Lữ Nguyên
Mùi khét của gỗ cháy và da thịt vẫn còn quẩn quanh nơi yết hầu. Tiếng gào thét xé nát màn đêm hoàng cung vẫn văng vẳng bên tai. Cơn ác mộng tựa mãnh thú vồ lấy Lữ Tri Hạ, kéo nàng chìm vào biển lửa và huyết hải thâm thù. Nàng thấy phụ hoàng ngã xuống, hoàng bào nhuộm một màu đỏ thẫm. Nàng thấy hoàng huynh Lữ Ngôn Triệt, người đã dạy nàng từng nét chữ, từng thế kiếm, bị trường thương xuyên qua ngực.
Lữ Tri Hạ bật dậy, lồng ngực phập phồng kịch liệt, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp trung y mỏng. Đôi mắt nàng hoảng loạn tìm một điểm tựa trong bóng tối đặc quánh của căn phòng xa lạ. Đây không phải tẩm cung Phượng Nghi ấm áp, không có hương trầm thoang thoảng hay ánh trăng bạc xuyên qua song cửa chạm trổ tinh vi. Chỉ có bốn bức tường gỗ mộc mạc, không khí ẩm thấp và ánh nến leo lét trên chiếc bàn con, hắt lên trần nhà những bóng ảnh méo mó, dị dạng.
Ký ức vẫn còn nóng hổi, tàn nhẫn như lưỡi đao vừa cắt qua da thịt. Triều đại họ Lữ hơn trăm năm cơ nghiệp, chỉ trong một đêm đã hóa thành tro bụi. Kẻ phản thần Trần Thừa Tướng đã lật đổ ngai vàng, đẩy gia tộc nàng vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Năm nay, nàng vừa tròn mười bảy. Mười bảy tuổi, đã là công chúa vong quốc. Nàng từ nhỏ đã không giống những nữ nhi khuê các khác. Vốn dĩ Lữ triều dân phong cởi mở, nữ tử vẫn có địa vị nhất định, lịch sử cũng từng ghi nhận những bậc nữ trung hào kiệt nắm quyền nhiếp chính như Lữ hậu hay Đặng thái hậu. Hoàng huynh Lữ Ngôn Triệt lại càng thương yêu, coi nàng như tri kỷ. Huynh ấy tự mình dạy nàng kinh sử, binh pháp, chính luận, nói rằng đế vương chi thuật không phân nam nữ, chỉ cần có tài đức và cái tâm vì thiên hạ. Tri thức và binh pháp nàng lĩnh hội được, tuyệt không thua kém bất cứ một hoàng tử nào. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó chỉ còn là dĩ vãng.
Một bóng đen khẽ động trong góc phòng, nơi ánh nến không thể chạm tới. Lữ Tri Hạ giật mình, theo phản xạ siết chặt hai tay. Nhưng rồi nàng nhận ra thân ảnh quen thuộc ấy. Cao lớn, lặng lẽ, vững chãi như một ngọn núi.
Là Tu Viễn.
"Điện Hạ."
Giọng hắn trầm và khàn, không một gợn cảm xúc, nhưng lại có sức mạnh trấn an kỳ lạ. Hắn vẫn đứng đó, trong góc tối, tay trái theo thói quen đặt hờ lên chuôi kiếm bên hông, chân phải hơi chùng xuống. Tư thế đó cho phép hắn rút kiếm và lao lên nhanh nhất có thể. Hắn luôn ở đó, trong tầm mắt của nàng, nhưng lại khuất khỏi sự chú ý của người khác.
Tu Viễn, hai mươi tuổi, lớn hơn nàng ba tuổi. Hắn vốn là một đứa trẻ ăn xin sắp chết đói trên đường, được tiên đế thương tình mang về cung. Năm đó, hắn chỉ là một cậu bé gầy gò, im lặng, ánh mắt đầy cảnh giác. Phụ hoàng đã giao hắn cho cấm quân huấn luyện, rồi sau đó phái đến làm cận vệ riêng cho nàng. Từ đó, hắn trở thành cái bóng của nàng. Nàng đi đâu, hắn theo đó. Mười năm, chưa một lần rời nửa bước. Mối liên kết giữa họ, không phải chủ tớ thông thường, mà là một thứ ân tình câm lặng, một gánh nặng không ai dám đặt tên.
Tri Hạ hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn run rẩy đang lan ra từ lồng ngực. Nàng đưa mắt nhìn xuống bản thân. Bộ y phục nam tử rộng thùng thình, mái tóc dài được búi gọn bằng một cây trâm gỗ. Đôi bàn tay vốn quen cầm bút lông và tấu chương nay đã sần đi vì phải cầm cương ngựa suốt hai ngày đêm chạy trốn. Nàng vô thức đưa tay lên cổ, nơi chuỗi ngọc bội của hoàng huynh vẫn còn nằm đó, lạnh lẽo và nặng trĩu. Những ngón tay thon dài bắt đầu se nhẹ đầu dây tua rua, một thói quen mỗi khi nàng lo lắng hoặc phải suy tính đại sự.
"Tình hình thế nào rồi?" Nàng cất tiếng, giọng nói có chút khàn đặc sau cơn ác mộng, nhưng vẫn rõ ràng, mạch lạc.
Tu Viễn bước ra khỏi bóng tối, nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn. Ánh nến soi tỏ một nửa khuôn mặt góc cạnh, kiên nghị của hắn. "Chúng ta đang ở một dịch quán tại trấn Hoài An, cách kinh thành ba trăm dặm về phía nam. Lộ trình an toàn, không có truy binh. Thuộc hạ đã chuẩn bị ngựa và lương khô, có thể xuất phát bất cứ lúc nào."
Hắn báo cáo ngắn gọn, rành mạch, không một từ thừa. Hắn không hỏi nàng có khỏe không, không hỏi nàng có gặp ác mộng không. Hắn chỉ trình bày sự thật và các phương án. Đó chính là Tu Viễn. Hắn bảo vệ nàng bằng cách loại bỏ mọi nguy hiểm từ xa, chứ không phải bằng những lời an ủi sáo rỗng.
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng vén chăn, bước xuống giường. Đôi chân trần của nàng chạm vào sàn gỗ mộc mạc, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến tâm trí nàng thêm tỉnh táo. Nàng đi đến bên bàn, ngồi xuống ghế. Trên bàn, ngoài cây đèn dầu, còn có một tấm bản đồ bằng da dê đã cũ.
Nàng cẩn thận trải tấm bản đồ ra. Ánh nến chập chờn rọi sáng những đường sông, núi non và các thành trì chi chít. Đôi mắt nàng lướt nhanh qua địa phận kinh thành, nơi giờ đây đã là hang cọp miệng sói của Trần gia. Rồi ánh mắt ấy di chuyển dần về phía nam, dừng lại ở một vùng đất xa xôi giáp biên ải. Vùng Lĩnh Châu. Nơi đó địa hình hiểm trở, quan phủ lơ là, lại có nhiều dân tộc thiểu số sinh sống, là nơi triều đình khó kiểm soát nhất. Nhưng cũng chính vì vậy, nó là nơi lý tưởng nhất để bắt đầu.
Ý chí của nàng, vốn như tro tàn sau cơn đại hoả, nay lại âm ỉ nhen nhóm như hạt mầm nứt đất sau cơn mưa. Phục quốc. Hai chữ ấy nặng tựa ngàn cân, là gánh nặng, nhưng cũng là mục tiêu duy nhất để nàng tiếp tục tồn tại. Nàng không còn là công chúa Lữ Tri Hạ chỉ biết đến thi thư và cầm nghệ. Nàng phải trở thành một người khác. Một người đủ mạnh mẽ để gánh vác huyết hải thâm thù, để tập hợp những trung thần còn sót lại, để đoạt lại những gì thuộc về Lữ gia.
"Tu Viễn," nàng gọi, ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm bản đồ.
"Thuộc hạ có mặt." Hắn đáp, vẫn đứng ở vị trí cũ.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn trong ánh nến. Đôi mắt nàng không còn sự hoảng loạn của một thiếu nữ vừa thoát khỏi cơn ác mộng. Thay vào đó là sự tĩnh lặng, nội liễm, và một tia cương nghị sắc bén vừa được tôi luyện qua máu và nước mắt.
"Từ nay về sau, không có công chúa Lữ Tri Hạ," nàng nói, từng chữ một, rõ ràng và đanh thép. "Chỉ có Lữ Nguyên."
Lữ Nguyên. Lấy lại chữ "Nguyên" trong tên của hoàng huynh Ngôn Triệt. Nàng sẽ sống tiếp phần đời của cả huynh ấy.
Tu Viễn không hỏi gì thêm. Hắn không chất vấn, không do dự. Hắn chỉ lặng lẽ lùi lại một bước, cúi người, hai tay chắp lại trong một tư thế còn trang trọng hơn cả nghi lễ trong cung. "Thuộc hạ tuân lệnh."
Đó là lời thề trung thành tuyệt đối, không cần văn tự, không cần nhân chứng. Giữa hai người họ, chỉ cần một ánh mắt là đủ.
Lữ Tri Hạ hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, dập tắt những tàn lửa cuối cùng của nỗi sợ hãi. Ngón tay nàng miết dọc theo con sông lớn chảy qua Lĩnh Châu trên bản đồ. Con đường phía trước mịt mờ, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác.
Nàng cẩn thận cuộn tấm bản đồ lại. Đôi tay từng run rẩy vì sợ hãi, giờ đây đã vững vàng đến lạ thường.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...