Bản Đồ Dẫn Lối
Gió núi lùa qua song cửa vỡ, mang theo hơi sương lạnh lẽo của một đêm cuối thu. Ánh nến trong chiếc đèn bão cũ kỹ chập chờn, hắt bóng một thư sinh nhỏ bé lên vách tường đất loang lổ. Lữ Tri Hạ hạ bút, nhìn hai chữ "Lữ Nguyên" vừa viết xong trên trang giấy xơ vàng. Nét chữ vẫn thanh tú, nhưng đã cố uốn cho cứng cỏi, góc cạnh, gột đi vẻ mềm mại của nữ nhi. Nàng xoa nhẹ ngón trỏ trái, nơi đầu ngón đã quen với việc lấm mực thư phòng.
Bộ y phục nam tử bằng vải thô cọ vào da thịt, vừa xa lạ vừa là một lớp vỏ bọc an toàn. Mái tóc dài đã được vấn gọn trong một chiếc khăn cũ, chỉ vài lọn tóc mai lòa xòa trước trán. Nàng đưa tay gạt chúng đi, động tác dứt khoát không chút do dự. Đã ba ngày kể từ khi họ đến được trạm gác bỏ hoang này, ba ngày im lặng như tờ, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ hở và tiếng củi nổ lách tách trong bếp lò.
Một bóng đen lướt qua cửa, gần như hòa vào màn đêm. Tu Viễn trở về, không một tiếng động, như một con báo săn đi trong lãnh địa của mình. Hắn đặt một bọc vải nhỏ lên bàn, bên trong là vài chiếc bánh bột ngô khô cứng và một bình nước da dê đã được đổ đầy. Hắn đứng trong góc tối nhất của căn phòng, nơi ánh nến không thể soi tỏ mặt, chỉ để lộ ra dáng người cao lớn, vững chãi.
"Điện Hạ, thuộc hạ đã dò xét xong," giọng hắn trầm và đều, không một gợn cảm xúc. "Tin tức từ trấn gần nhất, Trần Thừa Tướng đã tự lập làm Nhiếp Chính Vương, kiểm soát toàn bộ kinh thành. Lệnh truy nã đã phát ra, nhưng chỉ mô tả chung chung về một công chúa và một cận vệ, chưa có họa hình."
Lữ Tri Hạ lẳng lặng nghe, đôi mắt không rời tấm bản đồ cũ kỹ trải trên bàn. Từng lời của Tu Viễn như những nhát búa đóng vào thực tại tàn khốc. Nàng không hỏi về thảm cảnh hoàng cung, không hỏi về phụ hoàng hay huynh trưởng. Những điều đó đã là tro bụi. Hiện tại, nàng chỉ quan tâm đến con đường sống.
Nàng lật một góc bản đồ, để lộ ra địa phận phía bắc Lữ quốc. "Trần gia mất bao lâu để ổn định các châu quận?"
"Nhanh nhất cũng phải một tháng. Các gia tộc lớn sẽ không dễ dàng quy phục. Phía bắc, Bình Xuyên Vương Lục Vấn vẫn đang án binh bất động, thái độ chưa rõ ràng." Tu Viễn đáp, tay trái theo thói quen đặt hờ lên chuôi kiếm bên hông. "Chúng ta có thời gian."
Ánh mắt Lữ Tri Hạ dừng lại nơi ống tay áo bên phải của hắn, có một vết rách nhỏ nhưng sắc, vừa mới. Nàng không hỏi hắn có bị thương không. Nàng chỉ khẽ cau mày, giọng vẫn bình ổn.
"Trên đường có trở ngại?"
Đó là cách nàng quan tâm, một sự quan tâm của bậc chủ nhân đối với công cụ sắc bén nhất của mình. Một vết thương của hắn đồng nghĩa với một phần sức chiến đấu của họ bị suy giảm, một mối nguy không lường trước.
Tu Viễn thoáng ngẩn người một khắc, rồi lập tức hiểu ý. "Chỉ là vài tên lưu manh trong trấn, đã xử lý xong. Không ai chú ý."
Lữ Tri Hạ gật đầu, không hỏi thêm. Nàng biết "xử lý xong" của hắn nghĩa là gì. Nghĩa là nguy hiểm đã bị loại bỏ từ trong trứng nước, vĩnh viễn không còn là mối đe dọa. Hắn chính là bức tường thành thầm lặng, che chắn mọi hiểm nguy trước khi chúng kịp chạm đến nàng. Nàng vừa tin tưởng vào sự bảo vệ đó, lại vừa cảm thấy một gánh nặng vô hình. Mạng sống của nàng được đổi bằng sự cảnh giác không ngừng nghỉ và những vệt máu thầm lặng của hắn.
Nàng lại nhìn vào bản đồ, ngón tay di chuyển chậm rãi qua những dãy núi trập trùng. "Trần gia muốn có được danh chính ngôn thuận, nhất định sẽ tìm mọi cách để bắt được ta. Ở lại đây không an toàn. Chúng ta phải đi về phía bắc."
"Bình Xuyên Vương Lục Vấn từng chịu ân của tiên đế, nhưng lòng người khó đoán," Tu Viễn phân tích. "Nương nhờ ông ta không khác nào giao trứng cho ác."
"Ta không định nương nhờ," Lữ Tri Hạ ngẩng đầu, ánh mắt trong đêm tối lóe lên một tia sáng sắc bén như dao. "Ta muốn đến Ký Châu. Nơi đó địa hình hiểm trở, giáp ranh với ngoại tộc, triều đình khó kiểm soát. Quan trọng hơn, quân đội đồn trú ở Ký Châu phần lớn là người của Lữ gia năm xưa."
Đó là một quyết định táo bạo. Ký Châu xa xôi, đường đi hiểm trở, nhưng cũng là nơi duy nhất có thể gieo lại mầm mống hy vọng. Nỗi đau mất nước như rễ cây cổ thụ, bám sâu vào tâm can, nhưng trên mặt đất, nàng phải là ngọn cỏ kiên cường vươn lên từ tro tàn.
Tu Viễn im lặng một hồi lâu. Hắn không nhìn nàng, mắt vẫn hướng vào khoảng không vô định trong bóng tối. Sự trầm mặc của hắn khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. Lữ Tri Hạ cũng không hối thúc, nàng biết hắn đang tính toán mọi rủi ro, mọi con đường có thể đi. Hắn không chỉ là một cận vệ, hắn là đôi mắt và thanh kiếm của nàng.
Cuối cùng, hắn khẽ cúi đầu. "Lộ trình đến Ký Châu dài hơn một nghìn dặm, đi qua ít nhất ba châu. Nếu đi đường quan, sẽ gặp nhiều trạm kiểm soát. Nếu đi đường núi, sẽ gặp thú dữ và sơn tặc." Hắn dừng lại, rồi nói tiếp bằng một giọng kiên định không thể lay chuyển, "Thuộc hạ sẽ mở đường."
Bốn chữ ngắn gọn, không một lời thề thốt hoa mỹ, nhưng lại nặng hơn ngàn vàng. Lữ Tri Hạ cảm thấy lồng ngực mình có một dòng nước ấm chảy qua, nhưng rồi nhanh chóng bị lý trí dập tắt. Nàng không được phép yếu đuối, không được phép dựa dẫm.
"Tốt," nàng đáp gọn. "Ngươi nghỉ ngơi đi. Canh ba ngày mai chúng ta xuất phát."
"Thuộc hạ tuân lệnh."
Tu Viễn cúi người hành lễ, rồi lặng lẽ lui ra ngoài, thân ảnh cao lớn của hắn nhanh chóng chìm vào màn đêm, trả lại cho căn phòng sự tĩnh mịch vốn có.
Lữ Tri Hạ ngồi một mình trước ngọn nến sắp tàn. Nàng đưa tay lên cổ, vô thức se nhẹ sợi dây lụa đỏ buộc chuỗi ngọc bội của huynh trưởng. Hơi lạnh từ viên ngọc truyền vào đầu ngón tay, giúp nàng bình tâm lại. Con đường phía trước mịt mờ như đêm đen ngoài cửa sổ, mỗi một bước đi đều là đánh cược với sinh mệnh. Nàng không sợ chết. Nàng chỉ sợ chết mà chưa làm được gì, sợ phụ lòng những người đã ngã xuống.
Nàng hít một hơi thật sâu, ép xuống mọi cảm xúc hỗn loạn. Ánh mắt nàng quay lại với tấm bản đồ trên bàn.
Ngón tay thon dài của nàng di chuyển trên tấm địa đồ bằng da dê, rồi dứt khoát ấn xuống một điểm nơi biên ải Ký Châu xa xôi.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...