Công Phá Kinh Thành
Bình minh hé rạng, ánh dương đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh ngọn tháp gác kinh thành. Dưới chân thành, binh sĩ của Lữ Tri Hạ đã tề chỉnh, hàng ngũ im lặng như núi. Nàng đứng trên một đài cao tạm bợ, ánh mắt xuyên qua lớp sương, nhìn về phía cổng thành khổng lồ. Tu Viễn đứng sau nàng nửa bước, cao lớn và vững chãi như một pho tượng.
Đêm qua, Hoắc Dần đã gửi tin mật. Y đã trà trộn vào kinh thành từ ba ngày trước, lợi dụng sự hỗn loạn và tinh thần suy sụp của quân Trần Hạo để nắm rõ bố phòng. Kinh thành vẫn còn quân lính, nhưng quân số đã giảm mạnh, tinh thần rệu rã. Trần Hạo đã phân tán phần lớn binh lực ra các trấn lân cận để đối phó với Đàm Thiệu và Hoắc Dần, không ngờ mũi nhọn của Lữ Tri Hạ lại bất ngờ áp sát kinh đô.
Lữ Tri Hạ giơ tay ra hiệu. Một hồi trống vang lên dứt khoát, tiếng trống trầm hùng xé tan sự tĩnh mịch của buổi sớm, báo hiệu một cuộc chiến sắp bắt đầu. Đoàn quân bắt đầu di chuyển.
Tu Viễn dẫn đầu mũi tiên phong, thân hình y lướt đi trong sương sớm như một bóng ma. Cung thủ giương tên, bộ binh giơ khiên, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc kháng cự nào. Kinh thành giờ đây như một con thú bị thương, vẫn còn răng nanh nhưng đã mất đi sự hung hãn.
Đàm Thiệu ngồi trong lều chỉ huy, tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt sắc bén nhìn vào bản đồ bày ra trước mặt. Y biết rõ kế hoạch của Hoắc Dần. Đúng lúc mũi tiên phong của Tu Viễn tiếp cận cổng thành, một tín hiệu lửa sẽ được bắn lên từ phía Tây. Đó là lúc Hoắc Dần bắt đầu hành động.
Quân Trần Hạo trên tường thành tỏ ra lúng túng. Những tiếng hô hoán rời rạc vang lên, nhưng không có sự phối hợp. Có lẽ chúng không ngờ rằng quân của Lữ Tri Hạ lại có thể áp sát nhanh đến vậy.
Lữ Tri Hạ đứng trên đài cao, nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng trong lòng lại bình tĩnh lạ thường. Nàng đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này suốt năm năm qua. Phục quốc không chỉ là một lời hứa, mà là hơi thở của nàng, là mục đích sống duy nhất.
Tiếng va chạm binh khí đầu tiên vang lên khi Tu Viễn và đội tiên phong tiếp cận cổng thành. Vài tên lính gác Trần Hạo cố gắng chống cự, nhưng chúng nhanh chóng bị áp đảo. Tu Viễn ra hiệu cho binh sĩ không cần gây thương vong không cần thiết, mục tiêu là kiểm soát cổng thành.
Đúng lúc đó, một chùm pháo hoa xanh rực rỡ bắn vút lên từ phía Tây kinh thành, xé toạc màn sương. Đó là tín hiệu của Hoắc Dần.
Đàm Thiệu cười khẩy, vỗ nhẹ lên bản đồ. "Đã đến lúc." Y ra lệnh cho đội quân của mình di chuyển vào vị trí đã định, chuẩn bị cho cuộc tổng tấn công.
Trong lòng kinh thành, Hoắc Dần và đội quân nhỏ của y đã hành động. Y đã bí mật tiếp cận một cổng thành phụ ít người canh gác. Lợi dụng sự mất cảnh giác của quân địch và sự hỗn loạn đang diễn ra, Hoắc Dần và đội của y nhanh chóng vô hiệu hóa lính gác, rồi dùng thuốc nổ đã chuẩn bị sẵn để phá sập một phần cổng thành. Tiếng nổ lớn vang dội khắp kinh thành, khiến quân Trần Hạo càng thêm hoảng loạn.
Tu Viễn nghe thấy tiếng nổ, biết rằng Hoắc Dần đã thành công. Y ra lệnh cho quân lính của mình tấn công mạnh hơn vào cổng chính. Cùng lúc đó, cổng phụ đã mở toang, Hoắc Dần và binh sĩ của y tràn vào, tạo thành gọng kìm tấn công từ hai phía.
Quân Trần Hạo lúc này hoàn toàn mất phương hướng. Nhiều binh lính bỏ vũ khí đầu hàng, số khác cố gắng bỏ chạy. Sự cai trị hà khắc của Trần Hạo đã khiến chúng mất đi tinh thần chiến đấu.
Lữ Tri Hạ thấy cổng thành chính mở toang. Nàng thở một hơi thật sâu, rồi ra lệnh cho toàn bộ đại quân tiến vào. Tiếng reo hò của binh sĩ vang dội, khí thế ngút trời. Nàng ngồi trên lưng ngựa, từ từ tiến vào kinh thành đã từng là của mình, giờ đây lại phải đánh đổi bằng máu và nước mắt để giành lại.
Khi nàng đi qua cổng thành, nhìn thấy những bức tường đổ nát và những binh sĩ Trần Hạo đang bị tước vũ khí, một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng. Đây là kinh thành mà phụ vương nàng đã xây dựng, là nơi chứa đựng biết bao kỷ niệm của tuổi thơ nàng. Giờ đây, nó mang đầy dấu vết của chiến tranh và sự tàn phá.
Tu Viễn đang ở phía trước, dẫn đường. Y không quay đầu lại, nhưng nàng biết rằng y luôn dõi theo nàng. Y đã thực hiện lời hứa của mình, đưa nàng trở về kinh thành.
Đàm Thiệu và đội quân của y cũng nhanh chóng tiến vào, bắt đầu kiểm soát các tuyến đường chính và các cứ điểm quan trọng. Hoắc Dần đã gặp lại Tu Viễn ở quảng trường trung tâm, cả hai trao đổi ánh mắt, sự hài lòng hiện rõ trên gương mặt Hoắc Dần.
Kinh thành nhanh chóng rơi vào tay Lữ Tri Hạ. Quân Trần Hạo không thể chống cự nổi sự tấn công mạnh mẽ và phối hợp nhịp nhàng của các mũi quân. Tuy nhiên, Trần Hạo vẫn chưa bị bắt. Hắn đã cao chạy xa bay trước khi quân của Lữ Tri Hạ kịp tiến vào trung tâm kinh thành.
"Vương Thượng, Trần Hạo đã trốn thoát," Tu Viễn báo cáo, giọng y trầm ổn, không một chút biểu cảm.
Lữ Tri Hạ không tỏ ra bất ngờ. Nàng đã lường trước điều này. Trần Hạo là một con cáo già, hắn sẽ không dễ dàng chịu chết.
"Hắn có thể trốn đi đâu?" nàng hỏi, ánh mắt quét qua những binh sĩ đang thu dọn chiến trường.
"Đàm Thiệu đang cho người truy đuổi. Nhưng thần e rằng hắn đã có chuẩn bị từ trước," Tu Viễn đáp.
Lữ Tri Hạ gật đầu. "Không sao. Hắn có thể trốn, nhưng hắn không thể trốn thoát khỏi số mệnh của mình." Nàng quay sang nhìn về phía hoàng cung, nơi những lá cờ của Hàn quốc đã được treo lên, tung bay phấp phới trong gió. "Trước tiên, chúng ta hãy ổn định kinh thành. Phục hồi trật tự và lấy lại lòng dân là việc quan trọng nhất lúc này."
Nàng biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng nàng đã giành lại được kinh đô. Gánh nặng trên vai nàng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nàng đã có thể nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...