Nỗi Buồn Thầm Lặng
Hơn ba tháng sau, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo.
Đêm về khuya, gió lùa qua khe lều mang theo hơi lạnh từ núi đá. Lữ Tri Hạ ngồi bên bàn, ngọn nến lay động hắt bóng nàng lên vách lều. Nàng khẽ thở dài, chuỗi ngọc bội trên tay xoay tròn theo từng ngón. Mấy ngày qua, nàng phải tiếp kiến các tướng lĩnh từ Bình Xuyên Vương, thảo luận kế sách phòng thủ và cả những điều khoản liên minh phức tạp. Những buổi gặp gỡ kéo dài, những cái bắt tay xã giao với những nam nhân xa lạ, những lời khen ngợi rỗng tuếch và những ánh nhìn soi mói. Nàng biết mình phải làm vậy để bảo toàn quân lực, nhưng trong lòng luôn có một sự nặng trĩu khó tả.
Tu Viễn đứng im lặng ở góc lều, hắn không nói, không hỏi, chỉ dõi theo từng cử chỉ của nàng. Ban ngày, hắn trở lại với vẻ mặt không biểu cảm, lại gọi nàng là "Điện Hạ" với sự tôn kính tuyệt đối. Nhưng nàng biết, có điều gì đó đã thay đổi. Ánh mắt hắn, dù giấu kín, vẫn không thể che giấu sự mệt mỏi và một nỗi buồn thầm lặng. Nàng cảm nhận được sự xa cách mà hắn tự tạo ra, như một hàng rào vô hình ngăn cách giữa hai người từ sau khi hắn dần hồi phục vết thương.
Lữ Tri Hạ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lều, vén màn nhìn ra ngoài. Vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên đỉnh núi, soi rọi những bóng cây xào xạc. Nàng xoay người lại, ánh mắt chạm vào Tu Viễn. Hắn vẫn đứng đó, bất động. "Ngươi mệt rồi," nàng nói, giọng nhẹ bẫng.
Tu Viễn khẽ cúi đầu: "Thần không dám."
"Không dám?" Lữ Tri Hạ bước lại gần hắn, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. "Ngươi đã mệt mỏi liên tục nhiều ngày, vết thương còn chưa lành hẳn. Tại sao lại ép mình như vậy?"
"Thần chỉ muốn bảo vệ Điện Hạ." Giọng hắn trầm thấp, nhưng không giấu được sự kiên định.
Nàng đứng trước hắn, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy. Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Nàng thấy trong mắt hắn có một cái gì đó tối tăm, một sự giày vò. "Ngươi không tin ta sao, Tu Viễn?"
Hắn lập tức quỳ xuống, đầu cúi sát đất. "Điện Hạ, thần tuyệt đối trung thành. Thần không dám có bất kỳ hoài nghi nào."
Nàng lùi lại một bước, nhìn hắn quỳ dưới chân mình. Hình bóng cao lớn, mạnh mẽ ấy giờ đây đang thu mình lại, như một đứa trẻ phạm lỗi. Nàng biết, hắn đang đau khổ. Hắn ghen. Hắn đang dằn vặt vì những tiếp xúc mà nàng buộc phải có với các tướng lĩnh khác để đổi lấy sự ủng hộ. Hắn xem nàng là của riêng, nhưng lại tự ti về thân phận, không dám biểu lộ.
Lữ Tri Hạ khẽ thở dài, bước đến gần, đặt tay lên vai hắn. Bàn tay nàng ấm áp, truyền một chút hơi nóng qua lớp áo giáp lạnh lẽo. "Đứng dậy đi, Tu Viễn."
Hắn vẫn không nhúc nhích. "Thần xin chịu phạt."
"Phạt gì?" Nàng hạ giọng, quỳ xuống ngang tầm hắn. Mùi hương thanh khiết của nàng quấn lấy hắn, khiến hắn bỗng chốc cảm thấy ngột ngạt. "Ngươi có lỗi gì để chịu phạt?"
Tu Viễn ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào mắt nàng. Sự gần gũi đột ngột khiến hắn bất giác lùi lại một chút. "Thần... Thần không dám."
"Ngươi không dám gì?" Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, kéo hắn đứng dậy. "Đêm nay, ngươi hãy hầu ta ngủ."
Hắn đứng thẳng, nhưng ánh mắt vẫn cúi xuống. "Điện Hạ, đây là..."
"Đây là mệnh lệnh." Nàng ngắt lời, giọng nói không cho phép sự phản đối. "Đi tắm rửa sạch sẽ, rồi đến đây."
Hắn nhìn nàng một lúc, rồi khẽ gật đầu, xoay người rời đi. Nàng nhìn theo bóng lưng hắn, biết rằng mình đang đẩy hắn vào một giới hạn mới, nhưng nàng cũng biết, đó là điều cần thiết để phá vỡ bức tường vô hình giữa họ.
Khi Tu Viễn trở lại, hắn đã thay một bộ thường phục bằng vải thô màu đen. Tóc hắn vẫn buộc gọn gàng, nhưng làn da ẩm ướt sau khi tắm rửa toát lên vẻ sạch sẽ, sảng khoái. Nàng đã cởi bỏ bộ chiến bào, chỉ mặc một lớp áo lụa mỏng màu trắng. Ánh nến dịu nhẹ hắt lên dáng vẻ mềm mại của nàng, khiến hắn bất giác dừng lại ở ngưỡng cửa.
"Lại đây," nàng nói, giọng nhẹ nhàng.
Hắn bước vào lều, đứng cách nàng vài bước. Nàng ngồi trên giường, vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh. "Ngồi xuống."
Hắn do dự, rồi cũng ngồi xuống. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc. Nàng quay sang nhìn hắn, ánh mắt dừng lại trên gò má hắn, nơi có vết sẹo mờ từ trận chiến trước. "Vết thương của ngươi còn đau không?" Nàng đưa tay chạm nhẹ vào gò má hắn, ngón tay nàng lạnh lẽo, nhưng cảm giác chạm vào da thịt hắn lại nóng bỏng.
Hắn khẽ rụt người lại, nhưng nàng không buông tha. Nàng áp lòng bàn tay lên má hắn, chậm rãi vuốt ve. "Đừng sợ ta."
"Điện Hạ..." Hắn thì thào, giọng khàn đặc.
Hắn vẫn không nói. Nàng áp môi mình lên môi hắn, một nụ hôn nhẹ nhàng, thăm dò. Hắn cứng đờ, không đáp lại. Nàng không vội, chỉ lướt nhẹ môi mình trên môi hắn, từ tốn, đầy dịu dàng. Rồi nàng cắn nhẹ môi dưới hắn, buộc hắn phải hé môi. Nàng luồn lưỡi vào trong, chậm rãi khám phá khoang miệng hắn, cảm nhận sự mềm mại, ấm nóng.
Lúc này, hắn mới dần đáp lại. Bàn tay hắn từ từ đặt lên eo nàng, rồi siết nhẹ. Nụ hôn trở nên sâu hơn, nồng nàn hơn. Nàng cảm nhận được sự khao khát bị kìm nén bấy lâu trong hắn, sự run rẩy nhẹ trong từng cử động. Nàng khẽ rên một tiếng, luồn tay vào tóc hắn, kéo đầu hắn lại gần hơn.
Hắn đẩy nàng ngả xuống giường, vẫn giữ nụ hôn sâu. Hơi thở của cả hai trở nên gấp gáp. Nàng cảm nhận được thân thể săn chắc của hắn áp lên mình, hơi ấm từ da thịt hắn truyền qua lớp áo lụa mỏng. Hắn rời môi nàng, hôn xuống cổ, rồi xương quai xanh, từng nụ hôn đều nhẹ nhàng, đầy trân trọng.
"Gọi ta," nàng thì thầm, bàn tay vẫn vuốt ve mái tóc hắn.
Hắn ngừng lại, ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt hắn ngập tràn dục vọng. "Điện Hạ..."
Nàng khẽ lắc đầu, "Tri Hạ. Gọi ta là Tri Hạ."
Hắn hít một hơi thật sâu, như thể đang dồn hết can đảm. "Tri Hạ..."
Chỉ một tiếng gọi nhẹ nhàng, nhưng lại như một làn sóng điện chạy dọc cơ thể nàng. Nàng mỉm cười, mãn nguyện. "Lại gọi đi."
"Tri Hạ..." Giọng hắn đã dịu đi, không còn vẻ cứng nhắc như trước.
Nàng đưa tay ôm lấy mặt hắn, kéo hắn lại gần, hôn lên trán hắn. "Đêm nay, ngươi là của ta. Ta là của ngươi."
Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống hôn nàng một lần nữa, mãnh liệt hơn. Bàn tay hắn nhẹ nhàng cởi bỏ dây buộc áo của nàng, để lộ bờ vai trần và làn da trắng nõn. Nàng khẽ rùng mình, nhưng không phải vì lạnh, mà vì những xúc cảm đang trỗi dậy trong lòng. Hắn cúi xuống hôn lên vai nàng, từng nụ hôn đều mang theo sự tôn thờ.
"Tri Hạ," hắn lại gọi, giọng khàn đặc, đầy dục vọng. "Tri Hạ của ta."
Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng từng khoảnh khắc. Hắn chậm rãi cởi bỏ y phục của nàng, rồi của chính hắn. Làn da trần của hai người chạm vào nhau, nóng bỏng và mềm mại. Nàng cảm nhận được cơ thể săn chắc, ấm áp của hắn. Hắn đặt nàng nằm ngửa, rồi cúi xuống, hôn lên bầu ngực nàng, nhẹ nhàng mút lấy. Nàng khẽ rên, đôi tay bấu chặt lấy vai hắn.
Hắn nâng người lên, nhìn nàng. Trong ánh mắt hắn không còn sự e dè hay phục tùng, chỉ còn là sự chiếm hữu và yêu thương. Hắn cúi xuống, hôn lên môi nàng, rồi thì thầm: "Tri Hạ, ta yêu nàng."
Nàng ôm chặt lấy hắn, cảm nhận nhịp tim hắn đập mạnh trong lồng ngực mình. "Ta cũng yêu ngươi," nàng đáp lại, giọng nói nghẹn ngào.
Hắn bắt đầu những cử động chậm rãi, thăm dò. Nàng khẽ rên, vặn mình. Hắn ngừng lại, nhìn nàng với ánh mắt lo lắng. "Tri Hạ, nàng đau sao?"
"Không," nàng thì thầm, kéo đầu hắn xuống. "Đừng ngừng lại. Tiếp tục đi."
Hắn lại cúi xuống hôn nàng, rồi tiếp tục những chuyển động của mình, lần này mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn. Nàng cảm thấy một cơn khoái lạc dâng trào, lan khắp cơ thể. Hắn ôm chặt lấy nàng, cả hai hòa quyện vào nhau, tiếng thở dốc, tiếng rên nhẹ nhàng lấp đầy không gian.
"Tri Hạ..." hắn gọi tên nàng, từng tiếng gọi đều đong đầy tình yêu và sự say mê.
Nàng ôm chặt lấy hắn, đáp lại bằng những nụ hôn. Đêm đó, trong chiếc lều quân sự lạnh lẽo, hai trái tim đã tìm thấy nhau, phá vỡ mọi rào cản, mọi lễ nghi, chỉ còn lại tình yêu thuần túy. Hắn không còn là cận vệ trung thành, nàng không còn là Điện Hạ cao quý. Họ là Tri Hạ và Tu Viễn, hai con người yêu nhau, tìm thấy sự an ủi và bình yên trong vòng tay nhau.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...