Tin Đồn Ly Gián
Cuộc hành quân bắc tiến diễn ra chậm rãi, nặng nề hơn dự kiến. Quân đội của Lữ Tri Hạ không vội vàng, nhưng cũng không ngừng nghỉ. Nàng hiểu rõ, mỗi bước tiến về phía bắc là một bước chân vào lãnh địa của Trần Hạo, nơi quyền lực của y đã ăn sâu bám rễ. Suốt mấy tuần liền, đoàn quân chỉ chú trọng củng cố các quận huyện mới giải phóng, ổn định lòng dân và chuẩn bị hậu cần cho những trận chiến lớn hơn. Mọi việc tưởng chừng suôn sẻ cho đến khi những lời xì xào bắt đầu lan truyền trong doanh trại.
Ban đầu, đó chỉ là những tiếng thì thầm nhỏ, dễ dàng bị gió cuốn đi. Nhưng sau đó, chúng lớn dần, thành những câu chuyện được kể lại với vẻ mặt bí ẩn, rồi biến thành những lời đồn đại công khai. Trần Hạo, với kinh nghiệm chính trường lâu năm, đã không bỏ lỡ cơ hội. Y biết rõ, một đạo quân muốn vững mạnh cần sự tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo và những tướng lĩnh dưới quyền. Chỉ cần gieo rắc một hạt giống nghi ngờ, y có thể khiến cả một đạo quân tan rã từ bên trong.
Tin đồn nhắm vào Tu Viễn, Đại Tướng quân của Lữ Tri Hạ. Người ta nói rằng hắn, vốn xuất thân bần hàn, đã bị Trần Hạo mua chuộc. Rằng hắn đã nhận một khoản tiền khổng lồ, một chức tước cao sang để phản bội Lữ Tri Hạ vào thời điểm quyết định. Những kẻ tung tin không ngần ngại thêm thắt chi tiết, nào là Tu Viễn thường xuyên gặp gỡ sứ giả từ kinh thành vào ban đêm, nào là hắn có một kho báu bí mật chứa đầy vàng bạc châu báu.
Lữ Tri Hạ nhận ra sự thay đổi trong không khí doanh trại. Những ánh mắt dò xét, những câu chuyện bị ngắt quãng khi nàng đi qua, sự e dè của binh lính khi tiếp xúc với Tu Viễn. Nàng quan sát hắn. Tu Viễn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ, nhưng nàng có thể thấy, một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa hắn và những người lính. Ngay cả những tướng lĩnh từng kề vai sát cánh với hắn trên chiến trường cũng bắt đầu tỏ ra thận trọng.
Một chiều nọ, Đàm Thiệu đến gặp nàng trong trướng chỉ huy. Mưu sĩ của nàng, thường ngày luôn điềm tĩnh, giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng.
“Vương Thượng,” y nói, “tin đồn về Đại Tướng quân đã lan khắp doanh trại. Dân chúng các vùng mới giải phóng cũng bắt đầu nghe được.”
Lữ Tri Hạ không biểu lộ cảm xúc. “Ngươi nghĩ sao về chuyện này?” nàng hỏi, giọng trầm ổn.
Đàm Thiệu thở dài. “Hạ thần tin Đại Tướng quân. Hắn là người trung thành. Nhưng tin đồn, một khi đã gieo rắc, rất khó nhổ tận gốc. Đặc biệt là khi Trần Hạo lại khéo léo biến những điều nhỏ nhặt thành bằng chứng. Hắn đã sai người tạo ra những dấu vết giả, những câu chuyện nghe có vẻ hợp lý. Chẳng hạn, một số người đã nói thấy Đại Tướng quân bí mật gặp gỡ một kẻ lạ mặt vào đêm khuya ở một trấn nhỏ, và sau đó kẻ lạ mặt kia lại được nhìn thấy ở gần biên giới do Trần Hạo kiểm soát.”
Nàng nhắm mắt lại. Đây chính là đòn hiểm mà nàng lo ngại nhất. Trần Hạo không chỉ đánh vào quân đội, mà còn đánh vào lòng tin của dân chúng. Nếu dân chúng mất niềm tin vào tướng lĩnh của nàng, họ sẽ không còn ủng hộ nàng, và cuộc phục quốc sẽ chỉ là một giấc mộng hão huyền.
“Trần Hạo muốn chia rẽ chúng ta,” nàng nói, mở mắt ra. “Hắn muốn chúng ta nghi ngờ lẫn nhau, để tự suy yếu.”
“Đúng vậy, Vương Thượng. Và hắn đã thành công một phần,” Đàm Thiệu đáp. “Sự hoang mang đã len lỏi vào hàng ngũ. Quân lính bắt đầu đặt câu hỏi, liệu có đáng để hy sinh vì một vị tướng có thể phản bội bất cứ lúc nào?”
Lữ Tri Hạ đứng dậy, bước đến tấm bản đồ trải trên bàn. Nàng chậm rãi lướt ngón tay qua những địa danh, những con sông, ngọn núi. Ký Châu đã ở phía nam, xa dần. Phía bắc là chiến trường thực sự. Nơi đây, mọi quyết định của nàng sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả Đại Hán.
“Chúng ta phải làm gì?” nàng hỏi, giọng nói vang vọng trong trướng.
Đàm Thiệu chắp tay. “Hạ thần e rằng, chúng ta cần phải hành động dứt khoát. Nếu không, ngọn lửa nghi ngờ này sẽ thiêu rụi tất cả.”
“Hành động dứt khoát là thế nào?”
“Vương Thượng có thể triệu tập tất cả tướng lĩnh, binh lính lại, công khai phủ nhận tin đồn. Hoặc, Vương Thượng có thể sai người điều tra, tìm ra kẻ đã tung tin đồn và trừng trị thích đáng để dập tắt mọi ngờ vực.”
Lữ Tri Hạ im lặng một lúc lâu. Cả hai phương án đều có cái lý của nó, nhưng nàng không thể mạo hiểm. Nếu nàng công khai lên tiếng bảo vệ Tu Viễn, trong khi những bằng chứng giả vẫn còn đó, dân chúng và binh lính có thể nghĩ rằng nàng đang mù quáng. Nếu nàng điều tra, nhưng không tìm ra bằng chứng cụ thể để bác bỏ tin đồn, sự nghi ngờ sẽ càng sâu sắc hơn. Hơn nữa, việc điều tra công khai sẽ chỉ làm cho tin đồn trở nên chính thức, thu hút thêm sự chú ý và khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.
Nàng nhớ lại vẻ mặt của Tu Viễn. Hắn không nói gì, nhưng nàng hiểu được gánh nặng mà hắn đang mang. Sáu năm hắn đi theo nàng, trải qua bao nhiêu gian khổ, nguy hiểm, chỉ để giờ đây bị những lời đồn thổi vô căn cứ làm cho mất đi sự tin tưởng.
“Không,” nàng nói khẽ, “chúng ta không thể công khai phủ nhận, cũng không thể công khai điều tra. Làm như vậy chỉ là bơi theo dòng nước của Trần Hạo.”
Đàm Thiệu ngạc nhiên. “Vậy, Vương Thượng định làm gì?”
“Chúng ta sẽ để tin đồn tự chết.”
Đàm Thiệu cau mày. “Nhưng Vương Thượng, nếu chúng ta không làm gì, tin đồn sẽ càng mạnh hơn, và lòng người sẽ càng ly tán.”
“Không. Ta sẽ không để nó mạnh hơn. Nhưng ta sẽ không trực tiếp đối đầu với nó.” Lữ Tri Hạ nhìn thẳng vào mắt Đàm Thiệu. “Trần Hạo muốn sự hỗn loạn. Hắn muốn ta hoảng sợ và đưa ra quyết định sai lầm. Ta sẽ không cho hắn toại nguyện.”
Nàng quay lại bản đồ. “Chúng ta sẽ tăng cường huấn luyện. Tăng cường kỷ luật quân đội. Và quan trọng hơn cả, chúng ta sẽ giành một chiến thắng lớn, một chiến thắng không thể chối cãi, để chứng minh cho mọi người thấy sự đoàn kết và sức mạnh thực sự của quân ta. Một chiến thắng vang dội sẽ xóa tan mọi nghi ngờ, mọi lời đồn đại.”
Đàm Thiệu nhìn nàng, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng. Nàng đang chọn con đường khó khăn nhất, nhưng cũng có thể là hiệu quả nhất. Một chiến thắng lớn không phải là điều dễ dàng đạt được, đặc biệt là khi quân đội đang bị ảnh hưởng bởi những lời đồn.
“Vậy, về phía Đại Tướng quân…” Đàm Thiệu ngập ngừng.
“Tu Viễn vẫn sẽ là Đại Tướng quân của ta. Không thay đổi. Ta tin hắn. Và ta sẽ cho mọi người thấy rằng niềm tin của ta là đúng.” Nàng hạ giọng, kiên quyết. “Ngươi hãy truyền lệnh cho các tướng lĩnh, tăng cường tuần tra, giữ vững kỷ luật. Bất cứ ai lan truyền tin đồn thất thiệt sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Nhưng không phải vì tin đồn, mà vì tội làm loạn quân tâm.”
Đàm Thiệu gật đầu. “Hạ thần hiểu ý Vương Thượng.”
Y rời đi, để lại Lữ Tri Hạ một mình trong trướng. Nàng nhìn ra màn đêm. Những ánh lửa trại lập lòe dưới chân đồi. Dù nàng tỏ ra kiên cường, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng biết đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của niềm tin và sự nghi ngờ. Liệu nàng có thể vượt qua? Liệu lòng trung thành của Tu Viễn có đủ mạnh mẽ để chống lại những lời gièm pha?
Nàng chợt nhớ đến ánh mắt của hắn khi tin đồn bắt đầu lan truyền. Một thoáng buồn bã, nhưng rồi lại trở về vẻ vô cảm. Hắn không nói gì, nhưng nàng hiểu. Hắn đã quen với việc bị nghi ngờ, bị xem thường từ khi còn là một đứa trẻ ăn xin. Nhưng lần này, nó không chỉ là sự coi thường cá nhân, mà là sự phá hoại đến tận gốc rễ của sự nghiệp mà hắn đã dốc hết tâm sức xây dựng.
Lữ Tri Hạ bước ra khỏi trướng, đi dọc theo những hàng lều trại. Màn đêm đã buông xuống, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự bất an. Nàng nhìn thấy Tu Viễn đang đứng gác ở một góc khuất, bóng hắn cao lớn và tĩnh lặng dưới ánh trăng. Hắn không nhìn nàng, chỉ đứng đó, như một bức tượng canh gác.
“Tu Viễn,” nàng gọi khẽ.
Hắn quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm không để lộ chút cảm xúc nào. “Vương Thượng.”
“Ngươi vẫn ổn chứ?” nàng hỏi.
Hắn im lặng một lát, rồi đáp. “Thần vẫn ổn. Nhiệm vụ của thần là bảo vệ Vương Thượng.”
Nàng gật đầu. Nàng không cần hắn phải nói nhiều. Nàng chỉ cần hắn ở đó, làm công việc của mình. Niềm tin của nàng vào hắn không dễ dàng bị lung lay bởi những lời đồn vô căn cứ. Nhưng để cả đạo quân cũng tin tưởng hắn, nàng biết, họ cần nhiều hơn là một lời nói. Họ cần một minh chứng. Một minh chứng bằng máu và lửa, bằng chiến thắng.
Đêm đó, Lữ Tri Hạ không ngủ được. Nàng nằm đó, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi qua màn lều. Trận chiến sắp tới không chỉ là trận chiến chống lại quân Trần Hạo, mà còn là trận chiến chống lại những bóng ma của sự nghi ngờ, những hạt giống ly gián đã được gieo rắc. Nàng phải thắng. Không chỉ vì vương triều, mà còn vì những người đã tin tưởng nàng, và đặc biệt là vì người cận vệ thầm lặng của nàng, Tu Viễn.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...