Vương Thượng
Sáng sớm, sương mù còn giăng mắc trên những mái ngói cong vút của phủ Ký Châu. Bên trong đại sảnh, ánh nến lung linh hắt lên những gương mặt nghiêm nghị. Lữ Tri Hạ ngồi trên ghế chủ vị, không phải ngai vàng lộng lẫy, chỉ là một chiếc ghế gỗ chạm khắc đơn giản, nhưng đủ để thể hiện uy thế của người đứng đầu. Nàng vận một bộ trường bào màu xanh sẫm, không thêu thùa cầu kỳ, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt nàng tĩnh lặng, quét qua từng gương mặt đang hiện diện.
Đàm Thiệu đứng bên phải nàng, thần sắc điềm tĩnh như mọi khi. Hoắc Dần đứng bên trái, ánh mắt sắc bén đảo quanh căn phòng, như một con ưng đang quan sát lãnh địa của mình. Phía dưới là các hào tộc, quan lại cũ của Ký Châu đã quy phục, và một số tướng lĩnh thân cận của cựu quân Hàn. Họ đều là những người có tiếng nói, có sức ảnh hưởng trong vùng. Bầu không khí trong sảnh trang trọng đến ngột ngạt.
Khi tất cả đã tề tựu đông đủ, Đàm Thiệu khẽ bước lên một bước, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp đại sảnh: "Chư vị, Ký Châu đã được bình định. Sự hỗn loạn đã chấm dứt. Tuy nhiên, cục diện Đại Hán vẫn còn nhiều biến động. Nhiếp Chính Vương Trần Hạo độc bá triều cương, dân chúng lầm than. Bách tính bốn phương đang ngóng trông một minh chủ để dẫn dắt họ thoát khỏi ách thống trị tàn bạo."
Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lữ Tri Hạ, rồi tiếp tục: "Điện Hạ đã gánh vác sứ mệnh phục quốc, tập hợp hào kiệt, dẹp yên Ký Châu. Công lao ấy hiển hách, ý chí ấy kiên cường. Các vị đã tận mắt chứng kiến tài năng lãnh đạo và đức độ của Điện Hạ. Giờ đây, để hiệu triệu anh hùng, để quy tụ lòng dân, để chính danh hiệu thảo, Điện Hạ cần một danh phận xứng đáng."
Những lời của Đàm Thiệu như gieo vào lòng người một hạt mầm hy vọng. Các hào tộc và quan lại nhìn nhau, trong mắt họ hiện lên sự đồng tình và ngưỡng mộ. Họ đã trải qua những ngày tháng loạn lạc, chứng kiến sự bất lực của chính quyền cũ và sự tham lam của Trần Hạo. Giờ đây, họ thấy ở Lữ Tri Hạ một tương lai, một tia sáng.
Một vị trưởng lão trong số các hào tộc, râu tóc bạc phơ, bước ra khỏi hàng, quỳ xuống. Ông ta cất giọng khàn khàn, nhưng đầy kiên định: "Kính bẩm Điện Hạ! Lão phu cùng các hào tộc Ký Châu, nguyện xin dâng lên danh xưng cao quý nhất. Xin Điện Hạ đăng cơ, xưng Vương, để chính danh hiệu thảo, để bách tính có chỗ dựa, để thiên hạ có minh chủ!"
Những lời của vị trưởng lão như một tiếng sét đánh ngang tai, xua tan sự do dự cuối cùng trong lòng mọi người. Các hào tộc và quan lại khác cũng lần lượt quỳ xuống, đồng thanh hô vang: "Xin Điện Hạ đăng cơ, xưng Vương! Bách tính nguyện theo, thiên hạ nguyện phục!"
Lữ Tri Hạ nhìn xuống những người đang quỳ gối trước mặt mình. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn sinh linh, của cả một giang sơn đang đặt lên vai mình. Nàng không còn là công chúa vong quốc Lữ Tri Hạ, hay thiếu gia trẻ tuổi Lữ Nguyên. Nàng đang đứng trước ngưỡng cửa của một vận mệnh mới, một danh phận mới. Nàng biết, từ giờ trở đi, mỗi quyết định của nàng sẽ ảnh hưởng đến số phận của rất nhiều người.
Nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá. Nàng biết, đây là thời khắc nàng phải thể hiện sự kiên định của một người lãnh đạo. Nàng không thể để lộ bất kỳ sự do dự hay yếu mềm nào. Nàng sẽ phải gánh vác trách nhiệm này. Nàng sẽ phải trở thành minh chủ mà bách tính đang mong đợi.
"Chư vị," nàng cất giọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ, "sự tín nhiệm của chư vị, Tri Hạ xin ghi nhận. Phục quốc là đại nghiệp, không thể chỉ dựa vào một người. Cần có sự đồng lòng của tất cả. Nếu chư vị đã tin tưởng, vậy Tri Hạ nguyện gánh vác trọng trách này. Từ nay về sau, chúng ta sẽ cùng nhau gây dựng lại giang sơn, vì bách tính Đại Hán."
Nàng đứng dậy, chậm rãi bước xuống khỏi ghế chủ vị. Nàng không nói thẳng "ta chấp nhận xưng Vương", nhưng lời nói của nàng đã khẳng định ý chí đó. Các hào tộc và quan lại cảm nhận được sự kiên quyết và tầm nhìn rộng lớn từ nàng. Họ lại một lần nữa đồng thanh hô vang: "Vương Thượng vạn tuế! Đại Hán vạn tuế!"
Trong số những người đang quỳ gối, Tu Viễn đứng lặng lẽ ở một góc khuất. Hắn không phải hào tộc, không phải quan lại, nhưng là cận vệ thân tín nhất của nàng. Từ khi nàng bước xuống khỏi ghế, ánh mắt hắn đã không rời khỏi nàng một khắc. Hắn chứng kiến sự chuyển mình của nàng, từ một công chúa bị lưu đày đến một người lãnh đạo đang gánh vác vận mệnh đất nước.
Khi mọi người cùng nhau hô vang, Tu Viễn là người đầu tiên quỳ xuống. Đầu hắn cúi thấp, ánh mắt nhìn thẳng vào chân nàng. Đối với hắn, nàng luôn là chủ nhân, là người hắn nguyện trung thành đến chết. Nhưng giờ đây, khi nàng chấp nhận danh xưng Vương Thượng, sự trung thành của hắn không chỉ dành cho một cá nhân, mà còn cho cả một vương triều, cho cả một lý tưởng phục quốc.
Hắn không hô vang như những người khác, chỉ quỳ xuống trong im lặng, nhưng hành động của hắn lại có sức mạnh hơn ngàn lời nói. Hành động ấy thể hiện sự tôn kính tuyệt đối, sự phục tùng vô điều kiện. Sự im lặng của hắn nói lên rằng hắn sẽ luôn là bóng đêm bao bọc, bảo vệ nàng.
Lữ Tri Hạ khẽ đảo mắt qua Tu Viễn, một ánh nhìn lướt nhanh nhưng đầy thấu hiểu. Nàng biết, hắn sẽ luôn ở đó, không cần một lời nói, không cần một mệnh lệnh. Hắn sẽ là cánh tay phải đắc lực nhất của nàng trong mọi trận chiến sắp tới.
Đàm Thiệu bước đến bên nàng, trên môi nở một nụ cười kín đáo. "Chúc mừng Vương Thượng."
Lữ Tri Hạ gật đầu. "Đàm Thiệu, việc đăng cơ cần được tiến hành theo nghi lễ, nhưng phải đảm bảo không quá phô trương. Chúng ta còn phải tập trung vào đại cục."
"Thuộc hạ đã hiểu. Mọi việc sẽ được tiến hành chu đáo theo ý Vương Thượng." Đàm Thiệu cúi đầu.
Sau buổi lễ giản dị mà trang trọng ấy, Lữ Tri Hạ trở về thư phòng. Nàng đứng trước tấm bản đồ Đại Hán rộng lớn, nhìn vào những vùng đất còn đang nằm trong tay Trần Hạo. Ký Châu chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. Nhưng giờ đây, nàng đã có danh phận, đã có sự ủng hộ của bách tính, và quan trọng hơn cả, nàng có những người đồng cam cộng khổ cùng nàng. Nàng đã là Vương Thượng. Và với danh xưng ấy, nàng sẽ dẫn dắt Đại Hán trở lại thời hoàng kim.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...