Lựa Chọn
Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm cùng mùi máu tanh nồng đặc quánh trong thung lũng An Tây. Lữ Tri Hạ cố gắng giữ vững cương vị, điều khiển đội quân đang hỗn loạn. Mỗi mũi tên bay qua đầu nàng đều mang theo hơi lạnh của tử thần, nhưng điều khiến nàng run rẩy không phải là cái chết cận kề, mà là ánh mắt hoang mang của binh lính. Họ nhìn nàng, nhìn xung quanh, rồi lại nhìn về phía đông, nơi Tu Viễn đang chiến đấu để mở đường. Tin đồn đã gặm nhấm lòng tin của họ.
Đàm Thiệu ghìm ngựa sát bên, khuôn mặt y tái mét vì bụi bặm và lo lắng. "Điện Hạ, tình hình không ổn. Quân địch quá đông, chúng ta bị kẹt trong thung lũng. Nếu cứ thế này..." Y không nói hết câu, nhưng Lữ Tri Hạ hiểu. Nếu cứ thế này, toàn quân sẽ bị tiêu diệt.
Nàng đưa mắt nhìn về phía vách núi phía đông, nơi tiếng giao tranh vẫn còn gay gắt. Tu Viễn đang ở đó. Hắn đang cố gắng xuyên thủng vòng vây để mở một con đường sống. Lữ Tri Hạ biết điều đó. Nàng biết hắn sẽ không bỏ rơi nàng. Nhưng liệu hắn có đủ sức? Liệu quân lính có thể trụ được đến lúc hắn phá vây?
"Phá vây về phía đông!" Nàng ra lệnh dứt khoát. Giọng nói của nàng vang lên giữa chiến trường hỗn loạn, mang theo sự kiên định đến lạnh người. Nàng không cho phép mình thể hiện bất kỳ sự do dự nào. Sự yếu đuối của nàng lúc này có thể là dấu chấm hết cho tất cả.
Quân lính dù đã mệt mỏi và hoang mang, vẫn tuân lệnh. Họ dồn sức tiến về phía đông, nơi có chút hy vọng mong manh. Nhưng quân Trần Hạo như những con thiêu thân, không ngừng đổ về, chặn đứng mọi con đường. Mỗi lần tiếng kèn của địch vang lên, tinh thần của quân Hán lại chùng xuống.
Lữ Tri Hạ rút kiếm, mũi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh lửa chiến trường. Nàng tự mình xông lên, chém gục vài tên địch đang cố gắng áp sát. Nàng cần một chiến thắng nhỏ, một hành động cụ thể để củng cố lại niềm tin cho binh sĩ. Nhưng một mình nàng không thể thay đổi cục diện.
"Điện Hạ, chúng ta cần một kế hoạch khác!" Đàm Thiệu hét lên, gần như phải gào vào tai nàng. "Quân ta đã tổn thất nặng nề. Nếu cứ cố gắng xuyên phá, chúng ta sẽ mất hết!"
Lữ Tri Hạ quay đầu nhìn Đàm Thiệu. Ánh mắt nàng sắc như dao. "Ngươi có ý gì?"
"Chúng ta cần tìm một con đường rút lui khác, hoặc ít nhất là một vị trí phòng thủ vững chắc hơn. Thung lũng này là cấm địa!" Đàm Thiệu đáp, đôi mắt y nhìn nàng đầy khẩn cầu. "Chúng ta không thể chờ Đại Tướng quân. Hắn đã bị chặn đứng ở phía trước. Ai biết hắn có thể xuyên phá được hay không?"
Tim Lữ Tri Hạ thắt lại. Nàng hiểu ý Đàm Thiệu. Y không nghi ngờ Tu Viễn phản bội, nhưng y nghi ngờ khả năng của hắn, nghi ngờ rằng hắn có thể bị đánh bại, bị cô lập bởi quân Trần Hạo. Đây là một thực tế tàn khốc của chiến tranh. Ngay cả người mạnh nhất cũng có thể gục ngã. Nàng phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn: tiếp tục chiến đấu và chờ đợi Tu Viễn, với rủi ro bị tiêu diệt hoàn toàn; hay tìm một con đường sống khác, bỏ lại hắn phía sau, dù chỉ là tạm thời.
Nàng biết chắc Tu Viễn sẽ đến. Nàng tin vào hắn tuyệt đối. Nhưng nàng cũng là một Nữ Vương, nàng phải chịu trách nhiệm cho sinh mạng của hàng vạn người. Sự chậm trễ của hắn, dù chỉ là một khoảnh khắc, có thể phải trả giá bằng máu.
Lữ Tri Hạ liếc nhìn bản đồ trong đầu. Thung lũng An Tây là một cái bẫy hoàn hảo. Vách núi hai bên dựng đứng, chỉ có một con đường chính và một vài lối mòn hiểm trở. Phía đông, nơi Tu Viễn đang chiến đấu, vách núi có vẻ thấp hơn một chút, nhưng vẫn là một thử thách lớn.
"Nếu chúng ta rút lui..." Lữ Tri Hạ bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh đến lạ thường giữa sự hỗn loạn. "Chúng ta sẽ đi đâu? Và khi nào Tu Viễn đến, hắn sẽ tìm chúng ta ở đâu?"
"Chúng ta có thể cử người liên lạc, thưa Điện Hạ!" Đàm Thiệu đáp nhanh chóng. "Chúng ta có thể rút về phía nam, về lại Bình Châu. Đó là vùng đất chúng ta đã củng cố, có thể phòng thủ được."
Rút về Bình Châu. Điều đó có nghĩa là từ bỏ tất cả những gì đã đạt được trong những tuần qua, từ bỏ cuộc tiến quân về phía bắc. Điều đó có nghĩa là thừa nhận thất bại. Và điều đó cũng có nghĩa là bỏ lại Tu Viễn giữa vòng vây quân địch.
Lữ Tri Hạ hít một hơi thật sâu. Nàng không thể làm thế. Không phải vì nàng không tin Tu Viễn có thể tự mình thoát ra, mà vì nàng không thể để hắn chiến đấu một mình. Nàng không thể để quân lính chứng kiến Nữ Vương của họ bỏ chạy, bỏ lại Đại Tướng quân của họ. Điều đó sẽ phá hủy lòng tin của họ mãi mãi, và tin đồn phản bội sẽ trở thành sự thật trong tâm trí họ.
Nàng nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tái hiện lại những gì đã diễn ra đêm qua. Sự gần gũi, cái hôn. Nàng đã cho phép mình yếu lòng, cho phép mình tìm kiếm sự an ủi từ hắn. Và giờ đây, nàng phải trả giá. Nàng phải đưa ra một quyết định.
"Không." Nàng mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta không rút lui."
Đàm Thiệu sững sờ. "Điện Hạ! Ngài không thể..."
"Ta đã nói, không rút lui!" Lữ Tri Hạ cắt ngang lời y, giọng nói nàng lạnh như băng. "Nếu chúng ta rút lui, chúng ta sẽ mất tất cả. Lòng tin của quân lính, danh dự của chúng ta, và cả hy vọng phục quốc. Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng. Tu Viễn sẽ đến."
Nàng tin điều đó. Không phải là một niềm tin mù quáng, mà là một niềm tin được xây dựng từ sáu năm bên nhau, từ vô số lần hắn cứu rỗi nàng khỏi những hiểm nguy chết người. Hắn chưa bao giờ thất hứa. Hắn chưa bao giờ bỏ rơi nàng.
Nhưng nàng cũng không thể bỏ qua thực tế tàn khốc của chiến trường. Dù tin tưởng đến đâu, nàng vẫn phải đối mặt với nguy cơ. Thương vong đang chồng chất. Quân Trần Hạo đang áp đảo.
"Hoắc Dần đâu?" Nàng hỏi, giọng nói vang lên giữa tiếng gầm rú của chiến trận.
"Y đã đi trước cùng Đại Tướng quân, thưa Điện Hạ!" Đàm Thiệu đáp. "Chắc chắn y cũng đã bị kẹt."
Lữ Tri Hạ gật đầu. Hoắc Dần là thám báo giỏi nhất của nàng. Nếu y đã kẹt, thì tình hình thực sự nghiêm trọng.
Nàng nhìn quanh, cố gắng tìm một tia hy vọng. Một vị trí phòng thủ tạm thời, một lối thoát nhỏ nào đó. Nhưng thung lũng này như một cái dạ dày khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ.
"Tập trung quân lại! Tạo thành vòng tròn phòng thủ!" Nàng ra lệnh, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Không được lùi một bước! Chờ đợi!"
Quân lính bắt đầu di chuyển theo lệnh của nàng, tạo thành một vòng tròn phòng thủ xiêu vẹo giữa chiến trường hỗn loạn. Họ mệt mỏi, họ sợ hãi, nhưng ánh mắt kiên định của Nữ Vương đã truyền cho họ một chút sức mạnh còn sót lại.
Lữ Tri Hạ đứng ở trung tâm vòng tròn phòng thủ, thanh kiếm vẫn cầm chặt trong tay. Nàng biết, đây là một canh bạc. Một canh bạc lớn. Nếu Tu Viễn không thể xuyên phá vòng vây, hoặc nếu hắn đến quá muộn, thì nàng đã đưa ra một quyết định sai lầm, một quyết định sẽ phải trả giá bằng sinh mạng của hàng vạn người và tương lai của nhà Hán.
Nhưng nàng không hối hận. Nàng không thể lựa chọn khác. Niềm tin của nàng vào Tu Viễn không chỉ là tình cảm cá nhân, mà còn là trụ cột cho toàn bộ quân đội này. Nếu nàng nghi ngờ hắn, thì ai sẽ tin? Nếu nàng bỏ chạy, thì ai sẽ chiến đấu?
Tiếng trống của quân Trần Hạo vang lên dồn dập, như tiếng gọi của quỷ dữ. Những đợt tấn công mới lại ập đến, dữ dội hơn, tàn khốc hơn. Lữ Tri Hạ siết chặt tay vào chuôi kiếm, đôi mắt nàng nhìn về phía đông, nơi có một người đang chiến đấu vì nàng, vì quốc gia.
Nàng sẽ chờ. Dù phải trả giá bằng sinh mạng của chính mình, nàng cũng sẽ chờ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...