Thời Cơ Chín Muồi
Lữ Tri Hạ ngồi thẳng lưng trên ghế chủ tọa, mắt quét qua gương mặt của từng tướng lĩnh trong đại trướng. Bên ngoài lều, gió lạnh cuối thu rít lên từng hồi, mang theo hơi sương ẩm ướt từ vùng núi An Tây. Trong trướng, ánh nến lung linh hắt bóng những gương mặt khắc khổ, trầm tư. Tu Viễn đứng sau nàng, Đàm Thiệu và Hoắc Dần ngồi ở hai bên, ánh mắt sắc bén tập trung vào tấm bản đồ trải rộng trên bàn.
Trình Ngọc đặt một chén trà nóng xuống bàn trước mặt nàng, rồi lui về phía sau. Nàng khẽ gật đầu, môi mím chặt. Cuộc họp này, nàng đã chờ đợi từ rất lâu. Từ khi nhận được tin tức từ các thám báo của Hoắc Dần, nàng biết thời cơ đã đến. Quân Trần Hạo, tưởng chừng như một khối thép vững chắc, nay đã bắt đầu rạn nứt.
“Bình Xuyên Vương Lục Vấn đã công khai tuyên bố ly khai khỏi triều đình Trần Hạo, cùng lúc đó, các bộ lạc Bắc Yến cũng tiến hành một cuộc xâm lấn lớn vào biên giới phía Bắc,” Hoắc Dần lên tiếng, giọng y trầm và đều, “Trần Hạo đã điều động ba vạn tinh binh từ kinh thành và vùng trung tâm lên phía Bắc để đối phó với Bắc Yến, đồng thời cắt cử thêm một vạn quân trấn giữ Bình Xuyên. Hắn hiện tại đang ở thế lưỡng đầu thọ địch.”
Lữ Tri Hạ gật đầu. Điều này không nằm ngoài dự đoán của nàng. Trần Hạo, dù quyền lực bủa vây, vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được toàn bộ Đại Hán. Các chư hầu lớn như Bình Xuyên Vương luôn là mối lo ngại, còn Bắc Yến thì như vết ghẻ ngứa dai dẳng không dứt.
Đàm Thiệu chống tay lên bàn, khẽ hắng giọng. “Trong khi Trần Hạo đang phân tán lực lượng, các quận huyện xa xôi cũng bắt đầu có dấu hiệu bất ổn. Thuế má nặng nề, trưng binh quá mức, dân chúng oán thán. Hoắc Dần vừa gửi về tin tức rằng ở mấy quận phía Tây, đã có dân chúng nổi dậy, dù quy mô chưa lớn, nhưng đủ khiến triều đình phải điều thêm quân đi trấn áp.”
Lữ Tri Hạ nhìn vào bản đồ, ngón tay lướt nhẹ qua các đường ranh giới. Quân lực của nàng ở An Tây, sau khi nhận được sự tiếp viện từ Bình Xuyên Vương, nay đã lên đến con số bảy vạn. Tuy vẫn chưa thể so sánh với tổng lực của Trần Hạo, nhưng với tình hình hiện tại, đây là một lợi thế không nhỏ.
“Nếu chúng ta chờ đợi thêm nữa, Trần Hạo sẽ có thời gian củng cố lại,” nàng nói, giọng vang vọng trong trướng. “Hắn sẽ dẹp yên Bắc Yến, trấn áp Bình Xuyên, và khi đó, chúng ta sẽ lại đối mặt với một kẻ thù mạnh mẽ như ban đầu.”
Một tiếng xì xào nhỏ vang lên trong trướng. Các tướng lĩnh trao đổi ánh mắt. Nàng biết, trong số họ, vẫn có người lo ngại. Cuộc chiến này, không chỉ là giành lại một thành, một quận, mà là phục quốc.
“Điện Hạ nói chí phải.” Đàm Thiệu lên tiếng ủng hộ. “Thời cơ không đến lần thứ hai. Chúng ta đã mất quá nhiều, đã chờ đợi quá lâu. Nếu không tận dụng lúc này, e rằng sẽ hối hận về sau.”
Hoắc Dần cũng khẽ gật đầu, ánh mắt y sáng rực. “Thông tin tình báo cho thấy quân lực của Trần Hạo đóng ở các thung lũng xung quanh An Tây đã suy yếu rõ rệt. Hắn đã rút đi một phần đáng kể để bổ sung cho các chiến trường khác. Đây là lúc chúng ta có thể đánh thẳng vào sào huyệt của hắn ở kinh thành.”
Trường hợp tấn công thẳng vào kinh thành là một kế hoạch táo bạo, đầy rủi ro. Nhưng Lữ Tri Hạ không thể nghĩ đến một con đường nào khác. Nàng đã sống trong cảnh vong quốc quá lâu, đã chịu đựng quá nhiều mất mát. Phục quốc, không chỉ là một mục tiêu, mà là hơi thở, là ý nghĩa tồn tại của nàng.
Nàng nhìn Tu Viễn. Hắn vẫn lặng im đứng đó, nhưng nàng cảm nhận được sự đồng tình từ hắn. Từ đêm nọ, sau nụ hôn dài, nàng và hắn không còn nhắc đến bất cứ điều gì đã xảy ra. Hắn vẫn gọi nàng là “Điện Hạ”, vẫn giữ khoảng cách, nhưng ánh mắt hắn, đôi khi, lại thoáng hiện lên một sự lưu luyến mà nàng chưa từng thấy trước đây.
“Kế hoạch của ta là chia quân thành ba mũi,” Lữ Tri Hạ bắt đầu, giọng nàng mạnh mẽ và rõ ràng, “Mũi thứ nhất, do Đàm Thiệu dẫn đầu, sẽ tiến về phía Đông Nam, cắt đứt đường tiếp viện của Trần Hạo từ các quận trung tâm. Mũi thứ hai, do Hoắc Dần chỉ huy, sẽ tiến về phía Tây, quấy rối và tạo áp lực lên các thành trì nhỏ, buộc Trần Hạo phải phân tán thêm lực lượng. Mũi thứ ba, do ta và Tu Viễn dẫn đầu, sẽ đánh thẳng vào kinh thành.”
Một sự im lặng bao trùm đại trướng. Các tướng lĩnh nín thở lắng nghe. Kế hoạch này không chỉ táo bạo, mà còn đầy liều lĩnh. Đánh thẳng vào kinh thành, nơi Trần Hạo đặt đại bản doanh, nơi quyền lực của hắn tập trung cao độ nhất.
“Điện Hạ, đây… đây là một canh bạc lớn,” một vị tướng già lên tiếng, giọng run run. “Kinh thành được bảo vệ nghiêm ngặt, quân lính tinh nhuệ, chúng ta…”
“Không có canh bạc nào không có rủi ro, tướng quân,” Lữ Tri Hạ cắt lời, ánh mắt nàng sắc như dao, “Nhưng không có rủi ro, thì không có chiến thắng. Chúng ta không có gì để mất nữa. Chúng ta đã mất tất cả.”
Nàng đứng dậy, bước đến tấm bản đồ. Ngón tay nàng dừng lại ở vị trí kinh thành. “Kinh thành là trái tim của Trần Hạo. Khi trái tim bị đâm thủng, toàn bộ cơ thể sẽ suy yếu. Chúng ta sẽ không cố gắng chiếm giữ từng thành trì nhỏ lẻ. Chúng ta sẽ đánh thẳng vào nơi hiểm yếu nhất của hắn.”
“Nhưng… Điện Hạ,” một tướng lĩnh khác lên tiếng, “Nếu chúng ta tập trung toàn bộ lực lượng tinh nhuệ vào kinh thành, liệu có quá mạo hiểm không? Lỡ như bị Trần Hạo bao vây ngược lại thì sao?”
Lữ Tri Hạ quay lại nhìn thẳng vào từng người. “Mỗi trận chiến đều có rủi ro. Nhưng chúng ta có lợi thế là sự bất ngờ. Trần Hạo sẽ không ngờ chúng ta dám đánh thẳng vào kinh thành khi hắn đang bận rộn ở phía Bắc. Hắn sẽ không kịp trở tay.”
Nàng nhìn sang Đàm Thiệu và Hoắc Dần. “Hai vị có ý kiến gì không?”
Đàm Thiệu trầm ngâm một lát, rồi gật đầu. “Kế hoạch của Điện Hạ tuy mạo hiểm, nhưng là cách duy nhất để kết thúc cuộc chiến này nhanh chóng. Nếu cứ kéo dài, chúng ta sẽ dần kiệt quệ.”
Hoắc Dần cũng đồng tình. “Mọi thông tin tình báo đều cho thấy đây là thời điểm tốt nhất. Quân Trần Hạo đang chia ba sẻ bảy. Các tướng lĩnh tinh nhuệ cũng đã được điều đi các chiến trường khác. Kinh thành hiện tại đang là một lớp vỏ rỗng, chỉ cần chúng ta đủ quyết đoán để phá vỡ nó.”
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng biết, quyết định này sẽ thay đổi vận mệnh của cả một vương triều. Nàng đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu. Từ ngày nàng cắt đi mái tóc dài, từ ngày nàng thề sẽ phục quốc.
“Vậy thì đã quyết định,” nàng nói, giọng nàng không còn vẻ ôn hòa thường ngày, mà tràn đầy uy quyền, “Ba ngày nữa, chúng ta sẽ tổng tiến công. Các tướng lĩnh trở về chuẩn bị quân lương, binh khí, và tập hợp binh lính. Không một ai được phép lơ là. Đây là trận chiến cuối cùng của chúng ta.”
Các tướng lĩnh đứng dậy, đồng loạt cúi đầu. “Vâng, Điện Hạ!”
Khi tất cả đã rời đi, chỉ còn lại Lữ Tri Hạ, Tu Viễn, Đàm Thiệu, Hoắc Dần và Trình Ngọc. Nàng nhìn ra cửa lều, nơi màn đêm đã buông xuống.
“Đàm Thiệu, Hoắc Dần, hai vị có thể về chuẩn bị. Trình Ngọc, ngươi cũng về nghỉ ngơi đi.”
Ba người lần lượt rời đi, để lại Lữ Tri Hạ và Tu Viễn trong sự im lặng của đại trướng. Nàng quay lại nhìn hắn. Hắn vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc, nhưng nàng cảm nhận được sự lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt hắn.
“Ngươi nghĩ sao, Tu Viễn?” nàng hỏi, giọng nàng nhẹ hơn, gần như thì thầm.
Tu Viễn nhìn nàng, ánh mắt hắn chạm vào mắt nàng. “Điện Hạ đã quyết định, thần sẽ tuân lệnh.”
Nàng biết hắn đang lo lắng cho nàng. Kế hoạch này, hắn là người hiểu rõ nhất những rủi ro. Nàng tiến lại gần hắn, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp.
“Ngươi không cần phải che giấu sự lo lắng của mình trước ta,” nàng nói, khẽ chạm vào cánh tay hắn.
Hắn khẽ giật mình, rồi ánh mắt hắn dịu đi. “Thần… chỉ lo cho sự an nguy của Điện Hạ.”
“Ta không phải là một cô gái yếu đuối nữa, Tu Viễn,” nàng nói, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Ta là Nữ Vương của quân Hán, và ta sẽ tự mình dẫn dắt binh lính giành lại những gì đã mất.”
Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng nàng biết, trong lòng hắn, vẫn là một nỗi sợ hãi không thể gọi thành tên. Sợ hãi mất đi nàng.
Nàng đưa tay nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng siết chặt. Bàn tay hắn thô ráp, chai sần vì luyện kiếm, nhưng lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn kỳ lạ.
“Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, Tu Viễn,” nàng nói, giọng nàng chắc chắn, “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau.”
Hắn nhìn xuống bàn tay nàng đang nắm lấy tay hắn, rồi ngước lên nhìn nàng. Trong đôi mắt hắn, nàng đọc được sự tận tụy, sự trung thành và cả tình yêu thầm kín mà hắn đã chôn giấu bấy lâu.
“Vâng, Điện Hạ.” Hắn khẽ đáp, giọng hắn trầm ấm, như một lời thề nguyện.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...