Ngai Vàng Trở Về
Kinh thành chìm trong hỗn loạn rồi dần trở lại trật tự một cách chóng vánh đến ngỡ ngàng. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét của quân lính, tất cả đều nhanh chóng bị dập tắt bởi sự áp đảo của đội quân phục quốc. Trần Hạo, kẻ đã cướp ngôi và đẩy Hàn quốc vào vực sâu, không thể ngờ rằng triều đại của y lại kết thúc nhanh chóng đến thế.
Tu Viễn dẫn một đội quân tinh nhuệ tiến thẳng vào nội cung. Hoàng cung giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, những kẻ hầu cận trung thành nhất đã bỏ trốn, chỉ còn lại vài thị vệ già yếu và những thái giám run rẩy ẩn mình. Hắn không tìm thấy Trần Hạo ở tẩm điện, cũng không thấy y trong thư phòng hay nơi thiết triều. Một cảm giác bất an dấy lên trong lòng Tu Viễn. Kẻ đó sẽ không cam chịu thất bại dễ dàng vậy.
Hắn cùng binh lính lục soát từng ngóc ngách. Khi đến hậu viên, một mùi tanh nồng xộc vào mũi, Tu Viễn lập tức ra hiệu cho binh lính thận trọng. Trong một căn nhà kho cũ kỹ, nơi chất đầy những vật dụng đã bỏ đi, họ tìm thấy thi thể Trần Hạo. Y nằm vật vã trên nền đất lạnh lẽo, một con dao găm cắm sâu vào ngực. Đôi mắt y trợn trừng, dường như vẫn còn đầy oán hận và không cam tâm.
Tu Viễn nhìn thi thể Trần Hạo, không một chút cảm xúc. Kẻ phản quốc đã tự kết liễu đời mình, tránh được sự phán xét của vương triều. Hắn cúi người, rút con dao khỏi ngực y, quăng sang một bên. Máu loang lổ trên nền đất ẩm ướt, nhuộm đỏ cả một khoảng.
"Bẩm Đại Tướng Quân, quân ta đã kiểm soát hoàn toàn kinh thành. Các cứ điểm quan trọng đều đã nằm trong tay chúng ta. Dân chúng ban đầu sợ hãi, nhưng khi biết Điện Hạ đã trở về, họ đều reo hò, mừng rỡ." Một binh lính vội vã báo cáo.
Tu Viễn gật đầu, khuôn mặt vẫn vô cảm. "Dọn dẹp hiện trường. Chuẩn bị nghênh đón Vương Thượng."
Hắn quay người rời khỏi căn nhà kho, để lại phía sau thi thể của kẻ đã từng là Thừa tướng quyền lực. Cuộc chiến đã kết thúc. Nhưng cuộc chiến của Lữ Tri Hạ chỉ mới bắt đầu.
Lữ Tri Hạ cưỡi ngựa tiến vào hoàng cung, giữa tiếng reo hò vang dậy của dân chúng. Nàng không còn khoác lên mình bộ giáp sắt lạnh lẽo mà đã thay bằng một bộ cẩm bào màu xanh thẫm, thêu hoa văn tinh xảo. Mái tóc ngắn ngang tai được buộc gọn gàng bằng một dải lụa cùng màu. Gương mặt nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa bao nỗi niềm.
Khi đi ngang qua cổng chính, nàng thấy xác lính Trần Hạo nằm rải rác. Máu nhuộm đỏ những phiến đá xanh. Nàng khẽ nhắm mắt, một thoáng bùi ngùi. Chiến thắng nào cũng phải đổi bằng xương máu.
Đến chính điện, Tu Viễn đã đứng đợi sẵn cùng Đàm Thiệu và các tướng lĩnh khác. Hắn đứng thẳng tắp, thân hình cao lớn như một bức tường thành vững chãi. Ánh mắt hắn hướng về nàng, ẩn chứa một sự phức tạp khó tả.
"Điện Hạ, Trần Hạo đã tự sát. Thi thể của y đã được xử lý. Kinh thành đã hoàn toàn thuộc về chúng ta." Tu Viễn báo cáo, giọng nói trầm ổn, không chút dao động.
Lữ Tri Hạ gật đầu, không nói gì. Nàng bước qua ngưỡng cửa chính điện, nơi đã từng là trung tâm quyền lực của tổ tiên nàng, nơi nàng đã từng sống những năm tháng thơ ấu êm đềm. Giờ đây, nơi này mang một vẻ hoang tàn, u ám. Những bức tường bong tróc, những cột trụ đã phai màu, những bức rèm tơ lụa rách nát. Mùi ẩm mốc, bụi bặm vương vất khắp nơi.
Nàng đi thẳng đến ngai vàng. Chiếc ngai vàng bằng gỗ lim chạm khắc tinh xảo, từng là biểu tượng của sự uy nghi và quyền lực, giờ đây phủ đầy bụi bặm, một vài chỗ bị sứt mẻ. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào tay vịn của ngai vàng, cảm nhận sự lạnh lẽo và nặng nề.
"Đàm Thiệu, ngươi và các tướng sĩ hãy bắt đầu ổn định trật tự trong kinh thành. Tổ chức dọn dẹp cung điện. Chuẩn bị cho lễ đăng cơ." Lữ Tri Hạ ra lệnh, giọng nói của nàng vang vọng trong không gian tĩnh lặng của đại điện.
Đàm Thiệu cúi đầu: "Tuân lệnh Điện Hạ." Y liếc nhìn Tu Viễn, rồi cùng các tướng lĩnh khác rời đi, để lại Lữ Tri Hạ và Tu Viễn trong chính điện trống trải.
Lữ Tri Hạ vẫn đứng trước ngai vàng, lưng quay về phía Tu Viễn. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Phục quốc là mục tiêu sống còn của nàng, là lời thề nàng đã khắc ghi trong tim. Nhưng giờ đây, khi mục tiêu đó đã đạt được, nàng lại cảm thấy một nỗi trống rỗng khó tả.
"Tu Viễn." Nàng khẽ gọi, giọng nói mang theo một chút mệt mỏi.
"Có thần." Hắn tiến lên một bước, đứng cách nàng vài thước.
"Ngươi nghĩ sao về ngai vàng này?" Nàng hỏi, không quay đầu lại.
Tu Viễn im lặng một lúc, rồi đáp: "Nó là biểu tượng của quyền lực, của trách nhiệm, và của sự cô độc."
Lữ Tri Hạ khẽ cười, một nụ cười buồn bã. "Ngươi nói đúng. Nó cô độc. Cô độc hơn ta tưởng rất nhiều."
Nàng quay người lại, đối mặt với hắn. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Tu Viễn, dường như muốn tìm kiếm một điều gì đó.
"Ngươi đã ở bên ta từ khi ta còn là một công chúa vô ưu, cho đến khi ta trở thành một kẻ vong quốc, và giờ đây, ta lại trở về nơi này." Nàng nói, giọng nói thì thầm, như đang tự sự với chính mình. "Ngươi đã chứng kiến tất cả."
Tu Viễn vẫn đứng đó, bất động. "Thần nguyện mãi mãi bảo vệ Điện Hạ."
Lữ Tri Hạ nhìn hắn. Trong suốt những năm tháng gian truân, hắn luôn là người ở bên cạnh nàng, âm thầm bảo vệ, âm thầm chịu đựng. Hắn chưa bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì, chưa bao giờ than vãn. Sự trung thành của hắn là một thứ ánh sáng hiếm hoi trong cuộc đời đầy giông bão của nàng.
"Ta sẽ đăng cơ. Ta sẽ là Nữ Vương của nước Hán." Nàng tuyên bố, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, như muốn xua tan đi những nỗi bùi ngùi trong lòng. "nước Hán sẽ trở lại. Ta sẽ không phụ lòng dân chúng."
Tu Viễn cúi đầu, một nụ cười mờ nhạt thoáng qua trên môi hắn, rồi biến mất nhanh chóng như chưa từng tồn tại. "Vương Thượng vạn tuế."
Lữ Tri Hạ nhìn hắn. Nàng biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài. Phục quốc không chỉ là giành lại ngai vàng, mà còn là xây dựng lại một vương triều vững mạnh, mang lại thái bình cho dân chúng. Nàng sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn, những âm mưu và thử thách. Nhưng có hắn ở bên, nàng tin mình sẽ làm được.
Nàng đưa tay lên, nắm chặt chuỗi ngọc bội đại ca nàng đã tặng. Sự lạnh lẽo của những viên ngọc thấm vào lòng bàn tay, nhắc nhở nàng về những gì đã mất, và về những gì nàng phải bảo vệ.
"Điện Hạ, người có muốn nghỉ ngơi một chút không? Đàm Thiệu đã cho người dọn dẹp tẩm điện cũ của người rồi." Tu Viễn hỏi, giọng điệu vẫn trầm ổn nhưng ẩn chứa sự quan tâm.
Lữ Tri Hạ lắc đầu. "Không cần. Ta muốn đi thăm các binh sĩ, và sau đó là yết kiến tổ tiên trong từ đường."
Nàng bước ra khỏi chính điện, Tu Viễn vẫn theo sau nàng, trung thành tận tuỵ. Kinh thành đã trở lại. Nhưng sự bình yên thực sự vẫn còn là một chặng đường dài. Nàng biết, gánh nặng của vương quyền sẽ luôn đè nặng lên vai nàng, nhưng nàng không còn đơn độc. Hắn sẽ luôn ở đó, âm thầm bảo vệ nàng, cùng nàng gánh vác sơn hà.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...