Gặp Gỡ Hoắc Dần
Đoàn người rời khỏi trạm gác bỏ hoang khi sương đêm còn giăng mắc, phủ lên vạn vật một tấm màn trắng mờ ảo. Tri Hạ, trong y phục nam giới thô mộc, nàng đã tự tay cắt đi mái tóc dài, thay vào đó là mái tóc ngắn ngang lưng, gọn gàng và tiện lợi hơn cho hành trình. Con dao nhỏ mà Tu Viễn đưa cho nàng, lạnh lẽo và sắc bén, giờ được cất kỹ trong tay áo. Nàng nhớ lại ánh mắt của Tu Viễn khi nàng cầm nó, không một lời nói nhưng đầy sự tin tưởng. Hắn luôn là người như vậy, im lặng và bền bỉ.
Đoàn thương buôn, gồm mười mấy người và năm xe hàng, chậm rãi bò lên con đường núi khúc khuỷu. Tu Viễn, với dáng người cao lớn, mái tóc đen cột gọn, đi phía trước, đôi mắt sắc như ưng liếc nhìn khắp bốn phía. Hắn mặc y phục màu xám tro, lẫn vào màu đá núi và cây cối ven đường. Tri Hạ luôn để ý đến hắn, hắn không bao giờ để lộ một khe hở nào. Tay trái hắn nắm chặt dây cương, nhưng sự cảnh giác vẫn như một lớp giáp vô hình.
Con đường càng lên cao càng hiểm trở, vách đá dựng đứng một bên, vực sâu thăm thẳm một bên. Gió núi rít qua khe đá, mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Tri Hạ cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Ký Châu, nơi nàng muốn đến, nổi tiếng với địa hình hiểm trở và những con đường núi quanh co. Nơi đây là vùng đất cũ của quân Hàn, nay thuộc quyền kiểm soát của Bình Xuyên Vương Lục Vấn, người vẫn chưa quy phục Trần Thừa Tướng. Một vùng đất phức tạp, nhưng cũng chính vì thế mà nàng chọn, vì sự phức tạp thường ẩn chứa cơ hội.
Đột nhiên, từ vách đá phía trên, một bóng người nhảy xuống, rồi hai, rồi ba. Chúng mặc áo vải thô, đầu bịt kín, tay cầm đao kiếm loang lổ. "Sơn tặc!" Một tiếng thét thất thanh vang lên từ phía đoàn thương buôn.
Tu Viễn phản ứng nhanh như chớp. Hắn rút kiếm, một đường kiếm sắc lạnh xé gió, chặn đứng tên sơn tặc đầu tiên đang lao tới xe hàng. Hắn không nói một lời, chỉ có tiếng kiếm va chạm vào đao, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của núi rừng. Tri Hạ lùi lại, siết chặt tay áo, quan sát. Nàng biết Tu Viễn mạnh mẽ, nhưng đây là lần đầu nàng thực sự thấy hắn đối mặt với hiểm nguy. Hắn di chuyển linh hoạt, mỗi đường kiếm đều gọn gàng, không chút thừa thãi. Ba tên sơn tặc đã đổ gục chỉ trong chốc lát.
Nhưng số lượng sơn tặc nhiều hơn nàng nghĩ. Hơn mười tên từ khắp các khe đá, bụi cây xông ra, bao vây đoàn người. Tu Viễn bị cô lập một mình ở phía trước, đối mặt với năm tên. Tri Hạ biết, dù hắn mạnh đến đâu, cũng không thể bảo vệ tất cả. Nàng khẽ cắn môi, ngón tay cái vuốt nhẹ lên mặt ngọc.
"Khoan đã!" Một giọng nói trầm khàn vang lên, không quá lớn nhưng đủ để át đi tiếng hỗn loạn.
Tất cả mọi người đều ngừng lại. Sơn tặc cũng vậy, chúng nhìn quanh tìm kiếm chủ nhân của giọng nói. Từ một gốc tùng cổ thụ gần đó, một người đàn ông bước ra. Y mặc y phục màu nâu đất, rách rưới và bám đầy bụi. Mái tóc dài buộc sơ sài, vài sợi rũ xuống che gần hết khuôn mặt. Y không cầm vũ khí, chỉ có một túi vải nhỏ đeo bên hông, trông chẳng khác gì một kẻ hành khất.
Tu Viễn vẫn giữ thế thủ, ánh mắt cảnh giác nhìn người đàn ông lạ mặt. Tri Hạ cũng nheo mắt quan sát. Người này xuất hiện quá đột ngầm, và giọng nói của y, tuy không to, lại có một sức mạnh kỳ lạ.
"Các huynh đệ đây là người của Đại Phong Bang hay Hắc Sơn Trại?" Người đàn ông hỏi, giọng bình thản như đang trò chuyện phiếm.
Tên sơn tặc đầu lĩnh, một gã to lớn với vết sẹo dài trên má, gằn giọng: "Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Lão Hổ ta?"
"Lão Hổ?" Người đàn ông nhếch mép, để lộ hàm răng trắng. "Chẳng phải Lão Hổ đã chết trong vụ lụt tháng trước ở sông Thanh sao? Nghe nói còn bị cá ăn sạch. Sao giờ lại ngồi đây mà đòi cướp bóc?"
Lời nói của y khiến tên sơn tặc đầu lĩnh chấn động. Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng hốt. "Ngươi... ngươi biết ta?"
"Ta chẳng biết ngươi." Người đàn ông thản nhiên đáp, đoạn chỉ tay về phía một tên sơn tặc khác. "Nhưng ta biết ngươi, Tiểu Mao. Cha ngươi đang chờ ngươi về làm ruộng ở thôn Vạn Gia. Vợ ngươi mới sinh con trai, đặt tên là An. Ngươi định để vợ con đói khổ vì đi cướp bóc mãi sao?"
Tên sơn tặc được gọi là Tiểu Mao run rẩy, cây đao trên tay rớt xuống đất. Hắn nhìn người đàn ông lạ mặt với vẻ sợ hãi tột cùng.
"Còn ngươi, Đại Cẩu." Người đàn ông chỉ vào tên khác. "Ngươi mượn tiền của Lý Đại Phú ở trấn Nguyệt Sơn để chữa bệnh cho mẹ, hẹn cuối tháng trả. Giờ ngươi lại ở đây?"
Từng lời nói của người đàn ông như những mũi tên độc, ghim thẳng vào tim những tên sơn tặc. Chúng bắt đầu xôn xao, ánh mắt dao động. Tên đầu lĩnh Lão Hổ lúc này mặt đã cắt không còn giọt máu.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Lão Hổ lắp bắp hỏi.
"Ta chỉ là một người qua đường, tình cờ biết chút chuyện phiếm." Người đàn ông mỉm cười, nụ cười bí ẩn. "Nhưng ta khuyên các ngươi, nên quay về làm ăn lương thiện. Nếu không, những chuyện phiếm của ta có thể sẽ không chỉ dừng lại ở đây đâu."
Lão Hổ nhìn những tên thuộc hạ đang đứng như trời trồng, rồi nhìn Tu Viễn vẫn thủ thế không rời, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở người đàn ông lạ mặt. Y toát ra một thứ khí chất khiến người khác không dám xem thường. Sau một hồi giằng co, Lão Hổ hạ giọng: "Rút! Chúng ta đi!"
Đám sơn tặc nhanh chóng biến vào rừng sâu, không dám quay đầu lại.
Cả đoàn thương buôn vẫn còn ngơ ngác. Tri Hạ nhìn người đàn ông lạ mặt, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc lớn. Nàng đã từng thấy Tu Viễn một mình đối phó với kẻ địch, nhưng chưa từng thấy ai dùng lời nói mà khiến cả một toán sơn tặc phải tháo chạy. Người này không hề sử dụng vũ lực, thậm chí còn không lộ mặt rõ ràng, vậy mà lại có thể khiến những kẻ hung hãn kia phải sợ hãi.
"Các vị không sao chứ?" Người đàn ông quay sang đoàn thương buôn, giọng điệu đã trở lại vẻ bình thường. Y không nhìn Tri Hạ, cũng không nhìn Tu Viễn, như thể y chỉ là một người qua đường ngẫu nhiên.
"Chúng ta... chúng ta không sao!" Một thương nhân lắp bắp đáp. "Đa tạ ân nhân đã ra tay cứu giúp!"
Người đàn ông chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Y khẽ cúi đầu chào rồi quay người định rời đi.
Tri Hạ quyết định. Nàng không thể bỏ lỡ một nhân tài như vậy. Nàng bước tới, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng: "Xin dừng bước."
Người đàn ông quay lại, ánh mắt cuối cùng cũng dừng trên Tri Hạ. Y không lộ vẻ ngạc nhiên hay nghi ngờ, chỉ im lặng chờ đợi. Đôi mắt y sâu thẳm, như ẩn chứa vô vàn câu chuyện.
"Tiểu sinh Lữ Nguyên, xin hỏi tôn tính đại danh của các hạ?" Tri Hạ chắp tay thi lễ.
Người đàn ông nhìn nàng một lúc, rồi khẽ đáp: "Tại hạ họ Hoắc, tên Dần. Chỉ là một kẻ lang thang không nhà, không cửa."
"Hoắc Dần." Tri Hạ lặp lại cái tên, cảm nhận sự sắc bén ẩn chứa trong đó. "Hoắc huynh có vẻ không giống một kẻ lang thang bình thường."
Hoắc Dần chỉ cười, không đáp. Y đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rũ xuống, để lộ một phần khuôn mặt góc cạnh, làn da rám nắng và đôi mắt tinh anh. Y không quá trẻ, cũng không quá già, ước chừng khoảng ba mươi.
"Hoắc huynh có bằng lòng đi cùng chúng ta một đoạn đường?" Tri Hạ hỏi thẳng, ánh mắt kiên định. "Đường núi hiểm trở, có huynh đi cùng, chúng ta cũng an tâm hơn nhiều."
Hoắc Dần liếc nhìn Tu Viễn, người vẫn đứng im lặng phía sau Tri Hạ như một bức tượng hộ vệ. Hắn vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng Tri Hạ biết hắn đang quan sát từng cử chỉ của Hoắc Dần.
"Lữ công tử không sợ Hoắc mỗ là người xấu sao?" Hoắc Dần hỏi, giọng mang chút trêu chọc.
"Nếu Hoắc huynh là người xấu, e rằng đám sơn tặc vừa rồi đã không còn mạng trở về." Tri Hạ đáp. "Tiểu sinh tin vào mắt mình."
Hoắc Dần im lặng một lát, như đang cân nhắc điều gì đó. Y nhìn Tri Hạ, rồi nhìn Tu Viễn, sau đó lại nhìn con đường phía trước. Cuối cùng, y khẽ gật đầu. "Nếu Lữ công tử đã có lòng, vậy Hoắc mỗ xin được đi cùng một đoạn. Coi như duyên phận."
Tri Hạ mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng biết, mình vừa tìm được một người hữu dụng. Nàng đã mất tất cả, nhưng nàng không mất đi khả năng nhận biết nhân tài. Những người như Hoắc Dần, không khoa trương, nhưng lại có thể giải quyết vấn đề một cách bất ngờ nhất, chính là những người nàng cần. Ký Châu, một vùng đất phức tạp với nhiều thế lực ngầm, chắc chắn sẽ cần đến những con mắt như hắn.
Hoắc Dần không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng đi về phía sau đoàn xe, như thể y thực sự chỉ là một kẻ lang thang. Nhưng Tri Hạ biết, y không phải. Và sự có mặt của y, dù chỉ là một kẻ lang thang, đã mang lại cho nàng một cảm giác phấn chấn lạ thường. Nàng siết chặt chuỗi ngọc bội trong tay, nhìn về phía trước, nơi con đường núi vẫn còn trải dài hun hút.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...