Mãi mãi
Ánh nến trong tẩm cung nhảy nhót, hắt bóng dài lên bức tường chạm trổ phượng hoàng. Lữ Tri Hạ ngồi bên bàn trà, chén ngọc ấm nóng trong tay. Nàng khoác hờ bào phục màu lam thẫm, mái tóc đen mượt buông xõa trên vai, vài lọn rủ xuống che đi một phần dung nhan thanh tú. Đêm đã khuya, nhưng nàng không hề cảm thấy mệt mỏi. Trái lại, trong lòng nàng trào dâng một cảm giác nhẹ nhõm, như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ sau bao năm tháng.
Tu Viễn đứng bên cạnh, vẫn giữ phong thái trầm mặc thường thấy, ánh mắt sâu thẳm dõi theo nàng. Kể từ khi nàng đăng cơ, nàng là Vương Thượng, hắn là Đại Tướng Quân. Nàng là vua, hắn là bề tôi, nhưng mối quan hệ lại càng ngày càng khăng khít, không có rào cản.
Lữ Tri Hạ khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ phá vỡ sự tĩnh lặng. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tu Viễn, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định. "Tu Viễn," nàng gọi, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió thoảng.
Hắn khẽ giật mình, rồi cúi đầu, "Vương Thượng có gì phân phó?"
Nàng đứng dậy, bước chậm rãi về phía hắn. Từng bước chân của nàng đều mang theo một sự uy nghiêm tiềm ẩn, nhưng khi đối diện với Tu Viễn, sự uy nghiêm đó tan biến, chỉ còn lại sự chân thành. Nàng dừng lại cách hắn vài bước, ngước nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng mà nàng đã quá đỗi quen thuộc. "Ta muốn nói chuyện với ngươi."
Tu Viễn vẫn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào nàng. Hắn biết nàng đang muốn nói điều gì, và trong lòng hắn, một nỗi lo sợ vô hình trỗi dậy. Hắn sợ, sợ rằng nàng sẽ nói ra những lời mà hắn không muốn nghe.
Lữ Tri Hạ đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cằm hắn, từ từ nâng khuôn mặt hắn lên. Ánh mắt nàng xuyên thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn. "Ở nơi này, không cần ngươi phải cúi đầu, Tu Viễn."
Hắn ngẩng đầu, đôi mắt hắn lần đầu tiên, sau bao năm tháng, nhìn thẳng vào mắt nàng với tư cách một người đàn ông, không còn là cận vệ trung thành hay thuộc hạ phục tùng. Trong đôi mắt ấy, nàng thấy sự trung thành, sự yêu thương, và cả một chút bối rối.
"Ta biết ngươi luôn ở bên ta, bảo vệ ta, từ khi ta còn là một công chúa bị ruồng bỏ cho đến khi ta trở thành Nữ Vương của nước Hán," nàng nói, giọng nàng khẽ run lên. "Ngươi đã cùng ta trải qua bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu hiểm nguy. Ngươi đã đổ máu, đổ mồ hôi vì ta, vì Đại Hán."
Hắn vẫn im lặng, chỉ lắng nghe nàng nói. Hắn không biết phải nói gì. Tất cả những gì hắn làm, đều xuất phát từ trái tim hắn, từ tình yêu thầm kín mà hắn dành cho nàng.
"Nhưng ta không muốn ngươi ở lại bên ta vì nghĩa vụ," nàng tiếp lời, đôi mắt nàng ánh lên một tia kiên quyết. "Ta không muốn ngươi chỉ là một Đại Tướng Quân, một cận vệ. Ta không muốn ngươi cảm thấy rằng ngươi phải hy sinh bản thân mình vì ta."
Tu Viễn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc. "Điện Hạ, thần không bao giờ xem đó là nghĩa vụ. Đó là lựa chọn của thần, là khát vọng của thần."
Lữ Tri Hạ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh trăng rằm. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má hắn. "Ta biết. Nhưng ta muốn ngươi biết rằng, ta cũng chọn ngươi. Ta muốn ngươi ở bên ta, không phải với tư cách một thuộc hạ, mà với tư cách một người đồng hành, một người bạn đời."
Nàng tiến thêm một bước, áp sát vào hắn, bàn tay nàng nắm lấy tay hắn, đan chặt mười ngón. Bàn tay hắn thô ráp, chai sạn vì kiếm thuật, nhưng lại ấm áp và vững chãi. "Ta không cần một Đại Tướng Quân chỉ biết tuân lệnh. Ta cần một người có thể cùng ta chia sẻ gánh nặng, cùng ta xây dựng lại đất nước này. Một người có thể nhìn thẳng vào mắt ta, không chút e dè."
Tu Viễn siết chặt bàn tay nàng. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng. "Thần nguyện cả đời này, chỉ phụng sự một mình Vương Thượng."
Nàng ngẩng đầu, kiễng chân lên, chủ động đặt môi mình lên môi hắn. Nụ hôn sâu và nồng nàn, không còn chút e dè hay khoảng cách. Đó là nụ hôn của tình yêu, của sự tin tưởng tuyệt đối, của hai linh hồn đã hòa quyện vào nhau sau bao năm tháng thử thách.
Ánh nến trong tẩm cung vẫn nhảy nhót, nhưng giờ đây, chúng dường như còn rực rỡ hơn, chiếu sáng cho một tình yêu vừa tìm thấy bến đỗ bình yên. Nàng tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ của trái tim hắn. Hắn ôm nàng thật chặt, như thể sợ rằng nàng sẽ tan biến vào hư không.
Năm tháng trôi qua, Lữ Tri Hạ trở thành một Nữ Vương anh minh, tài giỏi. Nàng chăm lo cho dân chúng, phát triển đất nước, đưa Đại Hán trở lại thời kỳ thịnh vượng. Bên cạnh nàng, Tu Viễn luôn là cánh tay phải đắc lực, là Đại Tướng Quân dũng mãnh, là người phu quân hết mực yêu thương. Hắn không còn là cái bóng lặng lẽ nữa, mà là một trụ cột vững chắc, luôn âm thầm dõi theo và bảo vệ nàng.
Vài năm sau, tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp hoàng cung. Một hoàng nam tuấn tú, tinh anh, thừa hưởng sự thông minh của mẫu thân và khí phách của phụ thân, rồi một hoàng nữ đáng yêu, lanh lợi, mang vẻ đẹp dịu dàng của Nữ Vương và sự kiên cường của Đại Tướng Quân. Gia đình nhỏ ấy, là biểu tượng của một tình yêu vượt qua mọi rào cản, của một vương triều mới, vững mạnh và đầy hy vọng.
Vào một buổi chiều tà, Lữ Tri Hạ và Tu Viễn cùng nhau đứng trên tường thành, ngắm nhìn kinh đô phồn hoa. Nàng tựa đầu vào vai hắn, bàn tay nàng nắm chặt bàn tay hắn. Không cần một lời nói nào, chỉ một ánh mắt trao nhau, họ đã hiểu tất cả. Tình yêu của họ không cần những lời thề non hẹn biển, không cần những tuyên bố hùng hồn. Nó hiện hữu trong từng hành động nhỏ, trong từng khoảnh khắc bình yên, trong sự tin tưởng tuyệt đối và sự thuộc về nhau vô điều kiện. Họ đã cùng nhau vượt qua bão giông, cùng nhau xây dựng lại vương triều, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau tận hưởng trái ngọt của hạnh phúc.
-HẾT-
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
✦ Hết chương ✦
Bình luận
Đang tải bình luận...