Ngầm Sóng
Mấy ngày sau bão tuyết, Tri Hạ, Tu Viễn và đoàn nhân mã đã hội họp. Mặc dù trải qua kinh hoảng, nhưng thương vong không nhiều, đường đèo đã quang đãng hơn, đủ để đoàn người tiếp tục hành trình. Không khí trong doanh trại dường như đã trở lại bình thường, Lữ Tri Hạ vẫn giữ thái độ uy nghiêm, quyết đoán trước mọi người, nhưng ánh mắt nàng dành cho Tu Viễn đã có thêm một tầng ý nghĩa khó diễn tả. Hắn vẫn im lặng đứng sau nàng, làm tròn trách nhiệm của một cận vệ, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ đã được thu hẹp lại.
Khi đoàn quân dừng chân tại một trấn nhỏ ven sông, Lữ Tri Hạ dành thời gian xem xét tình hình dân chúng và thương nghiệp. Nàng ghé qua một quán trà ven đường, nơi những người bán buôn đang trao đổi tin tức. Trần Hạo đã tăng thuế nặng nề, khiến cuộc sống của người dân trở nên khốn khó. Nàng lắng nghe từng câu chuyện, nắm chặt chuỗi ngọc bội trong tay áo, ngón cái xoa nhẹ hạt ngọc cuối cùng. Mỗi tiếng thở dài của dân đen đều là một mũi dao đâm vào tim nàng. Phục quốc không chỉ là giành lại ngai vàng, mà còn là mang lại cuộc sống bình yên cho những con người này.
Chiều tối, khi ánh hoàng hôn đổ xuống nhuộm đỏ cả con sông, Lữ Tri Hạ trở về căn phòng tạm bợ trong quán trọ. Tu Viễn vẫn luôn đi sau nàng ba bước, không lên tiếng. Nàng đẩy cửa vào, ánh mắt khẽ lướt qua hắn, một cái lướt nhẹ đủ để truyền tải thông điệp. Hắn hiểu ý, lặng lẽ theo vào, khép cánh cửa lại.
Căn phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ và hai chiếc ghế. Lữ Tri Hạ đặt bản đồ trải dài trên bàn, giả vờ xem xét. Nàng đợi đến khi tiếng bước chân ngoài hành lang đã xa hẳn, rồi mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt Tu Viễn. Hắn đứng thẳng tắp, lưng dựa vào tường, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng, không một chút dao động.
"Lại gần đây một chút." Nàng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi mà nàng hiếm khi để lộ.
Tu Viễn không hỏi, cũng không do dự. Hắn bước đến, đứng cách nàng hai bước chân.
"Gần hơn nữa." Nàng ra lệnh.
Hắn tiến thêm một bước. Đến lúc này, hơi thở của hắn đã phả nhẹ vào tóc nàng. Một mùi hương trầm ấm, quen thuộc.
Lữ Tri Hạ vươn tay, không phải để chạm vào hắn, mà là để nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay hắn, kéo hắn lại gần hơn. Hắn hơi khựng lại, rồi để nàng kéo. Bàn tay nàng nhỏ bé, nhưng lực đạo lại bất ngờ mạnh mẽ. Hắn không phản kháng, để nàng kéo mình sát vào bàn.
Nàng buông tay hắn ra, rồi tựa lưng vào lồng ngực vững chãi của hắn. Đầu nàng dựa vào vai hắn, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Nàng cảm nhận được nhịp tim hắn đang đập mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ được sự ổn định đến lạ. Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang nàng, xua đi cái lạnh lẽo của đêm thu.
"Để ta dựa vào một chút." Nàng khẽ nói, giọng nói thì thầm như một lời cầu xin, một điều mà nàng chưa từng làm trước đây.
Tu Viễn không đáp lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vòng tay qua eo nàng, không siết chặt, chỉ giữ lấy để nàng không ngã. Đầu hắn cúi xuống, chạm nhẹ vào mái tóc ngắn của nàng. Một sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng gió heo may thổi qua khe cửa và nhịp thở đều đều của hai người.
Lữ Tri Hạ nhắm mắt lại. Nàng cảm nhận được sự kìm nén trong hắn, một bức tường vô hình mà hắn đã dựng lên giữa họ suốt nhiều năm qua. Nhưng giờ đây, bức tường đó dường như đã có một vết nứt nhỏ. Nàng thích thú với cảm giác này, với quyền năng mới mà nàng có được, dù là mong manh.
Đột nhiên, nàng ngẩng đầu lên, xoay người lại. Khuôn mặt nàng đối diện với hắn, chỉ cách một hơi thở. Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào hắn, không che giấu bất kỳ cảm xúc nào. Tu Viễn vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng đôi đồng tử của hắn đã hơi giãn ra.
Nàng vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào gò má hắn. Da thịt hắn hơi lạnh, nhưng ngay lập tức trở nên ấm áp dưới đầu ngón tay nàng. Nàng lướt ngón tay dọc theo đường quai hàm, rồi dừng lại trên khóe môi hắn.
"Ngươi... có nhớ ta không?" Nàng hỏi, một câu hỏi mơ hồ, nhưng ý nghĩa lại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hắn không trả lời, chỉ khẽ hít một hơi thật sâu. Hàng mi hắn rung động nhẹ.
Lữ Tri Hạ nhón chân lên một chút, bàn tay còn lại đặt lên vai hắn, kéo hắn xuống. Môi nàng chạm vào môi hắn. Một nụ hôn nhẹ nhàng, thăm dò, rồi dần trở nên mãnh liệt. Hắn ban đầu hơi cứng nhắc, rồi từ từ đáp lại, cánh môi hắn khẽ hé mở, đón nhận nàng. Nàng cảm nhận được sự khát khao bị đè nén bấy lâu trong hắn, sự khao khát giờ đây bùng cháy dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh.
Nàng vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn sát hơn nữa, toàn thân nàng áp vào hắn. Hắn vòng tay ôm chặt lấy eo nàng, nhấc bổng nàng lên một chút, ghì chặt vào người mình. Nụ hôn sâu hơn, nóng bỏng hơn, như muốn đốt cháy mọi kìm nén còn sót lại. Hắn khẽ rên lên một tiếng trầm thấp, một âm thanh mà nàng chưa từng nghe thấy từ hắn.
Khi hai người rời nhau ra, Lữ Tri Hạ thở dốc. Đôi môi nàng sưng đỏ, đôi mắt ướt át nhìn hắn. Hắn cũng thở hổn hển, vầng trán lấm tấm mồ hôi. Hắn cúi đầu, đặt trán mình vào trán nàng, khẽ cọ xát.
"Điện Hạ..." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc.
"Đừng gọi ta là Điện Hạ." Nàng ngắt lời, giọng nói yếu ớt. "Không phải lúc này."
Hắn im lặng. Nàng cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào mặt mình. Tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác vừa tội lỗi vừa hưng phấn.
Ngày hôm sau, đoàn quân tiếp tục hành trình. Mọi thứ trở lại bình thường. Khi họ đến Ký Châu, Đàm Thiệu đón họ ở cổng thành. Y đã chờ đợi từ sớm, khuôn mặt biểu lộ sự sốt ruột. Y cúi đầu chào Lữ Tri Hạ, rồi ánh mắt khẽ lướt qua Tu Viễn. Một cái nhìn thoáng qua, nhưng Đàm Thiệu đã đủ tinh ý để nhận ra điều gì đó khác lạ. Ánh mắt Tu Viễn, dù vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm lại có một thứ ánh sáng khác, một sự mềm mại mà trước đây chưa từng có.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...