Nữ Vương Đăng Cơ
Mấy ngày sau khi kinh thành thất thủ, Lữ Tri Hạ không vội vàng đăng cơ. Nàng dành thời gian ổn định chính sự, bố trí lại các công bộ, thưởng phạt rõ ràng. Đàm Thiệu với tài trí của mình đã giúp nàng không ít, y gần như thay nàng xử lý mọi việc lớn nhỏ trong triều. Hoắc Dần với đội thám báo của mình thì như cái bóng, lặng lẽ điều tra, thanh lọc những kẻ phản loạn còn ẩn mình. Còn Tu Viễn, hắn là người duy nhất luôn kề cận nàng, cùng nàng duyệt binh, tuần tra thành quách, đảm bảo an ninh tuyệt đối cho Nữ Vương tương lai.
Lễ đăng cơ được ấn định vào ngày trăng tròn cuối tháng. Thái Miếu, nơi thờ phụng tổ tiên nước Hán đã được quét dọn sạch sẽ, hương án nghi ngút khói trầm. Sáng sớm, Lữ Tri Hạ thức dậy khi sương còn giăng màn bạc, khoác lên mình y phục tế lễ màu vàng kim thêu phượng hoàng. Mái tóc ngắn đã nuôi dài đến ngang vai được Trình Ngọc tỉ mỉ búi cao, cài trâm phượng bằng ngọc bích. Nàng nhìn mình trong gương đồng, một gương mặt quen thuộc nhưng ánh mắt đã chất chứa sự uy nghiêm và quyền lực. Mười bảy tuổi rời cung, hai mươi hai tuổi trở về, nàng không còn là công chúa Lữ Tri Hạ yếu đuối ngày nào.
Lễ tế cáo tổ tiên diễn ra trang trọng tại Thái Miếu. Tiếng nhạc lễ trầm hùng vang vọng, khói hương nghi ngút hòa cùng không khí linh thiêng. Nàng quỳ gối trước bài vị tổ tiên, dâng hương, đọc lời thề nguyện. Mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu trách nhiệm. Tu Viễn đứng phía sau nàng, thân ảnh cao lớn như bức tường thành vững chãi, im lặng bảo vệ. Hắn mặc giáp phục chỉnh tề, kiếm treo bên hông, ánh mắt kiên định dõi theo từng cử chỉ của nàng.
Sau lễ tế Thái Miếu, đoàn nghi trượng rước Nữ Vương đến Đại điện. Tiếng trống, tiếng kèn vang dội khắp cung thành, dân chúng đứng chật hai bên đường, hò reo vang dội khi thấy kiệu phượng của nàng đi qua. Lữ Tri Hạ ngồi trên kiệu, đầu đội mũ miện lộng lẫy, gương mặt trang nghiêm nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Cuối cùng, nàng đã làm được.
Tại Đại điện, bá quan văn võ đã tề tựu đông đủ. Đàm Thiệu đứng đầu hàng văn thần, Hoắc Dần đứng đầu hàng võ tướng, ánh mắt họ đều rạng rỡ niềm tự hào. Lữ Tri Hạ bước lên đài cao, đứng trước ngai vàng đã phủ bụi suốt năm năm ròng. Nàng chậm rãi quay người, đối mặt với quần thần. Khí chất vương giả toát ra từ mỗi động tác, mỗi ánh nhìn.
"Ta là Lữ Tri Hạ, hôm nay chính thức kế vị ngôi báu, trở thành Nữ Vương của nước Hán!" Giọng nàng vang vọng, dứt khoát, mang theo sức nặng của vương quyền. "Ta xin thề sẽ dốc hết sức mình, bảo vệ xã tắc, chăm lo bách tính, kiến tạo một quốc gia cường thịnh, phồn vinh!"
Tiếng hô "Nữ Vương vạn tuế!" vang dội khắp Đại điện, kéo dài không dứt. Nàng ngồi xuống ngai vàng, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại dưới lớp lụa gấm, nhưng trong lòng lại dâng lên một ngọn lửa ấm áp. Đây là nơi thuộc về nàng, là giang sơn của nàng.
Sau khi đăng cơ, Lữ Tri Hạ bắt đầu phong thưởng cho các công thần. Đàm Thiệu được phong làm Thừa Tướng, Hoắc Dần là Tướng quân Phủ Doãn, Trình Ngọc được giao chức Quản sự Nội Cung. Cuối cùng, nàng nhìn về phía Tu Viễn, ánh mắt dừng lại ở hắn lâu hơn một chút.
"Tu Viễn," nàng cất tiếng, giọng nói trầm ấm. "Khanh vì nước quên thân, vì ta xông pha trận mạc, công lao hiển hách. Nay ta phong khanh làm Đại Tướng Quân, thống lĩnh toàn bộ binh mã trong ngoài kinh thành, trấn giữ biên cương. Khanh có bằng lòng không?"
Tu Viễn quỳ gối, ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt kiên định như thường lệ. "Thần Tu Viễn, xin phụng mệnh Vương Thượng, dốc sức cống hiến."
Nàng gật đầu hài lòng, ra hiệu cho hắn đứng dậy. Buổi lễ kết thúc, bá quan lần lượt lui ra, để lại nàng một mình trên ngai vàng, trong không gian trống trải của Đại điện. Chỉ có Tu Viễn vẫn đứng đó, lặng lẽ như cái bóng.
"Tu Viễn," nàng gọi, giọng nói đã mềm mại hơn, không còn sự trang nghiêm của Nữ Vương. "Ngươi ở lại."
Tiếng cửa đại điện nặng nề đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn sự ồn ào của những bước chân binh lính và các quan viên vừa lui ra. Không gian rộng lớn ấy bỗng chốc trở nên trống trải, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng nến cháy lách tách trong những giá đỡ bằng đồng.
Tu Viễn vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng tạc từ đá núi, bóng của hắn trải dài trên nền gạch lạnh lẽo. Lữ Tri Hạ không vội nói thêm gì. Nàng chậm rãi tháo chiếc trâm cài nặng nề trên tóc, để mặc những sợi tóc đen nhánh buông lơi trên bờ vai gầy. Sự oai nghiêm của một Nữ Vương dường như cũng theo đó mà tan biến, chỉ còn lại sự mệt mỏi và chút yếu lòng của một người con gái vừa trải qua giông bão.
Nàng tiến gần hơn, tiếng gấm vóc lướt nhẹ trên sàn vang lên khẽ khàng trong không gian im ắng. Khi chỉ còn cách hắn chưa đầy nửa bước, nàng dừng lại. Tu Viễn cúi đầu, nhưng lần này không phải để phục tùng, mà vì hắn đang cố kìm nén sự xao động trong ánh mắt.
Khoảng cách này... gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra từ xiêm y của nàng, và nàng cũng có thể nghe thấy nhịp tim đập dồn dập sau lớp giáp sắt của hắn.
"Đến gần đây một chút." Nàng khẽ nói, thanh âm mỏng manh như sương khói.
Tu Viễn ngập ngừng, rồi như thể bị một lực hút không thể cưỡng lại, hắn tiến thêm một bước. Bước chân này vượt qua mọi ranh giới của lễ nghi triều đình, đưa hắn vào vùng cấm địa mà chỉ những người thân thiết nhất mới được chạm tới. Hắn không ngẩng đầu, nhưng đôi vai rắn rỏi đã khẽ chạm vào tay áo nàng.
Tri Hạ nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng một sự bao dung đến lạ kỳ. Ngón tay nàng khẽ cử động dưới lớp tay áo rộng, rồi một cách vô thức, nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng kéo lấy vạt áo ở cổ tay hắn. Một cái kéo nhẹ nhưng mang theo sự cầu khẩn, bảo hắn hãy bỏ lại phía sau danh phận quân thần, để ở lại đây, với nàng, với Tri Hạ.
Nàng đưa tay, chạm nhẹ vào má hắn. Lòng bàn tay ấm nóng của nàng truyền hơi ấm qua lớp da thịt, khiến hắn khẽ rùng mình. Hắn vẫn im lặng, nhưng ánh mắt đã trở nên dịu dàng hơn, chứa đựng một sự khao khát bị đè nén bấy lâu. Nàng nhón chân, khẽ áp môi mình lên môi hắn. Một nụ hôn nhẹ, thăm dò, rồi sâu hơn. Hắn khẽ đáp lại, bàn tay to lớn ôm lấy eo nàng, kéo nàng sát vào lòng.
Môi hắn mềm mại và ấm nóng, hương vị của rượu ngự còn vương vấn từ buổi tiệc mừng. Nàng cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nơi cơ thể hắn, một dấu hiệu của sự kìm nén đang dần vỡ vụn. Nàng vòng tay qua cổ hắn, ngón tay luồn vào mái tóc buộc gọn gàng. Hắn nghiêng đầu, hôn sâu hơn, như muốn nuốt trọn lấy nàng. Hơi thở nàng dồn dập, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn bế bổng nàng lên, bước đi vững vàng về phía tẩm cung. Nàng vòng chân qua eo hắn, vùi mặt vào hõm vai hắn, cảm nhận được hơi thở ấm nóng phả vào làn da. Căn phòng tối mịt, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền đá cẩm thạch. Hắn đặt nàng xuống chiếc giường lớn, chậm rãi gỡ chiếc mũ miện khỏi đầu nàng. Ngọc bích và vàng bạc lấp lánh dưới ánh trăng, rồi rơi xuống sàn đá, tạo ra một tiếng động nhỏ.
Hắn quỳ xuống bên giường, vuốt ve khuôn mặt nàng. Ngón tay thô ráp của hắn lướt nhẹ trên làn da mềm mại, từ trán xuống gò má, rồi dừng lại ở khóe môi. Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng sự dịu dàng hiếm có này. Hắn cúi xuống, hôn lên trán nàng, rồi xuống mắt, xuống mũi, và cuối cùng là đôi môi. Lần này, nụ hôn sâu lắng và đầy khát khao hơn.
Hắn cởi bỏ lớp giáp phục nặng nề, để lộ thân hình cường tráng, vạm vỡ. Dưới ánh trăng chiếu rọi, toàn thân hắn được bao phủ bởi một lớp mồ hôi óng ánh, tôn lên vẻ đẹp nam tính đầy khác biệt. Nàng đưa tay chạm vào lồng ngực rắn chắc của hắn, cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ dưới lòng bàn tay, rồi lần xuống dưới quấn lấy vuốt ve. Hắn cởi y phục của nàng, từng lớp vải lụa mỏng manh trượt xuống, để lộ làn da trắng nõn nà dưới ánh trăng. Nàng khẽ rùng mình, rên lên một tiếng động lòng người, cơ thể vốn như một vùng sa mạc khô nóng thoắt cái đã biến thành một đầm nước xuân.
Hắn nằm xuống bên cạnh nàng, ôm nàng vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể hắn bao trùm lấy nàng, xua đi mọi lạnh lẽo. Nàng tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe tiếng tim hắn đập mạnh mẽ. Ngón tay hắn lướt dọc sống lưng nàng, nhẹ nhàng và đầy trìu mến. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt hắn. Trong ánh mắt ấy, nàng thấy sự dịu dàng, sự khao khát, và cả tình yêu thầm kín mà hắn đã giấu bấy lâu.
Nàng chủ động hôn hắn, một nụ hôn nồng cháy, đáp lại tất cả những gì hắn đã dành cho nàng. Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở hòa quyện. Hắn khẽ thở dài, vòng tay siết chặt nàng hơn. Nơi mềm mại nhất của nàng ép chặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Tri Hạ cảm nhận được lòng bàn tay mạnh mẽ của hắn mơn trớn eo lưng, ấn chặt nơi bí ẩn của nàng vào bộ phận nóng bỏng đầy uy hiếp kia, nhịp độ lúc khoan lúc nhặt, như trêu trọc, lại như cầu xin. Trái tim Tri hạ tê dại, cơ thể vừa như phản kháng lại như đón hùa. Khoé mắt nàng hơi ướt, ngửa đầu tìm môi hắn. Tu Viễn mạnh mẽ đáp lại, đầu lưỡi chinh chiến trên mảnh đất riêng thuộc về hắn. Cả hai chìm đắm trong khoảnh khắc của riêng mình, quên đi mọi gánh nặng của vương triều, của binh đao loạn lạc. Chỉ còn lại hai trái tim hòa chung nhịp đập, trong đêm đăng cơ đầy ý nghĩa này.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...