Chăm Sóc
Lữ Tri Hạ bước ra khỏi lều quân y, để lại Tu Viễn đang nằm đó. Bên ngoài, những người lính bị thương đang được đưa vào, tiếng rên rỉ hòa lẫn với tiếng ra lệnh của quân y. Nàng đi thẳng đến một lều lớn hơn, nơi Đàm Thiệu và Hoắc Dần đang đợi.
"Tình hình thế nào?" Nàng hỏi, giọng nàng trầm thấp nhưng rõ ràng, át đi tiếng ồn ào xung quanh.
Đàm Thiệu trải bản đồ ra trên bàn, chỉ vào một điểm: "Quân Trần Hạo đã rút lui khỏi thung lũng An Tây, nhưng chúng vẫn còn đóng quân ở các ngọn đồi xung quanh. Chúng ta đã giữ được vị trí, nhưng tổn thất không nhỏ." Y dừng lại, nhìn nàng dò xét. "Vương Thượng, Tu Đại tướng quân..."
Lữ Tri Hạ giơ tay ra hiệu dừng lời. "Hắn sẽ phục hồi." Nàng chuyển tầm mắt sang Hoắc Dần. "Tình báo có gì mới không?"
Hoắc Dần gật đầu. "Trần Hạo đang tập hợp thêm quân từ phía Bắc. Có vẻ y không muốn bỏ qua cơ hội này. Y muốn dồn chúng ta vào thế bí ở An Tây."
Nàng gật đầu. "Vậy thì chúng ta sẽ không cho y cơ hội đó." Nàng chỉ vào bản đồ. "Đưa tất cả thương binh về Bình Châu. Những người còn khả năng chiến đấu sẽ củng cố phòng tuyến. Ta sẽ ở lại đây."
Đàm Thiệu nhíu mày. "Vương Thượng, người phải đi cùng thương binh. Nếu Trần Hạo quay lại..."
"Ta không thể rời đi khi tướng quân của ta đang nằm đó." Nàng ngắt lời. "Hơn nữa, ta cần giám sát việc bố trí phòng thủ. Đây là nơi duy nhất chúng ta có thể cầm cự trước khi quân tiếp viện từ Bình Xuyên đến."
Đàm Thiệu và Hoắc Dần nhìn nhau. Họ biết Lữ Tri Hạ đã đưa ra quyết định cuối cùng.
Khi trời tối, Lữ Tri Hạ trở lại lều quân y. Một người lính già đang ngồi bên cạnh Tu Viễn, cẩn thận lau mồ hôi trên trán hắn. Lữ Tri Hạ ra hiệu cho người lính rời đi. Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của hắn. Vết thương trên vai hắn đã được băng bó cẩn thận, nhưng đôi môi hắn vẫn tái nhợt.
Nàng đưa tay chạm nhẹ lên trán hắn, cảm nhận hơi ấm phả ra. Hắn vẫn còn sốt. Nàng lấy một chiếc khăn ướt, nhẹ nhàng lau mặt và cổ hắn. Hắn khẽ rên rỉ trong vô thức, cơ thể co giật nhẹ. Nàng giữ tay hắn, những ngón tay nàng lạnh lẽo bao bọc bàn tay to lớn, thô ráp của hắn.
"Quân y, người đâu?" Lữ Tri Hạ gọi, giọng nàng khẽ khàng.
Một quân y già bước vào, cúi đầu. "Điện Hạ."
"Hắn sẽ mất bao lâu để phục hồi hoàn toàn?" Nàng hỏi, ánh mắt không rời khỏi Tu Viễn.
Quân y tiến lại gần, kiểm tra vết thương của Tu Viễn. "Vết thương rất sâu, Điện Hạ. Lưỡi kiếm đã xuyên qua vai, suýt chạm đến xương. Phải mất ít nhất nửa tháng để vết thương khép miệng, và ba tháng để hắn có thể cầm kiếm lại như trước."
Nàng gật đầu. "Chăm sóc hắn thật tốt. Không được để xảy ra bất cứ sơ suất nào."
"Thần sẽ tuân lệnh." Quân y nói, rồi lui ra.
Lữ Tri Hạ nhìn Tu Viễn một lần nữa. Nàng ngồi đó rất lâu, lắng nghe tiếng hít thở nặng nọc của hắn. Ngoài kia, tiếng gió đêm thổi qua thung lũng, mang theo hơi lạnh của những cánh rừng. Nàng nhắm mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Tu Viễn nằm gục trên chiến trường, máu chảy lênh láng.
Đêm đó, Lữ Tri Hạ không rời khỏi lều. Nàng ngồi im lặng bên cạnh Tu Viễn, thỉnh thoảng lại kiểm tra nhiệt độ trán hắn, đắp lại chăn cho hắn. Nàng đã quen với việc hắn luôn ở phía sau, một bóng hình vững chãi, im lặng bảo vệ nàng. Giờ đây, hắn nằm đó, yếu ớt và bất lực, khiến nàng cảm thấy một sự trống rỗng lạ thường.
Khi bình minh hé rạng, Lữ Tri Hạ ra ngoài, để lại một quân y khác thay thế nàng chăm sóc Tu Viễn. Nàng đi thẳng đến khu vực doanh trại, nơi các binh sĩ đang chuẩn bị rút lui. Nàng kiểm tra từng chiếc xe ngựa chở thương binh, đảm bảo rằng mọi thứ đã sẵn sàng. Nàng nói chuyện với các sĩ quan, đưa ra những chỉ thị cuối cùng. Nàng tỏ ra mạnh mẽ và kiên quyết, không để lộ bất kỳ dấu vết nào của sự mệt mỏi hay lo lắng.
Đến trưa, đoàn quân thương binh đã khởi hành về Bình Châu. Lữ Tri Hạ đứng trên một gò đất cao, nhìn theo đoàn xe khuất dần sau những ngọn đồi. Nàng quay lại, nhìn về phía thung lũng An Tây, nơi quân của Trần Hạo vẫn còn đóng quân. Trận chiến đã kết thúc, nhưng cuộc chiến vẫn chưa dừng lại.
Nàng đi đến lều chỉ huy, triệu tập các sĩ quan còn lại. "Chúng ta sẽ không rút lui. Chúng ta sẽ ở lại đây, củng cố phòng tuyến và đợi quân tiếp viện của Bình Xuyên Vương." Nàng nói, giọng nàng dứt khoát. "Đây là cơ hội để chúng ta chứng tỏ sức mạnh của mình."
Các sĩ quan cúi đầu. "Vâng, Vương Thượng."
Lữ Tri Hạ trở lại lều của mình, nằm xuống chiếc giường đơn sơ. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng chợp mắt một lát. Nhưng hình ảnh Tu Viễn trong cơn mê man gọi tên nàng cứ hiện lên trong đầu. "Tri Hạ." Giọng hắn khàn đặc, đầy đau đớn.
Nàng thở dài, rồi lại ngồi dậy. Nàng không thể ngủ. Vẫn còn quá nhiều việc phải làm. Nàng lấy ra một tấm bản đồ, bắt đầu nghiên cứu địa hình xung quanh thung lũng An Tây, vạch ra các kế hoạch phòng thủ mới. Tay nàng di chuyển trên tấm bản đồ, cố gắng tập trung vào công việc, nhưng tâm trí nàng vẫn không ngừng nghĩ về Tu Viễn.
Buổi tối, nàng lại đến lều quân y. Tu Viễn vẫn nằm đó, nhưng hơi thở của hắn đã đều đặn hơn một chút. Nàng ngồi xuống, nắm lấy tay hắn. Bàn tay hắn vẫn lạnh. Nàng nhẹ nhàng xoa ngón tay cái của hắn, cố gắng truyền hơi ấm của mình sang hắn. Hắn khẽ động đậy, rồi lại rơi vào giấc ngủ say.
Lữ Tri Hạ ngồi đó, nhìn hắn trong ánh đèn lờ mờ. Nàng tự hỏi liệu hắn có bao giờ biết nàng đã lo lắng cho hắn đến mức nào không. Nàng không thể nói ra, không thể để lộ sự yếu đuối của mình trước bất cứ ai. Nàng là Vương Thượng, nàng phải mạnh mẽ. Nhưng với hắn, nàng không cần phải làm vậy. Hắn là người duy nhất nhìn thấy nàng dưới lớp vỏ bọc cứng rắn đó.
Nàng ở lại với hắn cho đến khi trời gần sáng, rồi lại trở về lều của mình để chuẩn bị cho một ngày mới. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, và nàng phải đối mặt với nó. Nhưng trong trái tim nàng, một phần luôn hướng về lều quân y, nơi Tu Viễn đang nằm, chờ đợi ngày hắn hồi phục.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...