Lòng Tin Tuyệt Đối
Tiếng trống trận dồn dập, tiếng binh khí va chạm chan chát vang vọng khắp thung lũng An Tây. Máu đỏ thấm đẫm đất đá, nhuộm từng ngọn cỏ khô. Quân Hán đã bị dồn vào giữa, tạo thành một vòng tròn phòng thủ kiên cố. Lữ Tri Hạ đứng giữa vòng vây, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt lấm lem bùn đất và mồ hôi. Nàng không cho phép bất kỳ dấu hiệu sợ hãi nào lộ ra trên nét mặt mình.
“Tất cả binh sĩ! Trụ vững!” Lời nàng vang lên dứt khoát, át cả tiếng gào thét của kẻ địch. “Chúng ta sẽ không lùi một bước! Tu Viễn sẽ đến!”
Bên cạnh nàng, Đàm Thiệu tay cầm trường kiếm, liên tục đỡ những đòn tấn công từ phía quân Trần Hạo. Y quay sang nhìn Lữ Tri Hạ, ánh mắt đầy lo lắng. “Điện Hạ, quân ta đã tổn thất quá nửa. Nếu cứ tiếp tục, e rằng…”
“Không có nếu như.” Lữ Tri Hạ ngắt lời, giọng nàng lạnh như băng. “Trần Hạo muốn ta phải bỏ cuộc, muốn ta phải nghi ngờ tướng sĩ của mình. Hắn sẽ không đạt được điều đó.”
Đàm Thiệu ngập ngừng. Y biết, trong tình cảnh này, mọi lời khuyên rút lui đều vô nghĩa trước quyết tâm sắt đá của vị nữ vương trẻ tuổi. Lòng tin của nàng vào Tu Viễn, dường như đã vượt qua mọi lý lẽ. Đàm Thiệu chỉ có thể quay lại chiến đấu, tự nhủ phải bảo vệ nàng đến hơi thở cuối cùng.
Quân Trần Hạo như thủy triều dâng, liên tục tấn công vào vòng vây. Hàng vạn mũi tên tẩm độc vẫn tiếp tục bay tới, găm vào thân xác binh sĩ quân Hán. Những tiếng kêu la đau đớn xen lẫn tiếng hô xung phong đầy căm phẫn. Lữ Tri Hạ vẫn đứng vững như một pho tượng, đôi mắt nàng không rời khỏi phía đông. Nơi đó, nàng tin rằng Tu Viễn đang chiến đấu. Nơi đó, ánh sáng hy vọng của nàng đang dần hiện hữu.
Nàng nhớ lại những tin đồn ly gián mà Trần Hạo đã gieo rắc, những lời thì thầm về sự phản bội của Tu Viễn. Một nụ cười khinh bỉ thoáng qua trên môi nàng. Trần Hạo, ngươi đã đánh giá thấp ta, và hơn hết, ngươi đã đánh giá thấp lòng tin mà ta dành cho Tu Viễn. Hắn đã cứu nàng khỏi cái chết, đã cùng nàng trải qua những năm tháng tủi nhục nhất, đã sát cánh cùng nàng xây dựng lại cơ đồ. Làm sao nàng có thể nghi ngờ một người như thế?
“Điện Hạ, phía đông có biến!” Một binh sĩ reo lên, giọng đầy mừng rỡ.
Lữ Tri Hạ lập tức hướng mắt về phía đông, nơi vách núi thấp hơn. Quả nhiên, một đốm lửa nhỏ lóe lên, rồi nhanh chóng lan rộng thành một trận hỏa công dữ dội. Đó là tín hiệu. Tu Viễn đã đến! Nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh mới dâng trào trong huyết quản.
“Tất cả nghe lệnh!” Nàng giơ cao thanh kiếm, ánh mắt rực lửa. “Phía đông! Xung phong! Giết sạch quân Trần Hạo!”
Tiếng hô “Vương Thượng vạn tuế!” vang lên như sấm rền, tiếp thêm sức mạnh cho những binh sĩ đang kiệt sức. Lòng tin của họ vào Lữ Tri Hạ, và vào vị Đại Tướng Quân Tu Viễn, đã được củng cố. Họ biết, họ không đơn độc.
Quân Hàn dồn sức phá vòng vây về phía đông. Lữ Tri Hạ dẫn đầu, thanh kiếm trong tay nàng như một dải lụa bạc, chém bay những kẻ ngáng đường. Nàng không quan tâm đến vết thương nhỏ trên vai, không để ý đến những lời kêu gọi từ Đàm Thiệu muốn nàng lùi lại. Nàng chỉ có một mục tiêu: gặp Tu Viễn.
Càng tiến sâu về phía đông, cảnh tượng càng trở nên thảm khốc. Thi thể quân Trần Hạo nằm la liệt, xen lẫn là những xác lính tiên phong của Tu Viễn. Nàng nhận ra một vài gương mặt quen thuộc, những người đã theo Tu Viễn từ những ngày đầu. Tim nàng thắt lại, nhưng nàng không thể dừng lại.
Rồi, nàng thấy hắn.
Tu Viễn đang chiến đấu ở tuyến đầu, một mình chống lại cả một đội quân Trần Hạo. Hắn như một con mãnh hổ bị thương, sức lực đã cạn nhưng ý chí vẫn không suy suyển. Áo giáp của hắn rách nát, máu nhuộm đỏ cả một bên vai, nhưng thanh kiếm trong tay hắn vẫn sắc bén như cũ. Vết thương chí mạng trên ngực trái hắn đang rỉ máu không ngừng.
“Tu Viễn!” Lữ Tri Hạ thét lên, giọng nàng nghẹn lại.
Hắn quay đầu lại, ánh mắt mờ mịt máu và mệt mỏi. Khi nhìn thấy nàng, một thoáng bàng hoàng lướt qua trên khuôn mặt không cảm xúc ấy. Hắn đã đến. Hắn đã làm được.
Lữ Tri Hạ xông đến, chém ngã tên lính Trần Hạo cuối cùng đang vây quanh Tu Viễn. Nàng đỡ lấy thân hình loạng choạng của hắn, cảm nhận được hơi ấm và sức nặng của hắn đổ dồn vào nàng. Máu của hắn thấm ướt tay nàng, nóng bỏng và đau đớn.
“Ngươi… không sao chứ?” Nàng hỏi, giọng run rẩy. Lần đầu tiên trong trận chiến này, nàng cảm thấy sợ hãi. Sợ hãi mất đi hắn.
Tu Viễn gục đầu vào vai nàng, hơi thở hắn nặng nhọc. “Điện… Hạ…” Hắn cố gắng nói, nhưng giọng nói yếu ớt chỉ là một hơi nấc nghẹn.
Đàm Thiệu và binh sĩ nhanh chóng lao tới, tạo thành một vòng bảo vệ quanh Lữ Tri Hạ và Tu Viễn. Quân Trần Hạo đã bị đẩy lùi một phần, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tan rã. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Tu Viễn đã tiếp thêm niềm tin và hy vọng cho toàn quân Hàn.
Lữ Tri Hạ đỡ Tu Viễn ngồi xuống, cẩn thận xé vạt áo của mình để băng bó vết thương cho hắn. Bàn tay nàng run rẩy, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định. “Ngươi đã làm rất tốt, Tu Viễn. Ngươi đã đến.”
Hắn nhìn nàng, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn chứa đựng sự trung thành và yêu thương vô bờ. Một nụ cười nhợt nhạt thoáng qua trên môi hắn, rồi hắn ngất lịm đi.
“Đại phu! Mau gọi đại phu!” Lữ Tri Hạ gầm lên. Nàng ôm chặt lấy Tu Viễn, cảm nhận nhịp tim yếu ớt của hắn. Nàng biết, hắn sẽ sống. Hắn phải sống.
Trận chiến ở thung lũng An Tây vẫn tiếp diễn, nhưng cán cân đã bắt đầu nghiêng về phía quân Hán. Lòng tin tuyệt đối của Lữ Tri Hạ vào Tu Viễn đã được đền đáp. Nhưng cái giá phải trả, có lẽ, là quá đắt. Chuyến đi thứ hai của nàng, cuối cùng cũng kết thúc trong đau đớn và mất mát.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...