Tri Hạ
Tiếng la hét dữ dội, tiếng vũ khí va chạm đến tận khuya mới thưa dần. Thung lũng An Tây giờ chỉ còn là một bãi chiến trường ngổn ngang thi thể. Lữ Tri Hạ không chần chừ, nàng đích thân đi giám sát việc điều trị thương binh. Đến gần nửa đêm, nàng mới trở lại lều quân y, nơi Tu Viễn đang nằm.
Đèn dầu leo lét, hắt bóng nàng lên vách lều. Tu Viễn nằm bất động trên giường, ngực và vai quấn băng trắng toát, máu đã thấm ra vài chỗ. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi môi khô khốc. Tri Hạ ngồi xuống bên cạnh, đưa tay chạm nhẹ lên trán hắn. Vẫn còn nóng ran. Quân y đã nói hắn bị thương rất nặng, mũi tên tẩm độc đã găm sâu vào vai, may mắn không trúng tim. Nhưng hắn đã mất quá nhiều máu, và độc tính vẫn đang hành hạ cơ thể.
Nàng lấy một chiếc khăn vải sạch, nhúng vào chậu nước mát rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán và thái dương hắn. Bàn tay nàng run nhẹ khi chạm vào làn da hắn. Nàng nhớ lại hình ảnh hắn xông pha giữa vòng vây quân địch, thân thể trúng tên vẫn kiên cường mở đường cho nàng. Một nỗi sợ hãi tột cùng bỗng dâng lên trong lòng nàng, cảm giác mất mát như những năm tháng vong quốc lại ùa về. Nàng ghét cảm giác bất lực này.
Bên ngoài lều, tiếng gió đêm rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của vùng thung lũng. Nàng nghe rõ tiếng côn trùng rả rích, và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của những binh sĩ bị thương. Nàng biết, trận chiến hôm nay đã lấy đi của quân Hán quá nhiều. Nhưng nàng cũng biết, nếu không có Tu Viễn, nàng và toàn quân đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây.
Lữ Tri Hạ lại nhúng khăn, lau đi những vệt máu khô trên gương mặt Tu Viễn. Nàng nhìn hắn, một gương mặt mà nàng đã quen thuộc suốt sáu năm qua. Từ một thiếu niên gầy gò được nàng cứu khỏi đám ăn xin, Tu Viễn đã trở thành một cận vệ trung thành, rồi một Đại tướng quân dũng mãnh. Hắn luôn đứng sau nàng, âm thầm bảo vệ nàng khỏi mọi hiểm nguy. Hắn là một bức tường vững chắc, là niềm tin không thể lay chuyển của nàng.
"Tu Viễn..." Nàng khẽ gọi tên hắn, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya. "Ngươi phải cố gắng lên."
Hắn không đáp lại, chỉ có hơi thở nặng nhọc phát ra từ lồng ngực. Tri Hạ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, nhẹ nhàng xoa nắn. Ngón tay hắn thô ráp, chai sạn vì cầm kiếm, nhưng luôn mang lại cho nàng cảm giác an toàn. Nàng tựa đầu vào mép giường, ánh mắt không rời khỏi gương mặt hắn. Nàng tin hắn sẽ vượt qua, hắn luôn mạnh mẽ hơn bất cứ ai nàng từng biết.
Đêm dần trôi, sự tĩnh lặng bao trùm lều quân y. Lữ Tri Hạ vẫn ngồi đó, không ngủ. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng của trận chiến. Bất chợt, một tiếng động nhẹ khiến nàng giật mình. Nàng mở mắt, thấy Tu Viễn đang cựa quậy. Hắn khẽ rên rỉ, đôi môi khô khốc mấp máy.
Tri Hạ vội vàng cúi xuống, ghé tai gần môi hắn. "Tu Viễn, ngươi nghe ta nói không?"
Hắn lại mấp máy, giọng nói khàn đặc, yếu ớt đến mức nàng phải nín thở mới nghe rõ. "Tri Hạ..."
Chỉ một tiếng gọi, nhẹ như gió thoảng, nhưng lại vang dội trong lồng ngực nàng như tiếng sấm. Lữ Tri Hạ sững sờ. Toàn thân nàng cứng đờ, không thể cử động. "Tri Hạ?" Hắn vừa gọi nàng là "Tri Hạ" sao? Không phải "Điện Hạ" hay "Vương Thượng" như mọi khi, mà là "Tri Hạ"?
Đôi mắt nàng mở to, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang mê man của hắn. Có phải nàng đã nghe nhầm không? Hay là do hắn đang sốt cao, nói mê? Nhưng giọng nói đó... quá đỗi chân thật. Lần đầu tiên, trong suốt sáu năm trời, hắn gọi tên nàng.
Một cảm giác lạ lẫm, vừa kinh ngạc vừa xen lẫn chút gì đó bùng nổ, len lỏi trong trái tim nàng. Nàng vẫn nắm chặt tay hắn, bàn tay nàng giờ đây lại run rẩy hơn bao giờ hết. Hắn lại khẽ cựa quậy, đôi mắt nhắm nghiền.
Mặt trời bắt đầu hé rạng ngoài khung cửa, ánh sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lều. Tri Hạ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán hắn lần nữa, rồi đứng dậy. Nàng biết mình phải ra ngoài, có rất nhiều việc phải giải quyết.
Vừa lúc nàng định rời đi, Tu Viễn khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn còn mờ mịt, nhưng đã có chút ý thức. Hắn nhìn nàng, ánh mắt mơ hồ.
"Điện Hạ..." Hắn khẽ thốt lên, giọng nói khàn đặc.
Lữ Tri Hạ giật mình, vội vàng quay lại. "Ngươi tỉnh rồi?" Nàng cúi xuống, ánh mắt dò xét.
Hắn cố gắng gật đầu, môi khẽ mấp máy. "Thần..."
"Ngươi đừng nói gì cả." Nàng dứt khoát ra lệnh. "Cố gắng nghỉ ngơi đi. Quân y sẽ đến khám cho ngươi."
Hắn nhắm mắt lại, dường như đã quá mệt mỏi. Tri Hạ đứng thẳng dậy, nhìn hắn thêm một lát. Nàng nhìn kỹ đôi môi hắn, cố gắng tìm kiếm dấu vết của tiếng gọi "Tri Hạ" vừa rồi. Nhưng hắn đã trở lại là Tu Viễn của mọi ngày, trung thành và im lặng. Nàng không nói gì thêm, lặng lẽ bước ra khỏi lều. Ánh bình minh đã lên cao, nhuộm đỏ cả một góc thung lũng An Tây.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...