Cuộc Hành Quân Cuối Cùng
Gió đông bắc thổi mạnh, cuốn theo bụi đất trên con đường thiên lý. Mũi quân của Lữ Tri Hạ và Tu Viễn tiến về kinh đô như một dòng lũ không thể ngăn cản. Mặc dù Lữ Tri Hạ không thể gật đầu để ra lệnh, nhưng sự hiện diện của nàng trên lưng ngựa, uy nghiêm và trầm tĩnh, đã đủ để truyền ý chí thép tới mỗi binh sĩ. Họ hành quân ngày đêm, chỉ dừng lại chớp nhoáng để nạp lương thảo và nghỉ ngơi qua loa. Không một ai than vãn, bởi lẽ, họ biết rằng đích đến không chỉ là một tòa thành, mà là sự tái sinh của một vương triều.
Trong đại trướng, khi bản đồ được trải ra, Lữ Tri Hạ vẫn luôn giữ sự im lặng đặc trưng của mình. Nàng không nói nhiều, chỉ dùng ngón tay chỉ vào từng điểm, từng đường nét. Đàm Thiệu và Hoắc Dần đứng hai bên, đã quen với cách làm việc này. Họ hiểu rằng mỗi động tác của nàng đều ẩn chứa một quyết định không thể lay chuyển.
"Mũi quân của Đàm Thiệu đã tiến đến Thạch Long quan, cắt đứt hoàn toàn đường tiếp viện từ phía Đông Nam," Hoắc Dần báo cáo, giọng y trầm ổn, không chút biểu cảm. Y là người ít nói, nhưng mỗi lời y thốt ra đều mang sức nặng của thông tin đáng tin cậy. Hoắc Dần đưa mắt nhìn sang Lữ Tri Hạ, chờ đợi phản ứng.
Nàng khẽ động ngón trỏ, lướt qua con đường chính hướng về kinh đô, nơi mũi quân của họ đang tiến tới. "Cung cấp đủ lương thảo cho y. Bảo y giữ vững vị trí, không giao chiến nếu không cần thiết. Nhiệm vụ của y là cố định quân địch, không phải tiêu diệt."
"Rõ," Đàm Thiệu đáp lời. Y luôn ngưỡng mộ sự tỉnh táo và tầm nhìn xa của Lữ Tri Hạ. Dù chỉ là một công chúa trẻ, nàng lại có khả năng nhìn thấu cục diện phức tạp, biến những thế cờ khó khăn thành lợi thế cho mình. Đàm Thiệu biết rằng Bình Xuyên Vương Lục Vấn đã ly khai, Bắc Yến xâm lấn biên giới phía Bắc, Trần Hạo đang rối ren đối phó. Nhưng Lữ Tri Hạ đã không chọn cách an toàn là chờ đợi, mà chọn tấn công thẳng vào trái tim quyền lực của đối thủ.
Lữ Tri Hạ lại đưa ngón tay sang phía Tây, nơi mũi quân của Hoắc Dần đang hoạt động. "Hoắc Dần, tình hình các thành trì nhỏ ở phía Tây thế nào?"
"Hầu hết đều đã bỏ trống hoặc chỉ còn lính canh thưa thớt. Quân của Trần Hạo đã rút về để đối phó với Bình Xuyên và Bắc Yến. Các quan lại địa phương cũng đang dao động, không biết nên theo phe nào."
Nàng trầm ngâm một lát, không tỏ vẻ vui mừng hay lo lắng. "Cứ để họ dao động. Chúng ta sẽ cho họ thấy bên nào mới là vương triều thực sự. Y cứ tiếp tục quấy rối, tạo áp lực, nhưng không cần chiếm thành. Nhiệm vụ của y là gây nhiễu, khiến Trần Hạo không thể tập trung lực lượng."
Tu Viễn, đứng yên lặng bên cạnh nàng, không lên tiếng. Hắn chỉ nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ngọn nến lập lòe. Hắn biết nàng đang tính toán từng bước, từng nước cờ. Hắn đã thấy nàng trải qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu đêm không ngủ, bao nhiêu quyết định khắc nghiệt. Và hắn luôn ở đó, như một cái bóng, như một bức tường thành vững chắc.
"Điện Hạ, đêm nay chúng ta sẽ đóng quân tại đây. Sáng mai, sẽ vượt qua Lạc Khê," Tu Viễn cất giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng. Hắn không bao giờ gọi tên nàng khi tỉnh, dù trong đêm đó, nàng đã buộc hắn phải thốt ra hai tiếng "Tri Hạ". Khoảnh khắc đó như một giấc mơ, một dấu ấn sâu thẳm trong lòng hắn, nhưng khi trở lại với thực tại, hắn vẫn là cận vệ của nàng, và nàng vẫn là Điện Hạ của hắn.
Lữ Tri Hạ chỉ khẽ gật đầu, một động tác nhỏ không ai chú ý ngoài Tu Viễn. Hắn hiểu ý nàng.
Đêm đó, trong lều trại, sự mệt mỏi đã in hằn trên khuôn mặt của mỗi binh sĩ. Nhưng họ vẫn duy trì kỷ luật, vẫn giữ vững tinh thần. Những câu chuyện về công chúa Lữ Tri Hạ, người đã cắt tóc để tuyên thệ phục quốc, người đã dẫn dắt họ từ một nhóm tàn quân trở thành một đội quân hùng mạnh, được truyền đi khắp các trại. Họ tin vào nàng, tin vào sứ mệnh mà nàng đã chọn.
Lữ Tri Hạ ngồi bên bàn, xem xét lại các báo cáo cuối cùng. Mực đã làm bẩn ngón trái của nàng, một thói quen cũ đã trở lại. Nàng nhìn ra bên ngoài, nơi bầu trời đêm đầy sao. Kinh đô, thành trì đã từng là nhà của nàng, giờ đây chỉ còn cách vài ngày hành quân. Trần Hạo, kẻ đã cướp đi tất cả của nàng, đang chờ đợi.
Tu Viễn bước vào, mang theo một bát canh nóng. Hắn đặt nhẹ nhàng xuống bàn. "Điện Hạ, người nên nghỉ ngơi. Đã quá giờ Tý rồi."
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh nến hắt lên khuôn mặt nàng, khiến đôi mắt nàng trông sâu hơn. "Ta không mệt. Chỉ là... nghĩ đến ngày trở về."
"Ngày đó sẽ đến, Điện Hạ," hắn nói, giọng hắn chứa đựng một sự khẳng định không gì lay chuyển được. "Người đã dẫn dắt chúng ta đi xa đến vậy, không có gì có thể ngăn cản chúng ta."
Lữ Tri Hạ không đáp lời. Nàng biết, hắn không chỉ tin tưởng vào khả năng của nàng, mà còn tin tưởng vào chính hắn. Hắn đã thề sẽ bảo vệ nàng, và hắn đã giữ lời thề đó bằng cả sinh mạng mình. Từ một đứa trẻ ăn xin được cứu vớt, hắn đã trở thành Đại Tướng Quân, một bức tường thành không thể xuyên thủng.
Nàng nhìn vào bát canh, khói bốc lên nghi ngút. "Đàm Thiệu và Hoắc Dần sẽ đến kịp không?" nàng hỏi, giọng nàng nhỏ đến mức gần như thì thầm.
"Họ sẽ đến, đúng lúc. Ta đã sắp xếp người đưa tin đi lại giữa các mũi quân, đảm bảo chúng ta phối hợp nhịp nhàng," Tu Viễn trả lời, sự tự tin trong giọng nói của hắn xoa dịu phần nào nỗi lo lắng ẩn sâu của nàng. Hắn luôn nghĩ đến mọi thứ, luôn sắp xếp mọi việc một cách hoàn hảo.
"Tốt," nàng khẽ nói. Nàng tin hắn. Sự tin tưởng đó đã được xây dựng qua sáu năm, qua những trận chiến sinh tử, qua những đêm dài không ngủ.
Nàng đứng dậy, đi ra ngoài lều, Tu Viễn theo sau. Không khí đêm lạnh lẽo, nhưng nàng không cảm thấy. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi kinh đô đang chờ đợi. Đó không chỉ là nơi nàng sẽ đòi lại ngai vàng, mà còn là nơi nàng sẽ tìm lại chính mình, tìm lại mảnh đất thuộc về nàng. Cuộc hành quân này không chỉ là một chiến dịch quân sự, mà là một hành trình trở về. Hồi sinh một quốc gia, hồi sinh một vương triều.
Lữ Tri Hạ nhìn thẳng về phía trước, đôi mắt nàng không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định. Hắn đứng phía sau nàng, cao lớn và vững chãi, như ngọn núi che chở. Nàng biết, chặng đường cuối cùng sẽ là khó khăn nhất. Nhưng nàng đã chuẩn bị, đã sẵn sàng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...