Đêm Trước Trận Chiến
Đoàn quân của Lữ Tri Hạ cuối cùng cũng đến được ngoại ô kinh thành, đóng trại trên một ngọn đồi thoai thoải. Từ vị trí này, ánh đèn lấp lánh của hoàng cung hiện ra rõ mồn một giữa màn đêm thăm thẳm, như một con mãnh thú đang ngủ say, chờ đợi thời khắc thức tỉnh. Không khí trong doanh trại vừa khẩn trương vừa trầm lắng, binh sĩ chỉnh đốn quân trang, kiểm tra binh khí lần cuối, chuẩn bị cho trận chiến định mệnh vào ngày mai. Nàng đi một vòng qua các lều trại, nhìn những gương mặt rắn rỏi, ánh mắt kiên định của tướng sĩ, gật đầu khích lệ. Họ là những người đã cùng nàng trải qua mưa sa bão táp, cùng nếm mật nằm gai, và giờ đây, họ đang đứng trước cánh cửa cuối cùng dẫn đến phục quốc.
Lữ Tri Hạ trở về lều, nhưng không ngủ được. Nàng ra hiệu cho Tu Viễn không cần đi theo, rồi tự mình leo lên đỉnh đồi. Gió đêm thổi lồng lộng, cuốn bay vạt áo bào của nàng, mang theo hơi lạnh se sắt. Phía xa, kinh thành sừng sững trong bóng đêm, nơi chứa đựng quá nhiều ký ức, quá nhiều nỗi đau. Nàng nhớ về những ngày tháng êm đềm trong hoàng cung, về phụ vương, về huynh trưởng, về những ước mơ tuổi thơ. Giờ đây, tất cả đã tan biến, chỉ còn lại ngọn lửa thù hận và quyết tâm phục quốc rực cháy trong lòng.
Lữ Tri Hạ khẽ thở dài, cảm nhận được sức nặng của gánh sơn hà đang đè lên vai. Nàng không thể thất bại. Thất bại có nghĩa là tất cả những hy sinh của binh sĩ, của dân chúng, đều trở thành vô nghĩa. Thất bại có nghĩa là Hàn quốc sẽ vĩnh viễn chìm trong bóng tối của Trần Hạo. Nàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Quyết tâm chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.
"Điện Hạ, trời đã khuya." Giọng Tu Viễn trầm thấp vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.
Lữ Tri Hạ quay đầu lại, nhìn hắn. Trong ánh trăng mờ ảo, gương mặt hắn càng thêm khắc khổ, đôi mắt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì. "Ngươi cũng không ngủ được sao?"
Hắn lắc đầu. "Thần không mệt."
Nàng biết hắn nói thật. Tu Viễn dường như không bao giờ mệt mỏi, không bao giờ than vãn. Hắn là một bức tường thành vững chắc, một thanh kiếm sắc bén, luôn sẵn sàng chiến đấu vì nàng, vì quân Hán.
"Ngày mai..." Nàng bắt đầu, rồi im bặt. Có quá nhiều điều để nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Ngày mai sẽ là một ngày lịch sử, một ngày mà vận mệnh của Hàn quốc sẽ được định đoạt.
Tu Viễn tiến lại gần hơn một bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách. "Điện Hạ đã chuẩn bị sẵn sàng."
Nàng gật đầu. "Ta đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi. Trần Hạo không thể ngờ chúng ta lại đánh thẳng vào kinh thành. Hắn đã phân tán binh lực quá nhiều, đây là cơ hội duy nhất của chúng ta."
"Hoắc Dần đã gửi tin báo, quân đội của Trần Hạo ở phía Tây đang rối loạn. Đàm Thiệu cũng đã chặn đứng đường tiếp viện từ phía Đông Nam." Tu Viễn báo cáo, giọng đều đều. "Kinh thành đang trống rỗng hơn bao giờ hết."
"Đúng vậy." Lữ Tri Hạ nhìn về phía hoàng cung. "Trần Hạo tự cho mình là thông minh, nhưng hắn đã đánh giá thấp tấm lòng của dân chúng Hàn quốc, và cả sự kiên cường của chúng ta." Nàng nhớ lại hình ảnh bé gái ở Lâm Xuyên đã tặng nàng bông hoa dại. Đó không chỉ là một bông hoa, mà là hy vọng, là niềm tin của dân chúng đặt vào nàng. Nàng không thể phụ lòng họ.
Nàng quay sang Tu Viễn. "Ngươi có nghĩ rằng chúng ta sẽ thành công không?"
Tu Viễn không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ đặt tay trái lên chuôi kiếm, động tác quen thuộc mỗi khi đối mặt với nguy hiểm hoặc đưa ra quyết định quan trọng. "Thần sẽ bảo vệ Điện Hạ đến cùng."
Câu nói đó, hơn bất kỳ lời động viên nào, đã tiếp thêm sức mạnh cho nàng. Nàng biết, chỉ cần có Tu Viễn bên cạnh, nàng sẽ không đơn độc. "Ngày mai, chúng ta sẽ viết lại lịch sử."
Nàng nhìn hắn, một ánh nhìn đầy tin tưởng. "Ngươi có tin vào ta không, Tu Viễn?"
Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt hướng thẳng vào nàng, lần đầu tiên trong đêm, nàng thấy được một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm ấy. "Thần tin vào Vương Thượng."
Nàng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trong những ngày tháng gian khổ. "Được. Vậy thì, trở về nghỉ ngơi đi. Ngày mai sẽ là một trận chiến cam go."
Hắn vẫn đứng đó, không nhúc nhích. "Thần sẽ ở đây."
Lữ Tri Hạ không nói gì nữa. Nàng biết không thể thay đổi quyết định của hắn. Hắn sẽ canh gác nàng, như hắn đã làm suốt bao năm qua. Nàng quay lại, tiếp tục nhìn về phía kinh thành, nơi ánh đèn vẫn còn le lói. Đêm nay, nàng sẽ thức cùng kinh thành, thức cùng những ước mơ và hy vọng của dân chúng Hàn quốc. Ngày mai, mặt trời sẽ mọc, và một chương mới sẽ bắt đầu.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...