Ta Sẽ Chịu Trách Nhiệm
Hơi ấm của Tu Viễn bao bọc Tri Hạ, một sự che chở vững chãi hơn bất kỳ bức tường thành nào. Nàng cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim hắn qua lớp áo mỏng, đều đặn và chậm rãi, như nhịp điệu của một dòng sông chảy dưới lớp băng giá. Trong khoảnh khắc bình yên đó, bão tuyết bên ngoài dường như chỉ là một tiếng vọng xa xăm, không thể chạm tới sự tĩnh lặng nơi họ.
Nàng khẽ cựa mình, cảm giác tê dại nơi cánh tay do hắn gối đầu qua đêm đã tan đi, nhường chỗ cho một sự râm ran khó tả. Đầu nàng tựa vào vai hắn, mùi hương mộc mạc của thảo mộc và tuyết lạnh quyện với mùi da thịt đàn ông mạnh mẽ, thấm vào từng hơi thở. Nàng nhắm mắt lại, nhưng tâm trí lại bừng tỉnh, nhận ra sự gần gũi này đã vượt xa khỏi giới hạn. Đây là một sự giao hòa của hai tâm hồn đã cùng trải qua sinh tử, nơi ranh giới của thân phận dường như đã bị cơn bão cuốn đi mất.
Tu Viễn dường như cũng tỉnh giấc. Hắn không động đậy, chỉ có hơi thở khẽ nặng hơn một chút. Nàng biết hắn đã thức. Sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề, căng thẳng, nhưng không hề đáng sợ. Ngược lại, nó chất chứa một thứ cảm xúc nồng nàn, đợi chờ được phá vỡ. Nàng cảm thấy máu nóng dồn lên má, tim đập nhanh hơn, một cảm giác vừa bối rối vừa khao khát len lỏi.
Tri Hạ ngẩng đầu, ánh mắt nàng gặp ánh mắt hắn trong bóng tối nhập nhoạng của hang động. Đôi mắt Tu Viễn sâu thẳm, đen láy như màn đêm chưa tan, nhưng ẩn chứa một ngọn lửa mãnh liệt, chỉ chực chờ bùng cháy. Hắn vẫn luôn như vậy, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ bảo vệ, nhưng chưa bao giờ dám nhìn nàng lâu đến thế. Ánh mắt hắn lướt trên khuôn mặt nàng, dừng lại nơi đôi môi hơi hé mở, rồi lại quay về đôi mắt.
Nàng đưa tay, chạm nhẹ vào gò má hắn. Da thịt hắn ấm nóng, rắn chắc. Hắn khẽ rùng mình, như thể một luồng điện chạy qua. Nàng thấy con dao nhỏ từ thời ăn xin vẫn còn cài trong đai áo hắn, nằm im lìm như một lời nhắc nhở về quá khứ, về khoảng cách vô hình giữa họ. Nhưng đêm nay, trong hang động lạnh lẽo này, chiếc dao ấy không còn mang ý nghĩa ngăn cách, mà chỉ là một phần của con người hắn, một dấu ấn của sự kiên cường và trung thành.
"Tu Viễn," nàng thì thầm, giọng khản đặc. Tiếng nói phát ra khiến nàng giật mình, nó không còn là giọng của vị công chúa hay nữ vương tương lai, mà là của một nữ tử đang đứng trước một lựa chọn hệ trọng.
Hắn không đáp, chỉ khẽ nghiêng đầu, để nàng có thể chạm sâu hơn vào làn da ấm nóng. Hơi thở hắn phả vào mặt nàng, mang theo mùi đàn ông đặc trưng thoang thoảng.
"Ngươi lại đây." Tri Hạ hỏi, một câu hỏi mà nàng chưa từng nghĩ mình sẽ thốt ra, không phải với một cận vệ, mà với bất kỳ ai. Sự thẳng thắn của nó khiến nàng đỏ mặt, nhưng nàng không thể rút lại. Ánh mắt hắn đã nói lên tất cả, sự khao khát âm ỉ đã được che giấu bấy lâu nay.
Đôi mắt Tu Viễn mở to, một thoáng kinh ngạc, rồi hóa thành sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Nàng thấy cơ hàm hắn siết chặt, đôi môi mím lại, như thể đang cố gắng kiềm nén một thứ gì đó quá lớn. Hắn cúi đầu, tránh ánh mắt nàng, nhưng bàn tay hắn lại không tự chủ mà nắm chặt lấy tay nàng đang đặt trên má hắn. Ngón tay hắn lạnh buốt, nhưng lại mang một sức mạnh đáng kinh ngạc.
"Điện Hạ..." Hắn thì thầm, giọng khản đặc, còn thấp hơn cả tiếng gió rít bên ngoài.
Nàng khẽ lắc đầu, áp sát hơn vào hắn. "Đêm nay... không có Điện Hạ." Nàng nói, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn, không một chút do dự. Nàng biết, khoảnh khắc này, quyết định này, sẽ thay đổi tất cả. Nhưng nàng không hối hận. Những ngày tháng cô độc, những gánh nặng trên vai đã khiến nàng thèm khát một chút hơi ấm, một chút chia sẻ, không phải từ một bề tôi trung thành, mà từ một người đàn ông.
Tu Viễn vẫn không nhúc nhích, nhưng hơi thở hắn đã trở nên gấp gáp. Nàng cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ cơ thể hắn, một sự run rẩy không phải vì lạnh, mà vì một thứ cảm xúc mãnh liệt hơn. Nàng biết, hắn đang giằng xé giữa bổn phận và khao khát.
Tri Hạ chủ động hơn. Nàng vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn lại gần. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn một gang tay. Nàng cảm nhận được hơi thở nóng hổi của hắn phả vào môi mình. Hắn vẫn bất động, như một pho tượng đá, nhưng ánh mắt hắn lại cầu xin, lại bùng cháy.
"Là ta... muốn," nàng nói rõ ràng từng chữ, để hắn không còn đường thoái lui. "Ngươi không cần... lo lắng."
Chỉ một câu nói đó, như một mệnh lệnh, đã phá vỡ bức tường phòng thủ cuối cùng của Tu Viễn. Hắn khẽ thở hắt ra, một tiếng động yếu ớt nhưng đầy sức nặng. Rồi, như một kẻ đã nhịn khát quá lâu tìm thấy nguồn nước, hắn cúi xuống.
Môi hắn chạm môi nàng, ban đầu chỉ là một cái chạm nhẹ, thăm dò, đầy sự dè dặt và tôn kính. Nhưng rồi, khi nàng khẽ đáp lại, hắn trở nên táo bạo hơn, cuốn lấy nàng vào một nụ hôn sâu, nóng bỏng. Hắn hôn nàng như thể đang bù đắp cho những năm tháng kìm nén, khao khát, giấu giếm. Nàng cảm nhận được sự mãnh liệt trong từng chuyển động, sự mềm mại của môi hắn, vị mặn của những giọt nước mắt vô hình.
Bàn tay hắn luồn vào tóc nàng, ôm lấy gáy nàng, giữ chặt nàng, đôi chân mạnh mẽ kìm lấy nàng, thứ nóng bỏng cù vào bụng nàng như đang cầu xin tha thiết. Nàng không còn chút sức lực nào để phản kháng, chỉ biết phó mặc mình cho cảm giác choáng váng, đắm say. Mùi hương của hắn, hơi ấm của hắn, tất cả đều bao trùm lấy nàng. Nàng khẽ rên lên khi hắn cắn nhẹ môi nàng, một sự đau đớn ngọt ngào.
Hắn từ từ dịch chuyển cơ thể, để nàng nằm ngửa trên lớp áo, còn hắn ở phía trên, chống tay hai bên đầu nàng. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào nàng, như thể muốn khắc ghi từng đường nét. Nàng cảm thấy sự nặng nề của cơ thể hắn đè lên mình, cảm thấy những nhịp va chạm nông sâu đầy khao khát, nhưng không hề khó chịu, ngược lại còn mang lại cảm giác an toàn và được chở che.
Bàn tay hắn run rẩy vuốt ve khuôn mặt nàng, rồi trượt xuống cổ, chạm vào xương quai xanh, rồi dần dịch chuyển xuống dưới. Nơi nềm mại nhất của thiếu nữ được an ủi vỗ về, vừa dịu dàng thành kính lại vừa như trêu trọc lấy lòng. Ngón tay hắn thô ráp nhưng dịu dàng, mỗi cái chạm đều khiến da thịt nàng nóng bỏng. Hắn như một lữ khách trên sa mạc tìm thấy nguồn nước mát sau bao ngày lang thang, như kẻ nghèo hèn đang khám phá một kho báu quý giá, cẩn trọng, nhưng cũng tham lam, kiềm nén nhưng lại đầy khao khát.
Nàng khẽ nâng người, chủ động kéo hắn xuống gần hơn. Hắn hiểu ý, cúi thấp người, để khuôn mặt hắn vùi vào nơi ngọt mềm nhất. Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào da thịt nàng, khiến nàng khẽ rùng mình. Nàng cảm nhận được môi hắn lướt trên làn da nhạy cảm, mỗi cái day nhẹ đều khiến nàng run lên, vừa sợ hãi lại vừa vui sướng, như một ngọn lửa nhỏ, đốt cháy những khao khát sâu thẳm nhất trong nàng.
Gió lạnh từ khe đá khẽ lùa vào, khiến nàng khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức, hơi ấm từ môi hắn đã xua tan đi cái lạnh. Hắn hôn lên từng tấc trên người nàng, rồi lại từ từ ngẩng đầu, ánh mắt vẫn đầy sự tôn kính và khao khát.
"Điện Hạ..." Hắn lại gọi, giọng khản đặc, đầy vẻ tội lỗi.
Nàng đặt ngón tay lên môi hắn, khẽ lắc đầu. "Không... là Tri Hạ."
Đôi mắt hắn nhìn nàng, long lanh những giọt nước. Nàng chủ động kéo tay hắn, đặt lên ngực mình, nơi trái tim đang đập loạn xạ. "Cảm nhận đi," nàng thì thầm. "Đây là tất cả những gì ta muốn."
Khi hắn cảm nhận được sự run rẩy và nhịp đập mãnh liệt dưới lòng bàn tay, một tiếng nức nở yếu ớt thoát ra từ lồng ngực hắn. Nàng thấy vai hắn khẽ run lên.
Nàng vòng tay ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lên lưng hắn. "Đừng sợ," nàng thì thầm. "Ta ở đây."
Hắn vùi mặt vào cổ nàng, tiếng rên nhẹ của hắn dần trở nên nghẹn ngào, những nhịp cọ sát càng trở nên mãnh liệt, như con thú dữ biết phá kén chui ra, như kẻ điên đang giải phóng tất cả những áp lực, những kìm nén bấy lâu nay. Hắn siết chặt nàng trong vòng tay, như thể nàng là điểm tựa duy nhất của hắn trong thế giới hỗn loạn này.
Sau một lúc, hắn ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng ánh mắt đã không còn sự giằng xé, mà thay vào đó là sự dịu dàng và một tình yêu thương vô bờ bến.
Hắn khẽ vuốt tóc nàng, rồi cúi xuống, hôn lên trán nàng, lên má nàng, rồi lại dừng lại ở môi nàng. Nụ hôn lần này không còn mãnh liệt như trước, mà trở nên giày vò, trìu mến, như thể hắn đang nâng niu một vật báu.
Đêm đó, trong lòng hang động, giữa tiếng bão tuyết gào thét, hai con người đã tìm thấy nhau, không chỉ trong thể xác mà còn trong tâm hồn. Sự gần gũi của họ là một lời khẳng định, một sự ràng buộc không thể phá vỡ. Nàng cảm nhận được sự hòa hợp giữa họ, như hai mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh.
Bình minh hé rạng. Những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khe đá, chiếu vào hang động. Tri Hạ mở mắt. Nàng thấy mình vẫn nằm trong vòng tay Tu Viễn. Hắn đã ngủ say, gương mặt hắn khi ngủ trông hiền lành và yên bình đến lạ. Nàng khẽ vuốt nhẹ mái tóc hắn, cảm nhận sự ấm áp của cơ thể hắn.
Khi Tu Viễn tỉnh giấc, hắn lập tức lùi lại, đôi mắt mở to, đầy vẻ kinh hãi và tội lỗi. Hắn nhìn nàng, rồi nhìn xuống cơ thể mình, cơ thể nàng, như thể nhận ra những gì đã xảy đến đêm qua.
"Điện Hạ..." Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, đầy sự hối lỗi. Hắn lập tức quỳ xuống, đầu cúi sát đất, không dám nhìn nàng. "Thần đáng chết vạn lần! Thần đã phạm thượng! Xin Điện Hạ giáng tội!"
Tri Hạ ngồi dậy, chỉnh lại y phục. Nàng nhìn hắn, một người đàn ông mạnh mẽ đã từng là cận vệ của nàng, là người bảo vệ trung thành của nàng, nay lại quỳ rạp dưới chân nàng, hối hận và đầy sự sợ hãi. Trái tim nàng khẽ nhói lên.
Nàng bước đến gần hắn, khẽ ngồi xổm xuống. "Ngẩng đầu lên," nàng nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy.
Tu Viễn từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt hắn đỏ hoe, đầy vẻ sợ hãi và hối hận.
Tri Hạ đưa tay, khẽ vuốt ve mái tóc hắn. "Yên tâm," nàng nói, ánh mắt nàng kiên định và dịu dàng. "Ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi."
Hắn ngước nhìn nàng, đôi mắt mở to, không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Nàng không trách phạt hắn, không ruồng bỏ hắn, mà ngược lại, nàng lại nói rằng nàng sẽ chịu trách nhiệm.
"Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả," Tri Hạ nói, giọng nàng đầy kiên định. "Ngươi đã cùng ta trải qua sinh tử, thì bây giờ, chúng ta cũng sẽ cùng nhau gánh vác." Nàng không chỉ nói về chuyện đêm qua, mà còn về tương lai, về gánh nặng phục quốc mà họ sẽ cùng nhau gánh vác. Nàng biết, khoảnh khắc này, một sợi dây vô hình đã buộc chặt họ lại với nhau, không chỉ là quân thần, mà còn hơn thế nữa.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...