Gần Gũi
Đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của vùng đồng bằng phía Bắc. Trong lều chỉ huy, ngọn nến lay động yếu ớt, đổ bóng nàng lên vách vải. Lữ Tri Hạ vẫn ngồi trước bản đồ quân sự trải rộng, ánh mắt chăm chú dò xét từng đường nét địa hình, từng chấm đỏ đánh dấu vị trí quân Trần Hạo. Nàng đã ngồi như thế suốt nhiều canh giờ, quên mất cả thời gian, quên cả sự mệt mỏi đang thấm vào từng thớ thịt.
Tu Viễn đứng lặng lẽ trong góc lều, thân hình cao lớn hòa vào bóng tối, tưởng như vô hình. Hắn vẫn luôn như vậy, một bức tường thành vững chãi mà không ai hay biết. Nàng không cần ra lệnh, hắn vẫn luôn ở đó, canh giữ giấc ngủ, bảo vệ sự bình yên mà nàng hiếm hoi có được. Hắn quan sát nàng, từng cử động nhỏ, từng cái nhíu mày thoáng qua. Hắn thấy nàng đưa ngón tay trỏ lên, se nhẹ đầu dây chuỗi ngọc bội đeo trên cổ tay, một thói quen chỉ xuất hiện khi nàng chìm sâu vào lo toan.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ môi nàng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Lữ Tri Hạ nhắm mắt lại, tựa đầu vào lòng bàn tay. Vầng trán thanh tú khẽ nhăn lại vì suy tư. Nàng mở mắt, nhìn lên, ánh nến phản chiếu lung linh trong đôi mắt đen sâu thẳm.
"Tu Viễn," nàng khẽ gọi, giọng nói nhuốm vẻ mệt mỏi.
Hắn lập tức bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần, quỳ một gối xuống cách nàng vài bước chân. "Điện Hạ có gì phân phó?"
Nàng nhìn hắn, một cái nhìn lạ lùng, không phải của một quân chủ nhìn thuộc hạ, mà là một cái nhìn mang theo sự mệt mỏi và tin cậy sâu sắc. "Lại đây một chút."
Tu Viễn hơi chần chừ, rồi tiến thêm một bước, vẫn giữ khoảng cách an toàn. Hắn không hiểu ý nàng.
Lữ Tri Hạ vẫy tay, ra hiệu cho hắn đến gần hơn nữa. "Gần nữa. Đến đây, ngồi xuống bên ta."
Hắn khẽ cúi đầu, vẫn không nói gì, nhưng sự lưỡng lự vẫn hiện rõ trong từng cử động. Hắn biết vị trí của mình. Hắn là cận vệ, không phải bằng hữu.
"Có điều gì khiến ngươi lo lắng sao?" Nàng hỏi, giọng nàng nhẹ nhàng hơn, pha chút trêu chọc.
"Không... không dám." Hắn trả lời, giọng trầm thấp.
"Vậy thì lại đây." Nàng nói, giọng mang theo chút ra lệnh, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ dịu dàng.
Tu Viễn đứng lên, tiến đến sát bên nàng, rồi ngồi xuống trên tấm đệm nhỏ trải trên sàn, vẫn giữ một khoảng cách rất nhỏ. Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, rồi không nói không rằng, tựa đầu vào vai hắn.
Tu Viễn hơi bất ngờ. Hắn có thể cảm nhận được hơi ấm từ đỉnh đầu nàng xuyên qua lớp vải áo giáp, truyền đến vai hắn. Mái tóc ngắn của nàng lướt nhẹ trên cổ hắn, mang theo mùi hương thoang thoảng của thảo mộc và mực tàu. Hắn không dám động đậy, ngay cả hơi thở cũng trở nên chậm rãi, sợ hãi làm nàng giật mình.
"Mệt mỏi quá," nàng thì thầm, giọng nói như tan vào không khí lạnh.
Tu Viễn im lặng. Hắn muốn đưa tay lên ôm lấy nàng, muốn vỗ về, nhưng tất cả đều bị kìm nén trong lòng. Hắn chỉ có thể cảm nhận từng nhịp thở đều đều của nàng trên vai mình, và hơi ấm lan tỏa dần.
Sau một lúc, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng vào hắn. Khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần, gần đến mức hắn có thể thấy rõ những tia sáng lấp lánh trong mắt nàng, thấy cả hàng mi cong vút và làn da trắng mịn màng. Hơi thở của nàng phả vào mặt hắn, ấm nóng và nhẹ nhàng.
"Ngươi... có muốn ở lại đây đêm nay không?" Nàng hỏi, giọng nói khẽ hơn cả tiếng gió đêm.
Tu Viễn trố mắt nhìn nàng, không thể tin vào tai mình. Đây là lần đầu tiên, nàng chủ động nói ra điều này.
"Điện Hạ..." Hắn bắt đầu, giọng khàn đặc.
"Chỉ là... ta không muốn ở một mình đêm nay." Nàng nói, ánh mắt có chút tránh né, nhưng rồi lại nhìn thẳng vào hắn. "Ngươi có đồng ý không?"
Hắn không trả lời ngay, mà từ từ, chậm rãi quỳ xuống trước mặt nàng, hai tay đặt lên đùi. "Thần... xin được hầu hạ Vương Thượng."
Nàng nhìn hắn, không nói gì, nhưng một nụ cười mỏng manh nở trên môi. Nụ cười ấy không mang vẻ vui tươi, mà là sự nhẹ nhõm, một tia sáng yếu ớt trong đêm tối. Nàng đưa tay lên, chạm nhẹ vào má hắn. Ngón tay nàng ấm áp, lướt trên làn da hắn, mang theo một cảm giác tê dại.
Tu Viễn nhắm mắt lại, cảm nhận sự đụng chạm dịu dàng ấy. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày nàng sẽ chủ động chạm vào hắn như vậy. Hắn vẫn quỳ, không dám nhúc nhích, sợ hãi rằng đây chỉ là một giấc mơ, và hắn sẽ tỉnh dậy ngay khi động đậy.
Nàng khẽ nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại. Môi nàng chạm nhẹ vào môi hắn, ban đầu chỉ là một cái chạm khẽ, rồi dần trở nên sâu hơn. Hắn cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp của môi nàng, và mùi hương quen thuộc của nàng xâm chiếm mọi giác quan.
Tu Viễn không đáp lại ngay, vẫn giữ sự kìm nén vốn có. Hắn sợ hãi, không biết mình có đang vượt quá giới hạn hay không. Nhưng nàng không buông tha. Nàng khẽ cựa quậy, ép sát hơn, và hắn cảm thấy một dòng điện chạy khắp cơ thể. Hắn không thể chống lại được nữa.
Hắn từ từ vòng tay qua eo nàng, kéo nàng lại gần hơn. Lưng nàng cong nhẹ, tựa hẳn vào người hắn. Hắn cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể nàng, và hơi thở nàng dồn dập hơn. Môi hắn bắt đầu đáp trả, chậm rãi, đầy thận trọng.
Nàng rụt rè đưa tay lên, luồn vào mái tóc hắn, nhẹ nhàng vuốt ve. Ngón tay nàng lướt trên da đầu hắn, mang theo cảm giác vừa xoa dịu vừa kích thích. Hắn khẽ rùng mình, và tiếng thở dốc thoát ra từ lồng ngực.
Hắn không biết đã bao lâu trôi qua. Thời gian dường như ngừng lại, chỉ còn lại sự giao hòa của hai cơ thể, hai tâm hồn đang tìm kiếm sự an ủi trong đêm tối. Hắn cảm nhận được nhịp tim nàng đập nhanh trong lồng ngực, hòa cùng nhịp tim của hắn.
Nàng khẽ rời môi, nhưng vẫn giữ khoảng cách rất gần, trán tựa vào trán hắn. Đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền, hàng mi ướt đẫm. Hơi thở nàng phả vào mặt hắn, ấm nóng và ngắt quãng.
"Ngươi... ở lại đây đêm nay, Tu Viễn." Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ cầu xin.
Hắn mở mắt, nhìn nàng. Trong ánh nến chập chờn, khuôn mặt nàng hiện lên vẻ mong manh đến lạ. Hắn gật đầu, không nói gì, chỉ siết chặt vòng tay quanh eo nàng, như muốn ôm trọn nàng vào lòng, bảo vệ nàng khỏi mọi bão giông.
Nàng khẽ rúc vào lòng hắn, tìm kiếm hơi ấm. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ nàng, một sự tin tưởng mà hắn đã nguyện dùng cả sinh mạng để gìn giữ. Hắn không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng trong khoảnh khắc này, hắn chỉ muốn ôm nàng thật chặt, và để cho thời gian ngừng lại mãi mãi.
Đêm dần khuya, và bên ngoài lều, tiếng gió rít qua những khe hở. Nhưng bên trong, một ngọn lửa nhỏ đang cháy lên, sưởi ấm hai trái tim đã trải qua quá nhiều đau khổ.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...