Hành Trình Đầu Tiên
Đêm canh ba, trăng đã lặn, con đường mờ ảo trong sương. Lữ Tri Hạ và Tu Viễn đứng trong bóng tối, chờ đợi. Đoàn thương buôn đã hẹn sẽ đi qua trạm gác bỏ hoang này, tránh mắt lính tuần tra trên đường chính. Tiếng lục lạc ngựa từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng lộc cộc của bánh xe gỗ. Nàng không lộ ra vẻ lo lắng, chỉ im lặng, hơi nghiêng đầu lắng nghe.
Đoàn xe ngựa hiện ra, một hàng dài những cỗ xe chất đầy hàng hóa, được hộ tống bởi vài người áp tải trang bị đơn giản. Một người đàn ông trung niên, râu ria xồm xoàm, từ trên xe ngựa đầu tiên nhảy xuống. Hắn liếc nhìn hai người, ánh mắt sắc lẹm lướt qua bộ y phục vải thô của Lữ Tri Hạ và dáng vẻ cao lớn của Tu Viễn.
"Là các ngươi?" Giọng hắn khàn khàn. "Người của lão Dương giới thiệu?"
Lữ Tri Hạ tiến lên một bước, cúi đầu hơi thấp. "Chính là chúng ta. Tiểu nhân Lữ Nguyên, đây là huynh trưởng của tiểu nhân, Tu Viễn. Cha mẹ mất sớm vì bệnh dịch, huynh đệ chúng ta tha hương, muốn đến Ký Châu tìm kế sinh nhai." Nàng nói chậm rãi, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, không một chút run rẩy. Tay nàng vẫn siết chuỗi ngọc, không để lộ.
Người lái buôn quan sát Lữ Tri Hạ một lúc lâu. Hắn thấy một thiếu niên gầy gò, tóc cắt ngắn ngang tai, khuôn mặt sạch sẽ nhưng đôi mắt lại có vẻ từng trải không hợp với tuổi. Đặc biệt là ngón trỏ và ngón giữa tay trái dính mực mờ, giống như người thường xuyên cầm bút. Hắn nhíu mày, nhưng không nói gì. "Được thôi. Cứ đi theo xe thứ ba từ cuối. Cẩn thận không làm hỏng hàng hóa của lão tử." Hắn phẩy tay, quay lại xe của mình.
Lữ Tri Hạ và Tu Viễn lặng lẽ đi về phía cuối đoàn xe. Tu Viễn không nói một lời, chỉ đi phía sau Lữ Tri Hạ, bước chân nhẹ như không. Chiếc xe thứ ba từ cuối chất đầy vải vóc và gia vị, một khoảng trống nhỏ được chừa lại ở phía sau. Hai người yên vị trên đó, không gian chật hẹp, mùi vải mới và hương hồi quế nồng nặc.
Bánh xe bắt đầu lăn. Tiếng lộc cộc đều đặn hòa vào tiếng lục lạc, tạo thành một khúc nhạc đơn điệu của hành trình. Lữ Tri Hạ ngồi thẳng, lưng không dựa vào thành xe. Nàng quan sát những người khác trong đoàn. Những người áp tải, ai nấy đều vẻ mệt mỏi nhưng cảnh giác. Những người lái xe, mặt mũi khắc khổ, nói chuyện bằng tiếng địa phương nàng chưa từng nghe. Một người phụ nữ trung niên ôm con nhỏ trên xe kế bên, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước.
Thế giới bên ngoài cung cấm không hề giống với những gì nàng đã hình dung. Nó rộng lớn, ồn ào, và đầy những gương mặt lạ lẫm. Nàng đã sống một cuộc đời được bao bọc, từng ánh mắt, từng lời nói đều có ý nghĩa nhất định. Nhưng ở đây, nàng chỉ là một hạt cát giữa sa mạc, không ai biết nàng là ai, không ai quan tâm nàng đến từ đâu.
Tu Viễn ngồi bên cạnh nàng, lưng tựa vào thành xe, nhưng mắt vẫn mở, quét một vòng quanh đoàn xe. Hắn không nói, không thở mạnh, chỉ như một cái bóng lặng lẽ, tồn tại mà không thu hút sự chú ý. Lữ Tri Hạ cảm nhận được sự hiện diện của hắn, một bức tường vô hình nhưng vững chắc.
Mặt trời dần lên, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh sáng bình minh chiếu rọi con đường đất, làm lộ rõ những vệt bánh xe hằn sâu. Đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước, xuyên qua những cánh đồng lúa xanh mướt, những khu rừng cây rậm rạp. Lữ Tri Hạ học cách quan sát mà không gây chú ý. Nàng lắng nghe những câu chuyện phiếm của những người lái xe, những lời than vãn về thuế má, về quan lại địa phương, về tình hình loạn lạc.
"Cái vận nước này, chẳng biết khi nào mới yên ổn," một người lái xe râu bạc than thở. "Nghe nói Bình Xuyên Vương đã làm phản, chẳng biết có thật không."
"Mấy lời đồn nhảm nhí," người bên cạnh gạt đi. "Cứ lo làm ăn của mình đi. Ký Châu còn loạn hơn nữa, bọn đạo tặc hoành hành khắp nơi. Phải cẩn thận."
Lữ Tri Hạ nắm chặt chuỗi ngọc. Ký Châu, điểm đến đầu tiên của nàng, đã được dự đoán là một nơi đầy rẫy bất ổn. Nhưng nàng cần nơi đó, cần những người từng trung thành với triều đình cũ, cần một mầm mống để gieo trồng.
Đến trưa, đoàn xe dừng lại bên một con suối nhỏ để nghỉ ngơi. Mọi người tản ra, tìm chỗ riêng để ăn uống, vệ sinh. Lữ Tri Hạ và Tu Viễn tìm một góc khuất dưới gốc cây cổ thụ. Nàng lấy ra mấy chiếc bánh hấp và một túi nước từ trong túi vải. "Ngươi ăn đi," nàng nói, đưa cho Tu Viễn một chiếc bánh.
Tu Viễn nhận lấy, nhưng không ăn ngay. Hắn vẫn quét mắt nhìn xung quanh, không bỏ sót một chi tiết nào. Bánh trong tay hắn, hắn bẻ một nửa đưa cho Lữ Tri Hạ. Lữ Tri Hạ không từ chối, nhận lấy. Nàng ăn chậm rãi, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát những người xung quanh.
Nàng thấy người lái buôn nọ đang nói chuyện với một người áp tải. Thỉnh thoảng, ánh mắt hắn lại liếc về phía nàng và Tu Viễn. Nàng đoán hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, hoặc đang dò xét điều gì đó. Lữ Tri Hạ không bận tâm. Nàng biết mình phải diễn tròn vai, một thiếu niên yếu ớt từ quê ra tỉnh, không có gì đáng chú ý.
Sau bữa trưa, đoàn xe lại tiếp tục lên đường. Trời bắt đầu nóng bức, không khí đặc quánh mùi bụi đường và mồ hôi. Lữ Tri Hạ cảm thấy mệt mỏi, nhưng nàng không để lộ. Nàng tựa vào thành xe, nhắm mắt lại, nhưng tâm trí vẫn hoạt động. Nàng hình dung lại bản đồ Ký Châu trong đầu, những con đường, những ngôi làng, những ngọn núi.
Tu Viễn vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng. Khi đoàn xe đi qua một khu rừng rậm, hắn hơi nhúc nhích, mắt sắc như chim ưng nhìn vào sâu trong tán lá. Lữ Tri Hạ không biết hắn đã nhìn thấy gì, nhưng nàng cảm nhận được sự căng thẳng nhẹ từ hắn. Nàng không hỏi. Nàng tin hắn sẽ xử lý mọi chuyện mà không cần nàng phải bận tâm.
Đến chiều tối, đoàn xe dừng chân tại một quán trọ ven đường. Quán trọ nhỏ, đông đúc, ồn ào. Mùi rượu, thức ăn, và mồ hôi trộn lẫn. Lữ Tri Hạ và Tu Viễn được xếp vào một căn phòng nhỏ ở tầng hai, cùng với hai người lái xe khác.
Trong phòng, Lữ Tri Hạ cởi bỏ áo khoác ngoài, ngồi xuống mép giường gỗ cứng. Nàng lấy chuỗi ngọc bội ra khỏi tay áo, ngón cái xoa nhẹ từng hạt ngọc. "Ngươi thấy thế nào?" nàng hỏi Tu Viễn, không nhìn hắn.
Tu Viễn đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn xuống sân trọ ồn ào. "Không có gì bất thường. Chỉ có một toán người ngựa lạ theo dõi chúng ta từ sau lưng."
Lữ Tri Hạ ngẩng đầu. "Là ai?"
"Không rõ. Có vẻ không phải quan binh." Tu Viễn nói, giọng điệu bình thản như báo cáo thời tiết. Hắn vẫn không quay lại nhìn nàng. "Thuộc hạ đã cắt đuôi bọn chúng khi rẽ vào quán trọ."
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng không hỏi thêm chi tiết. Đó là cách hắn làm việc. Hắn sẽ loại bỏ mọi mối nguy hiểm trước khi chúng có thể chạm đến nàng. "Tốt. Ngươi nghỉ ngơi đi."
Tu Viễn không trả lời, chỉ vẫn đứng đó, như một bức tường vững chắc. Lữ Tri Hạ biết hắn sẽ không ngủ yên. Hắn sẽ luôn cảnh giác. Nàng lại nhìn xuống chuỗi ngọc trong tay. Phục quốc, một hành trình dài và đầy chông gai. Nàng chỉ vừa mới bắt đầu.
Nàng đặt chuỗi ngọc dưới gối, rồi nằm xuống. Nàng không ngủ được ngay, chỉ nhắm mắt, lắng nghe những âm thanh từ bên ngoài, từ chính căn phòng này. Tiếng người lái xe ngáy đều đều, tiếng bước chân bên ngoài hành lang, tiếng ngựa hí trong sân.
Nàng cảm thấy mình đang lớn lên từng ngày. Từ một công chúa được che chở, nàng giờ đây là Lữ Nguyên, một thiếu niên tha hương, phải học cách tồn tại, học cách quan sát, học cách im lặng.
Tu Viễn vẫn đứng đó, như một cái cây cổ thụ vững chãi giữa đêm. Hắn không hề mệt mỏi, không hề nhúc nhích. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn đêm, dò xét từng ngóc ngách của quán trọ. Hắn là tấm khiên của nàng, là mũi giáo của nàng. Hắn sẽ giữ cho nàng được an toàn, cho đến khi nàng đạt được điều nàng khao khát.
Sáng hôm sau, đoàn xe lại tiếp tục hành trình. Lữ Tri Hạ đã quen hơn với nhịp điệu của cuộc sống trên đường. Nàng không còn quá căng thẳng, nhưng sự cảnh giác vẫn luôn thường trực. Nàng bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ hơn: cách người lái buôn tính toán hàng hóa, cách những người áp tải kiểm tra vũ khí, cách người phụ nữ ôm con nhỏ cẩn thận che chắn đứa bé khỏi bụi đường.
Hành trình đến Ký Châu còn rất dài. Mỗi ngày trôi qua là một bài học mới. Lữ Tri Hạ biết rằng, để trở thành một nữ vương, nàng không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần sự hiểu biết sâu sắc về thế giới mà nàng sẽ cai trị. Nàng cần hiểu những người dân của mình, hiểu những khó khăn, những khao khát của họ. Và con đường này, chính là khởi đầu.
Tu Viễn vẫn luôn ở bên cạnh nàng, một cái bóng trung thành, không bao giờ xa rời. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn là một lời khẳng định mạnh mẽ. Lữ Tri Hạ biết rằng, dù cho con đường phía trước có khó khăn đến mấy, nàng cũng sẽ không đơn độc.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...