Lời Tâu Từ Biên Giới
Ký Châu đã vào thu, gió heo may mang theo chút hơi lạnh len lỏi qua các khe cửa, báo hiệu mùa đông sắp tới. Trong thư phòng của Lữ Tri Hạ, ánh nến lung linh hắt bóng lên những cuộn trúc và bản đồ trải rộng. Nàng ngồi thẳng lưng sau bàn, ánh mắt chăm chú vào một bản tấu chương vừa được gửi đến. Đàm Thiệu đứng bên cạnh, áo bào màu xanh thẫm khẽ lay động theo từng cử chỉ, còn Hoắc Dần, người vừa trở về từ một chuyến đi dài, đang trình bày chi tiết những điều y đã thu thập được.
"Vương Thượng, tình hình các quận huyện lân cận Ký Châu đã ổn định. Dân chúng tuy còn nhiều hoài nghi, nhưng đã bắt đầu tin tưởng vào chính sách giảm thuế và chia ruộng đất của người," Hoắc Dần trầm giọng nói. Khuôn mặt y gầy gò, rám nắng vì phong trần, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh anh. Y là một người ít nói, nhưng mỗi lời y thốt ra đều mang sức nặng của sự thật và quan sát tỉ mỉ. "Các quan lại cũ của Trần Hạo đã bị thay thế hoặc được thu phục. Về cơ bản, Ký Châu đã hoàn toàn nằm trong tay chúng ta."
Lữ Tri Hạ gật đầu, không nói gì, chỉ ra hiệu cho y tiếp tục. Nàng luôn trân trọng những báo cáo thẳng thắn, không tô vẽ.
"Tuy nhiên, Bình Xuyên Vương Lục Vấn vẫn giữ thái độ trung lập," Hoắc Dần tiếp tục. "Dù y không công khai ủng hộ Trần Hạo, nhưng cũng chưa tỏ ý thần phục Vương Thượng. Quân đội Bình Xuyên vẫn đóng giữ các cửa ải trọng yếu, không có dấu hiệu di chuyển."
"Hừm," Đàm Thiệu nhíu mày. "Lục Vấn là một con cáo già. Y sẽ không dễ dàng lựa chọn phe phái cho đến khi thấy rõ ai là người mạnh nhất."
Lữ Tri Hạ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, pha lẫn chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy uy quyền. "Để y tự do một thời gian nữa. Chúng ta cần củng cố Ký Châu trước khi tính đến chuyện Bình Xuyên." Nàng quay sang nhìn Hoắc Dần. "Còn tình hình Trần Hạo thì sao? Biên giới phía Bắc có động tĩnh gì không?"
Hoắc Dần nghe vậy, đôi mắt lóe lên một tia sáng. "Vương Thượng, đây chính là điều quan trọng nhất mà thần muốn bẩm báo." Y tiến lên một bước, lấy ra một cuộn da dê cũ kỹ từ trong bọc hành lý. "Bộ tộc Bắc Yến, sau nhiều năm yên ổn, đã bắt đầu quấy nhiễu biên giới phía Bắc của Đại Hán. Lần này không chỉ là những cuộc cướp bóc nhỏ lẻ, mà là một cuộc tấn công quy mô lớn vào thành Thạch Quan."
Nghe đến "Thạch Quan", cả Lữ Tri Hạ và Đàm Thiệu đều không khỏi biến sắc. Thạch Quan là một pháo đài trọng yếu ở cực Bắc, là tuyến phòng thủ đầu tiên chống lại Bắc Yến. Nếu Thạch Quan thất thủ, đường vào trung nguyên sẽ rộng mở.
"Bắc Yến lại dám?" Đàm Thiệu thốt lên, giọng đầy vẻ kinh ngạc. "Trần Hạo có vẻ đã suy yếu đến mức không còn đủ sức trấn áp các bộ tộc nữa rồi sao?"
Hoắc Dần lắc đầu. "Không hẳn vậy, Đàm đại nhân. Tình hình phức tạp hơn nhiều. Theo thông tin thần thu thập được, quân đội triều đình dưới quyền Trần Hạo đã chiến đấu rất kiên cường tại Thạch Quan. Tuy nhiên, họ gặp phải một vấn đề lớn." Y dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lữ Tri Hạ. "Lương thảo tiếp tế từ kinh thành bị cắt đứt. Trần Hạo đã ra lệnh cho quân lính tự túc lương thực từ dân chúng địa phương, gây ra sự oán giận sâu sắc."
"Cái gì?" Lữ Tri Hạ đập tay xuống bàn, một tiếng động khô khốc vang lên trong thư phòng. "Trần Hạo điên rồi sao? Hắn có biết làm vậy sẽ khiến bách tính lầm than, và quân sĩ mất lòng tin hay không?"
"Chính vì vậy, Thạch Quan đang đứng trước nguy cơ thất thủ không phải vì quân Bắc Yến quá mạnh, mà vì thiếu lương thực và sự rệu rã trong nội bộ," Hoắc Dần giải thích, giọng điệu vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì. "Thần đã tận mắt chứng kiến cảnh dân chúng Thạch Quan bị bóc lột, và quân sĩ thiếu đói đến mức phải ăn cỏ dại. Họ chiến đấu không còn vì triều đình, mà chỉ vì muốn bảo vệ gia đình mình."
Đàm Thiệu xoa cằm, đôi mắt nheo lại suy tư. "Đây là một cơ hội lớn, Vương Thượng."
Lữ Tri Hạ không nói gì, nàng đưa tay lướt trên tấm bản đồ, dừng lại ở vị trí Thạch Quan. Một khoảng lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng gió khẽ rít bên ngoài. Nàng đang tính toán, đang cân nhắc, đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn.
"Trần Hạo đã bị mắc kẹt," Đàm Thiệu tiếp lời, phá vỡ sự im lặng. "Hắn cần dẹp yên Bắc Yến để giữ vững uy tín, nhưng lại không thể tiếp tế lương thảo đầy đủ vì kho bạc đã cạn kiệt sau những năm tháng chiến tranh và bóc lột. Hắn đang đứng giữa hai gọng kìm."
"Vậy là hắn phải lựa chọn," Lữ Tri Hạ thì thầm, giọng nàng vang lên như một lời tiên tri. "Hoặc bỏ Thạch Quan, để Bắc Yến tràn vào trung nguyên, uy tín của hắn sẽ sụp đổ hoàn toàn. Hoặc tiếp tục ép dân chúng, khiến lòng dân oán hờn, và các thế lực nổi dậy có thêm lý do để chống đối."
"Hoặc hắn sẽ phải điều động binh lực từ những nơi khác về Thạch Quan, dù là để chiến đấu hay để đàn áp dân chúng," Hoắc Dần bổ sung. "Dù là lựa chọn nào, đó cũng là một sự suy yếu đáng kể của Trần Hạo."
Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Lữ Tri Hạ. Nụ cười ấy không phải là sự vui mừng, mà là sự sắc bén của một người đã nhìn thấu cơ hội. "Đàm Thiệu, ngươi hãy chuẩn bị một bức thư. Ta sẽ gửi đến Bình Xuyên Vương Lục Vấn."
Đàm Thiệu hơi bất ngờ. "Vương Thượng muốn viết thư cho Lục Vấn? Với nội dung gì ạ?"
"Hỏi y có muốn bảo vệ bách tính Đại Hán hay không," Lữ Tri Hạ nói, ánh mắt kiên định. "Và rằng nếu y không hành động, thì Bắc Yến sẽ không chỉ dừng lại ở Thạch Quan. Sớm muộn gì cũng sẽ uy hiếp đến Bình Xuyên của y."
"Đây là một nước cờ táo bạo," Đàm Thiệu trầm ngâm. "Lục Vấn có thể sẽ không tin tưởng chúng ta, hoặc thậm chí phản đối."
"Hắn có thể không tin ta, nhưng hắn sẽ tin vào sự tồn vong của chính lãnh địa của mình," Lữ Tri Hạ đáp. "Hoắc Dần, ngươi hãy cử thêm người đi dò xét. Ta muốn biết chính xác tình hình lương thảo, quân số, và cả tinh thần binh sĩ của Trần Hạo ở Thạch Quan. Mỗi một chi tiết đều quan trọng."
Hoắc Dần cúi đầu. "Thần tuân lệnh, Vương Thượng." Y không hỏi thêm điều gì, chỉ đơn giản là nhận nhiệm vụ và chuẩn bị rời đi.
"Khoan đã," Đàm Thiệu gọi Hoắc Dần lại. Y nhìn Hoắc Dần, ánh mắt có chút lo lắng. "Chuyến đi này sẽ rất nguy hiểm. Ngươi hãy cẩn thận. Nếu có bất kỳ sơ suất nào, cả kế hoạch của chúng ta đều có thể đổ bể."
Hoắc Dần khẽ gật đầu. "Đàm đại nhân yên tâm. Thần đã quen với hiểm nguy." Y mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ kiên định, rồi quay sang nhìn Lữ Tri Hạ. "Vương Thượng, thần xin phép lui."
Lữ Tri Hạ khẽ phất tay. "Đi đi. Hãy mang về cho ta những thông tin chính xác nhất."
Khi Hoắc Dần rời khỏi thư phòng, Đàm Thiệu mới quay sang Lữ Tri Hạ. "Vương Thượng, người định làm gì ở Thạch Quan?"
Lữ Tri Hạ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm thăm thẳm. "Trần Hạo đã cho ta một cơ hội. Một cơ hội để chứng minh cho toàn thiên hạ thấy, ai mới là người thật sự quan tâm đến bách tính, ai mới là người có thể bảo vệ Đại Hán." Nàng quay lại, ánh mắt rực sáng. "Ta sẽ không ngồi yên nhìn Thạch Quan thất thủ. Ta sẽ can thiệp."
"Nhưng Ký Châu của chúng ta vừa mới ổn định, lực lượng còn yếu. Nếu chúng ta mạo hiểm ở Thạch Quan, liệu có quá sớm không?" Đàm Thiệu không khỏi lo lắng.
"Sớm hay muộn, chúng ta cũng phải đối đầu với Trần Hạo," Lữ Tri Hạ lạnh lùng nói. "Đây là thời điểm thích hợp nhất. Trần Hạo đang bị Bắc Yến kìm chân. Hắn sẽ không thể tập trung toàn bộ lực lượng để đối phó với chúng ta. Hơn nữa, hành động này sẽ giúp chúng ta giành được lòng dân ở phía Bắc, và có thể kéo Lục Vấn về phe chúng ta."
Đàm Thiệu thở dài, biết rằng một khi Lữ Tri Hạ đã quyết định, thì không ai có thể thay đổi được. "Thần đã hiểu. Vậy chúng ta sẽ chuẩn bị lực lượng như thế nào?"
Lữ Tri Hạ quay trở lại bàn, nhìn chằm chằm vào bản đồ. "Tu Viễn sẽ dẫn đầu. Ta muốn y chuẩn bị một đội quân tinh nhuệ, sẵn sàng hành quân bất cứ lúc nào. Và quan trọng nhất, chúng ta cần chuẩn bị lương thảo." Nàng nhìn Đàm Thiệu. "Ngươi hãy liên hệ với Trình Ngọc. Nàng ấy sẽ biết phải làm gì để huy động lương thảo từ Ký Châu."
"Vâng, Vương Thượng," Đàm Thiệu đáp lời, trong lòng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chiến tranh lại sắp nổ ra. Và lần này, có vẻ như họ sẽ phải tiến xa hơn Ký Châu rất nhiều.
Lữ Tri Hạ đứng thẳng, ánh mắt nhìn ra xa xăm. Cung 3 đã kết thúc. Giờ là lúc nàng phải dũng cảm đối mặt với những thử thách lớn hơn, những cuộc chiến khốc liệt hơn.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...