Cái Bẫy Ở Thành An Tây
Sương đêm vẫn còn vương trên những cành cây khô khốc, phủ một lớp bạc mờ ảo lên con đường hành quân. Đoàn quân của Lữ Tri Hạ tiếp tục cuộc hành trình về phía bắc, hướng tới Thành An Tây. Nàng cưỡi ngựa ở giữa đội hình, ánh mắt quét qua những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của binh sĩ. Dù tin đồn ly gián vẫn âm ỉ, nàng đã cố gắng dập tắt nó bằng kỷ luật thép và những lời hứa về chiến thắng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi bất an vẫn dai dẳng, tựa như sợi chỉ mỏng manh kéo căng giữa sự tự tin và dự cảm.
Tu Viễn dẫn ba vạn quân tiên phong, khuất dạng trong màn sương mờ phía trước. Hắn đã rời đi từ lúc bình minh, không một lời từ biệt, đúng như bản tính vốn có. Lữ Tri Hạ biết hắn sẽ làm tròn nhiệm vụ của mình, bảo vệ nàng và binh sĩ bằng mọi giá. Nhưng sau đêm qua, sự im lặng của hắn khiến nàng khó hiểu hơn bao giờ hết. Hắn đã đáp lại nụ hôn của nàng, nhưng rồi lại trở về với vỏ bọc lạnh lùng thường thấy. Liệu hắn có còn căng thẳng, còn bất an?
Đến gần trưa, khi mặt trời đã lên cao và sương mù tan biến, đoàn quân tiến vào một thung lũng rộng lớn, hai bên là những vách núi đá dựng đứng, lởm chởm cây bụi và những khe nứt sâu hoắm. Không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tiếng vó ngựa và bước chân binh sĩ vang vọng khô khốc giữa không gian im ắng. Lữ Tri Hạ siết chặt dây cương, tim nàng đập mạnh một cách bất thường.
"Điện Hạ, có điều bất thường," Đàm Thiệu thì thầm, ánh mắt y sắc lẻm quét khắp xung quanh. "Quá yên tĩnh. Không có dấu vết của tiền quân."
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng đã cảm nhận được điều đó. Hoắc Dần và đội thám báo của y đã được cử đi trước cùng Tu Viễn, nhưng không có bất kỳ báo hiệu nào. Một sự im lặng chết chóc.
Đột nhiên, từ vách núi bên trái, một tiếng còi chói tai xé tan sự tĩnh lặng. Ngay lập tức, hàng vạn mũi tên tẩm độc như mưa rào đổ xuống đoàn quân. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm và tiếng binh sĩ ngã xuống vang lên hỗn loạn. Lữ Tri Hạ rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt sắc lạnh như băng.
"Mai phục! Lui về phía sau, hình thành phòng tuyến!" nàng hét lớn, giọng nói vang vọng giữa tiếng gầm rú của chiến trận.
Binh sĩ vội vã phản ứng, những tấm khiên dựng lên, tạo thành một bức tường sắt thép. Nhưng đối phương đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng. Từ đỉnh núi, những tảng đá lớn bắt đầu lăn xuống, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của chúng.
"Điện Hạ, chúng ta bị bao vây!" Đàm Thiệu hét lên, y vung kiếm chém hạ một tên địch đang lao tới. "Đây là cái bẫy của Trần Hạo!"
Lữ Tri Hạ biết điều đó. An Tây Thành này vốn là một tiền đồn nhỏ, không có giá trị chiến lược lớn đến mức phải dốc toàn lực chiếm lấy. Nàng đã bị Trần Hạo dụ vào đây, lợi dụng sự sốt ruột của nàng trong việc liên minh với Bình Xuyên Vương. Sự tức giận bùng lên trong nàng, nhưng nàng lập tức dập tắt nó, chỉ còn lại sự tập trung cao độ.
"Tìm kiếm Tu Viễn! Y đang ở đâu?" Lữ Tri Hạ hỏi, nhưng không ai có thể trả lời. Quân tiên phong đã mất dấu.
Tiếng trống trận của quân địch vang lên dồn dập, tiếp thêm sức mạnh cho chúng. Hàng ngàn binh lính của Trần Hạo đổ xuống từ các vách núi, như những con thiêu thân khát máu. Chúng mặc giáp đen, mang theo những ngọn giáo sắc nhọn. Đây không phải là quân lính bình thường, đây là những binh đoàn tinh nhuệ được huấn luyện kỹ càng.
Lữ Tri Hạ tự mình chiến đấu, mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm. Nàng không thể gục ngã ở đây. Không thể để những binh sĩ trung thành của mình chết vô ích. Phục quốc là hy vọng duy nhất của họ, và nàng là người duy nhất có thể dẫn dắt họ.
Trong lúc hỗn loạn, nàng nhìn thấy một toán binh lính địch đang cố gắng đột phá hàng phòng ngự để tiếp cận nàng. Đó là những tên lính được huấn luyện đặc biệt để bắt sống hoặc ám sát các tướng lĩnh.
"Bảo vệ Điện Hạ!" Đàm Thiệu lao tới, chặn đứng một tên lính đang vung rìu về phía Lữ Tri Hạ.
Trận chiến trở nên cực kỳ khốc liệt. Mùi máu tanh nồng bốc lên, hòa lẫn với bụi đất và tiếng kêu gào. Lữ Tri Hạ nhận ra rằng họ đang bị dồn vào đường cùng. Với địa hình hiểm trở này, rút lui là điều không thể.
"Đàm Thiệu, chúng ta phải phá vây!" Lữ Tri Hạ nói, giọng nàng lạnh lùng và kiên quyết. "Hướng về phía đông, nơi vách núi có vẻ thấp hơn."
Đàm Thiệu gật đầu, y tập hợp một nhóm binh sĩ tinh nhuệ, cố gắng mở một con đường máu. Nhưng quân địch quá đông, chúng như những con thiêu thân lao vào, không ngừng nghỉ.
Lữ Tri Hạ vung kiếm, chặn đứng một mũi tên đang bay thẳng về phía mình. Nàng nhìn về phía trước, nơi con đường bị chặn bởi hàng trăm binh lính địch. Mắt nàng quét qua từng gương mặt, tìm kiếm một dấu hiệu, một lối thoát. Bất chợt, nàng thoáng thấy một bóng người cao lớn, đang chiến đấu cách đó không xa.
Là Tu Viễn.
Hắn như một bức tường thép, vững chãi giữa làn sóng địch. Thanh kiếm của hắn xoáy tròn, mỗi nhát chém đều hạ gục một tên lính. Xung quanh hắn, một khoảng trống nhỏ được tạo ra, nhưng quân địch vẫn không ngừng lao tới. Hắn đang cố gắng mở đường, hướng về phía nàng.
Thấy hắn, một tia hy vọng lóe lên trong lòng Lữ Tri Hạ. Nàng không đơn độc. Hắn luôn ở đó, bảo vệ nàng, dù nàng có nhận ra hay không.
"Tu Viễn! Hướng đông!" Nàng hét lên, giọng nàng bị át đi bởi tiếng ồn của chiến trường.
Không biết hắn có nghe thấy hay không, nhưng hắn bắt đầu di chuyển, dần dần tiến lại gần hơn, mở rộng con đường về phía đông. Quân địch vẫn không ngừng đổ về, nhưng sự xuất hiện của Tu Viễn đã tiếp thêm sức mạnh cho binh sĩ.
Lữ Tri Hạ và Đàm Thiệu tập hợp binh sĩ, theo sát Tu Viễn. Họ như một mũi tên nhọn, cố gắng xuyên thủng vòng vây. Mỗi bước đi là một cuộc chiến, mỗi nhát kiếm là một sự sống còn.
Khi họ đến gần rìa thung lũng, Lữ Tri Hạ nhìn thấy một cảnh tượng khiến tim nàng thắt lại. Một phần của quân tiên phong đã bị tiêu diệt hoàn toàn, xác binh sĩ nằm rải rác trên đất, máu loang lổ. Tu Viễn đã chiến đấu một cách tuyệt vọng để bảo vệ họ, nhưng đối phương quá đông và quá mạnh.
Hắn quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn chạm vào mắt nàng. Có một sự tĩnh lặng lạ thường trong ánh mắt ấy, giữa sự hỗn loạn của chiến trường. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự quyết tâm đến tột cùng, pha lẫn một chút gì đó nàng không thể gọi tên.
"Điện Hạ, mau theo ta!" Hắn hét lên, giọng nói trầm khàn vang vọng. Hắn chỉ vào một khe núi hẹp, gần như vô hình giữa những tảng đá. "Chúng ta có thể thoát ra bằng lối này!"
Lữ Tri Hạ gật đầu. Đó là một lối thoát nguy hiểm, nhưng cũng là hy vọng duy nhất. Nàng ra lệnh cho binh sĩ theo sát Tu Viễn, người đang dẫn đầu, mở đường bằng thanh kiếm của mình.
Họ lao vào khe núi hẹp, nơi chỉ đủ cho một người đi qua. Quân địch vẫn bám sát phía sau, nhưng địa hình hiểm trở đã làm chậm bước tiến của chúng. Lữ Tri Hạ là người cuối cùng bước vào khe núi, nàng quay lại nhìn, thấy hàng trăm gương mặt căm thù của quân địch đang cố gắng đuổi theo.
Lối thoát này là một canh bạc, nhưng nàng tin vào Tu Viễn. Nàng tin rằng hắn sẽ tìm được đường ra.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...