Nước Cờ Đầu Tiên
Lữ Tri Hạ quay sang Tu Viễn, ánh mắt ra hiệu. Tu Viễn hiểu ý, mở cửa thảo lư, mời Hoắc Dần đang đợi bên ngoài bước vào.
Hoắc Dần tiến vào, lặng lẽ quỳ một gối trước Lữ Tri Hạ. "Thuộc hạ Hoắc Dần, tham kiến Điện Hạ."
Lữ Tri Hạ nhìn Hoắc Dần, gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường lệ. "Hoắc Dần, ngươi đã đi theo từ thành Kiến An. Ngươi có biết thân phận thật sự của ta không?"
Hoắc Dần ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. "Thuộc hạ đã đoán được phần nào, nhưng chưa dám khẳng định. Nay nghe Đàm tiên sinh xưng hô, thuộc hạ đã rõ. Điện Hạ chính là Công chúa vong quốc, hậu nhân của Đại Hán."
"Ngươi không sợ sao?" Lữ Tri Hạ hỏi, giọng nói không chút biểu cảm. "Đi theo ta, có nghĩa là đối đầu với Nhiếp Chính Vương Trần Hạo. Hắn quyền khuynh thiên hạ, thủ đoạn tàn độc. Ngươi có chắc không hối hận?"
"Hồi bẩm Điện Hạ," Hoắc Dần đáp, giọng nói trầm ấm mà vững vàng. "Thuộc hạ không sợ. Thuộc hạ đã chứng kiến cảnh dân chúng lầm than dưới ách thống trị của Trần Hạo. Hắn tàn bạo, cướp bóc, khiến bách tính lầm than. Thuộc hạ đã thề sẽ tìm minh chủ để phò tá, để trả lại yên bình cho thiên hạ. Nay gặp được Điện Hạ, đó là thiên ý."
Lữ Tri Hạ nhìn Hoắc Dần một lúc lâu, như muốn đọc thấu tâm can hắn. Cuối cùng, nàng gật đầu. "Được. Đứng dậy đi. Từ nay, ngươi là cánh tay phải của ta trong việc nắm giữ tin tức và điều tra tình hình Ký Châu."
Hoắc Dần đứng dậy, đứng chếch sau Tu Viễn một bước. Đàm Thiệu quan sát toàn bộ, trong lòng không khỏi cảm thán. Vị công chúa trẻ tuổi này, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng khí chất vương giả và sự quyết đoán không thua kém bậc đế vương.
"Bây giờ, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn về kế hoạch phục quốc," Lữ Tri Hạ nói, giọng nói nghiêm túc. Nàng trải tấm bản đồ Ký Châu ra giữa bàn, ánh mắt sắc như dao lướt qua từng địa danh. "Ký Châu là nơi hiểm trở, xa triều đình, lại có nhiều vùng đất chưa hoàn toàn quy phục Trần Hạo. Đây là căn cứ lý tưởng để chúng ta xây dựng lực lượng."
Đàm Thiệu tiến lại gần bản đồ, chỉ tay vào một vài điểm. "Điện Hạ nói chí phải. Ký Châu địa thế phức tạp, có nhiều sơn trại, đạo phỉ ẩn mình. Nhưng cũng chính vì vậy, triều đình Trần Hạo chưa thể kiểm soát hoàn toàn. Hơn nữa, Ký Châu có nhiều cựu binh Hán, những người vẫn còn mang nặng tư tưởng phục quốc."
Lữ Tri Hạ gật đầu. "Đó là những gì ta cần. Chúng ta phải tập hợp những người này, biến họ thành đội quân tiên phong của Đại Hán. Tuy nhiên, trước hết, chúng ta cần một cứ điểm vững chắc."
"Thần đã có ý," Đàm Thiệu nói. "Phía tây Ký Châu có một ngọn núi tên là Phụng Hoàng Sơn. Nơi đó địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công, lại có nguồn nước và gỗ dồi dào. Trước đây từng là căn cứ của một đạo phỉ lớn, nhưng đã bị triều đình cũ dẹp tan. Nay nó đang bỏ hoang."
Lữ Tri Hạ nhìn chằm chằm vào điểm Đàm Thiệu vừa chỉ trên bản đồ. "Phụng Hoàng Sơn. Ngươi đã tìm hiểu kỹ chưa?"
"Hồi bẩm Điện Hạ," Đàm Thiệu đáp. "Thần đã từng thám sát Phụng Hoàng Sơn nhiều lần. Nơi đó có một thung lũng rộng lớn, đủ để xây dựng một trại lính quy mô nhỏ. Có thể cải tạo lại thành một căn cứ vững chắc."
"Vậy thì mục tiêu đầu tiên của chúng ta là Phụng Hoàng Sơn," Lữ Tri Hạ quyết định. "Tu Viễn, ngươi dẫn Hoắc Dần đi thám sát Phụng Hoàng Sơn một lần nữa. Đánh giá kỹ lưỡng địa hình, nguồn nước, xem xét khả năng xây dựng thành lũy và sức chứa của nó."
"Tuân lệnh Điện Hạ," Tu Viễn đáp, giọng nói trầm thấp. Hoắc Dần cũng gật đầu.
"Đàm tiên sinh," Lữ Tri Hạ quay sang Đàm Thiệu. "Trong lúc Tu Viễn và Hoắc Dần đi thám sát, ngài hãy giúp ta phác thảo kế hoạch chiêu mộ nhân tài và thu thập lương thảo. Chúng ta cần những người có chí phục quốc, những người có khả năng chiến đấu và cả những người có kiến thức về hậu cần."
"Thần đã có vài mối liên hệ ở Ký Châu," Đàm Thiệu nói, ánh mắt sáng rỡ. "Thần sẽ liên lạc với họ, thăm dò ý tứ. Hơn nữa, Ký Châu là vùng đất nông nghiệp màu mỡ, nhưng do Trần Hạo kiểm soát lỏng lẻo, lương thực thường bị lãng phí hoặc cất giấu. Thần sẽ tìm cách thu thập."
Lữ Tri Hạ gật đầu hài lòng. "Tốt. Chúng ta không có nhiều thời gian. Trần Hạo tuy chưa hoàn toàn kiểm soát Ký Châu, nhưng sớm muộn gì hắn cũng sẽ để mắt tới vùng đất này. Chúng ta phải hành động thật nhanh."
Nàng lại đưa tay vuốt chuỗi ngọc bội, ánh mắt xa xăm. "Phục quốc không phải là chuyện ngày một ngày hai. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy. Nhưng ta tin, chỉ cần chúng ta đồng lòng, nhất định sẽ thành công."
Đàm Thiệu và Hoắc Dần cùng cúi đầu. Tu Viễn vẫn đứng im lặng phía sau, bóng hắn đổ dài trên vách, như một bức tường vững chắc che chắn cho nàng. Hắn biết, lời nói của nàng không chỉ là tuyên bố, mà là một lời thề. Một lời thề sẽ được thực hiện bằng xương máu, bằng ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi.
Trời ngả về chiều, ánh nắng hắt hiu, nhưng trong thảo lư nhỏ bé này, ngọn lửa hy vọng phục quốc đã được thắp lên, rực cháy trong tim những con người mang nặng tình cố quốc. Nước cờ đầu tiên đã được định, và cuộc chiến khôi phục Đại Hán đã chính thức bắt đầu.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...