Tấm Lòng Dân Chúng
Sáng sớm hôm sau, đoàn quân của Lữ Tri Hạ vượt Lạc Khê. Dòng nước xiết cuộn về phía đông, mang theo phù sa đỏ nặng. Những tia nắng đầu ngày xuyên qua màn sương mỏng, dát vàng lên những ngọn đồi thoai thoải hai bên bờ. Khí lạnh vùng sông nước vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng mỗi binh sĩ, một ngọn lửa hy vọng đã bùng lên, soi rọi con đường về kinh đô.
Nàng và Tu Viễn dẫn đầu đoàn quân, ngựa bước chậm rãi, vững chãi. Áo giáp của họ đã sờn cũ sau bao ngày chinh chiến, nhưng ánh mắt lại sắc bén hơn, chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển. Dọc đường đi, những thôn làng thưa thớt dần thay bằng các thị trấn nhỏ đông đúc hơn. Tiếng vó ngựa và bước chân quân lính không còn là nỗi sợ hãi như thuở nào. Thay vào đó, một sự tò mò thận trọng, rồi dần biến thành niềm hân hoan rụt rè.
Khi đoàn quân tiến vào một thị trấn có tên Lâm Xuyên, sự thay đổi càng rõ rệt. Dân chúng ban đầu chỉ dám hé cửa nhìn trộm, ánh mắt đầy thăm dò. Nhưng khi nhận ra lá cờ Hàn phất phới trong gió, với biểu tượng Phượng Hoàng lửa quen thuộc, một làn sóng xôn xao lan nhanh như lửa cháy đồng khô. Từ những con ngõ nhỏ, từng tốp người bắt đầu đổ ra. Những gương mặt khắc khổ vì sưu cao thuế nặng, những đôi mắt mệt mỏi vì chiến tranh nay bỗng bừng sáng.
Một lão phụ tóc bạc phơ, run rẩy bước ra từ đám đông, trên tay bưng một bát nước chè xanh còn nóng hổi. Lữ Tri Hạ giơ tay ra hiệu dừng quân. Nàng xuống ngựa, bộ giáp nặng nề va vào nhau loảng xoảng. Nàng nhẹ nhàng đỡ lấy bát nước từ tay lão phụ, ánh mắt ấm áp. "Đa tạ lão nhân gia."
Lão phụ nhìn nàng, nước mắt lưng tròng. "Điện Hạ... Điện Hạ đã trở về." Giọng nói nghẹn ngào, tràn đầy xúc động. Những người khác cũng nhao nhao lên, tiếng "Điện Hạ" vang vọng khắp thị trấn. Họ quỳ xuống, có người bật khóc nức nở. Nhiều người mang ra bánh trái, nước uống, những thứ lương thực ít ỏi mà họ đã chắt chiu dành dụm, dâng lên đoàn quân.
Lữ Tri Hạ nhìn những gương mặt đó, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Nàng đã quen với sự căm ghét, sự sợ hãi, và cả sự thờ ơ của dân chúng trong suốt những năm qua. Nay, nhìn thấy niềm hy vọng bừng sáng trong đôi mắt họ, nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đặt lên vai. Đây không chỉ là sự mong mỏi về một vị quân chủ cũ, mà còn là khát vọng về một cuộc sống bình yên, no đủ.
"Các vị đứng dậy cả đi," nàng nói, giọng tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn mang theo uy quyền. "Quân ta đang trên đường hành quân, không thể chậm trễ. Xin đa tạ tấm lòng của bách tính."
Tu Viễn đứng cạnh nàng, ánh mắt quét qua đám đông. Hắn không nói lời nào, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để trấn an mọi người, vừa là sự bảo hộ, vừa là sự răn đe. Hắn biết nàng đang cảm động, nhưng cũng biết nàng không muốn biểu lộ sự yếu mềm vào lúc này.
Lữ Tri Hạ đưa bát nước cho một binh sĩ đang khát khô cổ, rồi quay sang một người dân. "Tình hình ở đây thế nào? Quân Trần Hạo có làm khó các ngươi không?"
Một tráng niên mạnh dạn đáp lời, giọng đầy căm phẫn. "Điện Hạ, Trần Hạo áp thuế nặng nề, lại bắt lính vô tội vạ. Mấy tháng trước, con trai trưởng của ta bị chúng bắt đi, đến nay vẫn chưa có tin tức. Dân chúng ai nấy đều oán thán."
Nghe những lời đó, ánh mắt Lữ Tri Hạ trở nên lạnh lẽo. Nàng đã biết về những tội ác của Trần Hạo, nhưng nghe từ chính miệng dân chúng vẫn khiến nàng đau xót. "Ta đã biết. Hãy tin ta, thời gian khó khăn này sẽ không kéo dài nữa. Ta sẽ đưa đại Hán trở về như xưa, để bách tính được sống trong thái bình."
Lời hứa của nàng vang vọng trong không khí, mang theo một sức nặng của lời thề. Dân chúng lại quỳ xuống, hô vang "Vương Thượng vạn tuế!" Những âm thanh đó như tiếp thêm sức mạnh cho Lữ Tri Hạ. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết để nhanh chóng kết thúc cuộc chiến này, để mang lại bình yên cho những con người đang đặt trọn niềm tin vào nàng.
Nàng gật đầu với dân chúng, rồi quay sang Tu Viễn. "Chúng ta phải đi thôi."
Tu Viễn gật đầu, ra hiệu cho quân lính tiếp tục hành quân. Khi họ lên ngựa, một bé gái nhỏ xíu, khoảng năm sáu tuổi, bỗng chạy ra từ đám đông, trên tay cầm một bông hoa dại màu trắng. Con bé rụt rè đưa bông hoa về phía Lữ Tri Hạ. Nàng mỉm cười, cúi người xuống đón lấy bông hoa. "Cảm ơn con."
Con bé cười tươi tắn, nụ cười hồn nhiên như ánh nắng ban mai. Lữ Tri Hạ giấu bông hoa vào trong tay áo, rồi thúc ngựa đi. Khi đoàn quân rời khỏi Lâm Xuyên, tiếng reo hò, tiếng khóc nức nở của dân chúng vẫn còn văng vẳng phía sau.
"Điện Hạ, người có vẻ cảm động," Tu Viễn khẽ nói, giọng trầm ấm.
Nàng nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt xa xăm. "Họ đã chịu đựng quá nhiều rồi. Ta không thể phụ lòng tin của họ."
"Sẽ không ai có thể làm người thất vọng," Tu Viễn nói, giọng chắc nịch. "Trần Hạo sẽ phải trả giá."
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng tin hắn. Và nàng tin vào chính mình. Con đường về kinh đô còn không xa nữa. Mỗi bước chân của quân lính, mỗi tiếng vó ngựa đều mang theo một lời hứa, một sự báo thù, và một niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn cho Hàn quốc.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...