Chiến Thắng Ký Châu
Tiếng tù và vang lên lanh lảnh, xé toang màn sương sớm còn vương trên những đỉnh núi Ký Châu. Lữ Tri Hạ đứng trên một gò đất cao, gió thổi lùa qua vạt áo bào màu xanh thẫm, mái tóc ngắn ngang tai bay nhẹ. Nàng nhìn xuống thung lũng, nơi đội quân của nàng, dưới sự chỉ huy của Tu Viễn, đang áp sát quân Trần Hạo. Kế "điệu hổ ly sơn" do Đàm Thiệu vạch ra đã phát huy hiệu quả. Quân Trần Hạo, vốn tưởng Lữ Tri Hạ đã rút lui, nay bị bao vây từ mọi phía, đội hình tan rã trong hoảng loạn.
Tu Viễn dẫn đầu một cánh quân tinh nhuệ, áo giáp dính đầy bùn đất, thanh trường kiếm vung lên chém xuống không ngừng nghỉ. Hắn không nói một lời, chỉ có ánh mắt sắc lạnh và những nhát kiếm dứt khoát. Từng bước tiến của hắn đều mang theo sự chết chóc, khiến quân địch khiếp sợ lùi bước. Hắn như một mũi tên xuyên phá, xé rách hàng ngũ địch. Những binh sĩ trung thành của Trần Hạo cố gắng chống cự, nhưng đã quá muộn. Sự bất ngờ và sức mạnh tổng hợp của quân Hán đã nghiền nát ý chí phản kháng của chúng.
Đàm Thiệu, bên cạnh Lữ Tri Hạ, đưa ống nhòm lên quan sát. Y mỉm cười hài lòng. "Điện Hạ, xem ra Ký Châu đã hoàn toàn nằm trong tầm tay chúng ta rồi." Y hạ ống nhòm xuống, liếc nhìn Lữ Tri Hạ. Nàng không biểu lộ cảm xúc quá rõ ràng, nhưng khóe môi khẽ cong lên một cách kín đáo. Ánh mắt nàng vẫn dõi theo Tu Viễn, người đang tả xung hữu đột giữa vòng vây quân địch.
Hoắc Dần cưỡi ngựa phi tới, bộ giáp còn vương máu. "Điện Hạ, quân địch đã tan tác. Một phần đang tháo chạy về phía Đông, một phần đã đầu hàng. Tướng địch đã bị Tu Viễn tướng quân bắt giữ." Giọng Hoắc Dần trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy hưng phấn.
Lữ Tri Hạ gật đầu. "Cho người chặn đường rút của chúng, không để một ai lọt lưới. Đàm Thiệu, ngươi cho người thu thập danh sách tù binh, tách riêng những kẻ trung thành với Trần Hạo. Hoắc Dần, ngươi dẫn quân dọn dẹp chiến trường, không được lơ là cảnh giác." Nàng ra lệnh dứt khoát, không một chút do dự. Sau đó, nàng quay ngựa, hướng về phía chiến trường nơi Tu Viễn đang đứng.
Khi nàng tới gần, Tu Viễn đã kết thúc trận chiến. Hắn đang đứng giữa một bãi chiến trường ngổn ngang thi thể và vũ khí, thanh kiếm vẫn còn vương máu. Tướng địch, một lão tướng già nua với bộ râu bạc phơ, đang quỳ gối trước mặt hắn, mặt mày tái mét. Tu Viễn ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm vào nàng, và một tia sáng dịu dàng thoáng qua trong đôi mắt lạnh lùng đó, nhưng chỉ trong chốc lát.
"Điện Hạ." Hắn cúi đầu, đặt thanh kiếm xuống đất. "Thần đã hoàn thành nhiệm vụ."
Lữ Tri Hạ xuống ngựa, bước đến gần. Nàng nhìn thẳng vào vị tướng địch. "Ngươi có điều gì muốn nói không?"
Lão tướng run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn nàng. "Công chúa... không, Nữ Vương... xin tha mạng. Lão già này chỉ là một kẻ bất đắc dĩ theo Trần Hạo."
Nàng im lặng một lúc. "Ngươi là tướng cũ của nhà Hán. Ta nhớ rõ ngươi." Giọng nàng bình thản, không chút giận dữ hay thương xót. "Ngươi có muốn chuộc lại lỗi lầm không?"
Lão tướng ngẩng phắt dậy, ánh mắt lóe lên hy vọng. "Có! Lão già này nguyện trung thành với Nữ Vương, dốc sức chuộc tội!"
Lữ Tri Hạ quay sang Tu Viễn. "Ngươi nghĩ sao?"
Tu Viễn nhìn lão tướng, ánh mắt không chút dao động. "Y có thể có ích. Nhưng cần phải giám sát chặt chẽ." Hắn không nói thêm, để nàng tự quyết định.
Nàng gật đầu. "Được. Cho y một cơ hội. Nhưng nếu y dám phản bội, thì đừng trách ta vô tình." Nàng quay sang Đàm Thiệu, người vừa đi tới. "Đàm Thiệu, sắp xếp việc này. Cho y một chức vụ nhỏ, nhưng không được giao binh quyền. Giao cho y việc quản lý kho lương thực hoặc dân sự, để y không có cơ hội tiếp xúc với quân đội."
Đàm Thiệu mỉm cười. "Điện Hạ anh minh. Kế này vừa thu phục lòng người, vừa không tạo ra mối họa."
Ký Châu, vùng đất hiểm trở với những dãy núi trùng điệp và thung lũng sâu, nay đã hoàn toàn thuộc về Lữ Tri Hạ. Đây là căn cứ địa lý tưởng để nàng xây dựng lực lượng, chiêu mộ binh sĩ, và chuẩn bị cho cuộc phục quốc. Cả đội quân chìm trong niềm vui chiến thắng. Tiếng hò reo, tiếng cụng chén vang vọng khắp doanh trại. Lữ Tri Hạ đi giữa những binh sĩ, gật đầu chào hỏi họ. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng, nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Mục tiêu đầu tiên đã đạt được.
Đêm đó, Lữ Tri Hạ ngồi trong trướng, ánh nến lung linh. Trên bàn trải rộng một tấm bản đồ Ký Châu. Nàng dùng ngón tay di chuyển trên bản đồ, tính toán những bước đi tiếp theo. Ký Châu tuy đã chiếm được, nhưng vùng biên ải vẫn còn nhiều thế lực cát cứ. Đặc biệt, Bình Xuyên Vương Lục Vấn ở phía bắc vẫn là một mối lo ngại. Y là một chư hầu lớn, tuy chưa quy phục Trần Hạo nhưng cũng không hoàn toàn ủng hộ nàng.
Tu Viễn bước vào, trên tay là một chén trà nóng. Hắn đặt chén trà lên bàn, ánh mắt lướt qua tấm bản đồ. "Điện Hạ vẫn chưa nghỉ ngơi sao?" Giọng hắn trầm ấm, nhưng luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn hắn. "Ngươi cũng vậy thôi." Nàng khẽ mỉm cười. "Chiến thắng này, ngươi là người có công lớn nhất."
Hắn lắc đầu. "Thần chỉ làm tròn bổn phận. Mọi công lao đều thuộc về Điện Hạ và kế sách của Đàm Thiệu tiên sinh."
Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. "Ký Châu chỉ là bước khởi đầu. Con đường phục quốc còn rất dài, và đầy chông gai." Nàng quay lại nhìn hắn, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. "Ngươi có sợ không?"
Tu Viễn bước đến gần nàng hơn một chút. Hắn đứng đó, cao lớn và vững chãi, như một bức tường thành bảo vệ nàng. "Chỉ cần Điện Hạ còn, thần sẽ không sợ." Giọng hắn chắc nịch, không chút dao động.
Lữ Tri Hạ nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong ánh nến mờ ảo, nàng thấy được sự trung thành tuyệt đối, sự tin tưởng không lay chuyển trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Nàng biết, hắn sẽ luôn ở bên nàng, dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Mối quan hệ giữa họ đã vượt xa giới hạn của chủ tớ, và nàng, trong thâm tâm, đã chấp nhận điều đó. Nàng cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng, xua đi những mệt mỏi và lo toan.
"Được rồi," nàng khẽ nói, "ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi. Ngày mai, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm."
Hắn cúi đầu, không nói thêm lời nào, rồi lặng lẽ quay người rời đi. Nàng nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần trong màn đêm, rồi quay lại với tấm bản đồ. Ký Châu đã là của nàng. Giờ là lúc nàng phải nghĩ xa hơn, nghĩ về cả Đại Hán. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...