chân đầu tiên trên con đường phục quốc.
Tu Viễn đi đến bên cạnh Tri Hạ, đưa cho nàng một túi nước da dê. Tri Hạ nhận lấy, uống một ngụm, cảm nhận vị nước mát lành chảy qua cổ họng. Nàng không hỏi hắn có khát không, nàng biết hắn luôn chuẩn bị kỹ càng. Nàng quay lại nhìn hắn, hắn vẫn đứng đó, cao lớn và im lặng, như một bức tường thành vững chắc. Ánh mắt hắn hướng về phía trước, nơi con đường nhỏ dẫn vào Ký Châu.
Tri Hạ quay người, bước những bước chân đầu tiên vào vùng đất mới. Mỗi bước đi đều vững vàng, dứt khoát. Nàng không còn là công chúa Lữ Tri Hạ yếu đuối của ngày xưa. Nàng là Lữ Nguyên, một thiếu niên mang trong mình gánh nặng huyết hải thâm thù, nhưng cũng mang theo một tia hy vọng về tương lai.
Hoắc Dần đi theo sau Tri Hạ, nhìn bóng lưng nhỏ bé nhưng kiên định của nàng. Hắn khẽ nhếch mép cười. Ký Châu có vẻ sẽ không còn nhàm chán nữa rồi.
Tu Viễn vẫn là người cuối cùng bước đi. Hắn liếc nhìn dấu vết của đoàn xe thương buôn đã khuất, rồi quay đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua xung quanh. Sau đó, hắn bước theo Lữ Tri Hạ, khoảng cách vẫn giữ nguyên, nhưng sự bảo vệ thì chưa bao giờ vơi bớt.
Con đường dẫn vào Ký Châu gập ghềnh, khúc khuỷu, nhưng ánh sáng bình minh đã bắt đầu chiếu rọi, xua tan đi màn đêm và sương giá. Một chương mới đã mở ra.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...