Trạm Dừng Chân
Đoàn thương buôn tiếp tục hành trình, xuyên qua những thung lũng sâu và cánh rừng già. Ba ngày sau khi gặp Hoắc Dần, họ đã đến được rìa Kiến An, một thành trì lớn nằm trên con đường huyết mạch dẫn vào Ký Châu. Kiến An vốn là cửa ngõ giao thương sầm uất, với những bức tường thành cao vút được xây bằng đá xanh sẫm, in hằn dấu vết phong sương của hàng trăm năm lịch sử. Nhưng giờ đây, không khí nơi này đặc quánh một sự căng thẳng lạ thường.
Lữ Tri Hạ ngồi trên xe, nhìn ra ngoài. Cổng thành Kiến An không còn là nơi những gánh hàng rong tụ tập hay các thương nhân cười nói trao đổi. Thay vào đó là một hàng dài lính gác mặc giáp sắt đen, tay lăm lăm trường thương, đứng nghiêm nghị như những pho tượng đá. Khẩu hiệu của Trần Hạo – "Bình định thiên hạ, thống nhất bốn phương" – được khắc trên tấm biển gỗ lớn treo giữa cổng thành, dưới ánh nắng chiều tà phản chiếu một màu đỏ máu. Dân chúng qua lại cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào mắt lính tráng.
Người lái buôn đã trả tiền để Hoắc Dần đi cùng, sau khi chứng kiến khả năng của y. Hoắc Dần giờ đây đi phía trước xe hàng, dáng vẻ vẫn lầm lũi như một kẻ hành khất, nhưng đôi mắt y không ngừng quét khắp mọi ngóc ngách. Y không nói chuyện với ai, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Tri Hạ và Tu Viễn một cách kín đáo, như muốn xác nhận sự có mặt của họ.
Tu Viễn vẫn ngồi cạnh Tri Hạ, lưng dựa vào thành xe, nhưng vai hắn hơi nhô lên, tay phải đặt hờ trên đầu gối, các ngón tay khẽ co duỗi. Ánh mắt hắn không nhìn trực diện ra cổng thành, mà luôn quan sát những động tĩnh nhỏ nhất xung quanh: một con chim đậu trên mái nhà đối diện, một đứa trẻ chạy vụt qua góc phố, hay cách một tên lính giáp đen điều chỉnh tư thế đứng. Lữ Tri Hạ không cần hỏi, nàng biết hắn đang cảm nhận sự nguy hiểm cận kề, một điều mà những người bình thường không thể nhận ra.
Đoàn xe chậm rãi tiến vào hàng người đang chờ kiểm tra. Càng gần cổng thành, tiếng nói chuyện càng nhỏ dần, chỉ còn tiếng lộc cộc của bánh xe và tiếng gió thổi xào xạc. Tri Hạ cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn một chút, nhưng nàng cố giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt cụp xuống như một thiếu niên nhút nhát. Nàng đã tự nhủ, Lữ Tri Hạ đã chết, giờ nàng chỉ là Lữ Nguyên. Một thiếu niên yếu ớt, không có gì đáng chú ý.
"Dừng lại!" Một tên lính giáp đen gằn giọng, vung cây trường thương chặn ngang đường.
Người lái buôn vội vàng xuống xe, chìa ra một tấm thẻ bài màu đồng. "Quan gia, tiểu nhân là Dương Cát, từ Vĩnh Xương đến Kiến An giao hàng. Đây là giấy thông hành và danh sách hàng hóa."
Tên lính giáp đen không thèm nhìn tấm thẻ bài. Hắn đưa mắt sắc lạnh quét qua từng người trong đoàn, dừng lại lâu hơn một chút ở Hoắc Dần, rồi đến Tu Viễn và Tri Hạ. "Gần đây có kẻ phản tặc trà trộn, tất cả xuống xe, kiểm tra kỹ lưỡng!"
Đoàn người xôn xao. Mấy tên lính khác lập tức tiến lên, bắt đầu lục soát từng xe hàng, lật tung vải vóc, gia vị. Tu Viễn nắm chặt chuôi kiếm trong tay áo, đôi mắt hắn hơi nheo lại. Hắn cảm nhận được sát khí lan tỏa từ bọn lính, không chỉ là kiểm tra thông thường.
"Xuống xe!" Tên lính gằn giọng với Tri Hạ và Tu Viễn.
Lữ Tri Hạ hít một hơi thật sâu. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào tên lính. Nàng không biểu lộ sợ hãi hay bất mãn, chỉ có một chút bối rối của kẻ yếu thế. "Bẩm quan gia, tiểu nhân là Lữ Nguyên, cùng huynh trưởng Tu Viễn là người buôn bán nhỏ, không dám làm trái quân lệnh." Nàng hơi cúi người, ra vẻ cung kính.
Tên lính vẫn không tin. Hắn nhìn vào mái tóc ngắn của Tri Hạ, rồi nhìn sang Tu Viễn, người đứng lặng lẽ như một cái bóng. "Đoạn thời gian này, các ngươi từ đâu tới? Làm gì mà ăn mặc khác lạ như vậy?" Hắn chỉ vào bộ y phục vải thô đã sờn của Tri Hạ.
"Tiểu nhân từ Ký Châu đến, làm ăn buôn bán, không ngờ gặp phải thiên tai, mất hết vốn liếng," Tri Hạ đáp, giọng nhỏ nhẹ, run rẩy một chút. Nàng thầm lặp lại hai lần: Không được để lộ sự thông minh, không được để lộ sự cảnh giác. Nàng phải là một thiếu niên yếu ớt, dễ bị bắt nạt. "Đường sá xa xôi, lại gặp mưa gió, nên y phục có chút rách rưới. Mong quan gia thông cảm."
Tên lính vẫn nghi ngờ. Hắn đưa tay ra định chạm vào tóc Tri Hạ, như muốn kiểm tra xem có phải nàng đang đội tóc giả hay không.
Ngay lập tức, Tu Viễn bước lên một bước, chắn giữa Tri Hạ và tên lính. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, cao lớn và vững chãi, ánh mắt tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa một sự cảnh cáo vô hình. Tay trái hắn đã đặt lên chuôi kiếm.
Tên lính hơi chùn lại. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm từ người đàn ông im lặng này. Hắn hừ một tiếng, thu tay về, nhưng ánh mắt vẫn đầy dò xét. "Giấy tờ của ngươi đâu?"
Tu Viễn đưa ra một tấm giấy thông hành cũ nát, trên đó ghi tên "Tu Viễn" và "Lữ Nguyên", kèm theo dấu mộc của một vị quan ở một huyện nhỏ vùng biên ải. Đây là giấy tờ giả đã được Hoắc Dần chuẩn bị từ trước, một phần trong mạng lưới tình báo ngầm của hắn.
Tên lính cầm lấy tấm giấy, nghiền ngẫm một lúc lâu. Hắn lướt mắt nhìn Tri Hạ và Tu Viễn, rồi nhìn về phía Hoắc Dần, người đang đứng xa hơn một chút, giả vờ xem xét hàng hóa. Hoắc Dần không hề nhìn về phía này, nhưng Tri Hạ biết y đang tập trung lắng nghe.
"Giấy tờ này... trông có vẻ cũ kỹ." Tên lính nói, giọng điệu vẫn đầy nghi ngờ.
"Bẩm quan gia, tiểu nhân chỉ là người buôn bán nhỏ ở vùng biên ải, giấy tờ vốn dĩ đã được cấp từ lâu, ít khi dùng đến." Tri Hạ đáp, nàng cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi lo lắng. Liệu Hoắc Dần có đáng tin? Liệu hắn có giúp được gì không?
Đúng lúc đó, từ bên trong cổng thành, một viên quan mặc áo bào xanh lam, lưng đeo bội kiếm, bước ra. Hắn có vẻ là quan võ cấp cao, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén. "Có chuyện gì ở đây?"
Tên lính giáp đen vội vàng cúi đầu. "Bẩm đại nhân, có một đoàn thương buôn đi qua, nhưng giấy tờ có vẻ đáng ngờ. Thuộc hạ đang kiểm tra."
Viên quan nọ nhìn lướt qua tấm giấy thông hành trong tay tên lính, rồi ánh mắt dừng lại ở Tri Hạ và Tu Viễn. Hắn nhíu mày, rồi bất ngờ ra lệnh: "Thả bọn chúng đi."
Tên lính giáp đen ngạc nhiên. "Nhưng đại nhân..."
"Không có gì đáng ngờ. Những kẻ phản tặc không ngu ngốc đến mức đi qua cổng thành đường hoàng như vậy." Viên quan nói, giọng điệu dứt khoát. "Đừng lãng phí thời gian. Cứ để bọn chúng đi."
Tên lính tuy không phục, nhưng cũng không dám cãi lời. Hắn trả lại giấy tờ cho Tu Viễn, rồi phẩy tay. "Đi đi!"
Tri Hạ thở phào nhẹ nhõm, nàng khẽ cúi đầu tạ ơn viên quan. Tu Viễn vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhận lấy giấy tờ, rồi quay người dẫn Tri Hạ trở lại xe hàng. Khi đi ngang qua Hoắc Dần, Tri Hạ thấy y khẽ gật đầu với nàng một cái rất nhẹ, rồi nhanh chóng quay đi. Nàng hiểu, Hoắc Dần đã dùng cách nào đó để tác động đến viên quan kia. Mặc dù y không trực tiếp ra mặt, nhưng sự am hiểu về các thế lực ngầm và khả năng điều khiển thông tin của y đã phát huy tác dụng.
Đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh. Tri Hạ ngồi trên xe, quay đầu nhìn lại. Viên quan kia vẫn đứng ở cổng thành, ánh mắt nhìn theo đoàn xe của họ một cách khó hiểu. Nàng không biết rốt cuộc Hoắc Dần đã làm gì, nhưng nàng biết mình vừa thoát khỏi một tình huống nguy hiểm. Hắn không nói, nhưng hắn làm. Và đó là điều nàng cần.
Cổng thành Kiến An dần lùi lại phía sau. Hai bên đường, những cửa hàng san sát, những gánh hàng rong mời chào. Mùi thức ăn thơm lừng, tiếng cười nói ồn ào. Dân chúng nơi đây, tuy chịu sự kiểm soát chặt chẽ của quân Trần Hạo, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn. Những đứa trẻ chạy chơi trên đường, những người phụ nữ ngồi thêu thùa trước hiên nhà, những cụ già ngồi uống trà bên quán nước.
Nhưng Tri Hạ vẫn cảm nhận được một sự ngột ngạt bao trùm. Binh lính Trần Hạo đi lại tuần tra khắp nơi, ánh mắt sắc lạnh và đầy cảnh giác. Những bức tường thành kiên cố, những con đường lát đá sạch sẽ, tất cả đều được xây dựng để kiểm soát, để trấn áp. Nàng nhìn thấy những khuôn mặt khắc khổ, những ánh mắt sợ hãi. Đây không phải là một vương quốc thái bình, mà là một nhà tù lớn được trang hoàng lộng lẫy.
Tu Viễn vẫn ngồi cạnh nàng, im lặng. Hắn không nói, nhưng Tri Hạ biết hắn cũng cảm nhận được sự bất ổn này. Tay hắn vẫn đặt trên chuôi kiếm, sẵn sàng cho mọi tình huống. Nàng khẽ đưa tay lên cổ, ngón cái lại vô thức vuốt ve chuỗi ngọc bội của hoàng huynh. Nó lạnh buốt và nặng trĩu.
Nàng phải phục quốc. Không chỉ vì huyết hải thâm thù, mà còn vì những người dân này. Những người đang sống trong sợ hãi, trong sự kìm kẹp của một triều đại mới. Kiến An, một thành trì kiên cố của Trần Hạo, chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng nàng đã có thêm một quân cờ hữu dụng trong tay.
Hoắc Dần vẫn đi phía trước, thân ảnh lầm lũi hòa vào dòng người đông đúc. Y không quay đầu lại. Nhưng Tri Hạ biết, y vẫn luôn ở đó, một cái bóng bí ẩn nhưng đáng tin cậy.
Đoàn xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, tìm đến một quán trọ bình dân. Đêm nay, họ sẽ nghỉ chân tại Kiến An, thành trì đầu tiên của kẻ thù.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...