Tro Tàn Tái Sinh
Bóng đêm đặc quánh như mực Tùng Yên, nuốt chửng cả trời đất. Bên trong một ngôi miếu hoang xiêu vẹo nơi ngoại thành, gió lùa qua những lỗ hổng trên vách, rít lên từng hồi ai oán. Tu Viễn đẩy then cửa gỗ mục nát, âm thanh cọt kẹt chói tai xé toạc sự tĩnh lặng. Lữ Tri Hạ bước vào, làn váy gấm vương đầy bụi đất và sương đêm, tay vô thức siết chặt chuỗi ngọc bội của hoàng huynh trên cổ.
Nàng đưa mắt quan sát. Bụi phủ một lớp dày trên những pho tượng Phật bong tróc, mạng nhện giăng kín bốn góc. Không khí tù đọng, ẩm mốc, nhưng ít nhất có thể che đi thân ảnh hai kẻ đào vong khỏi ánh mắt của đám loạn quân. Tu Viễn nhanh chóng kiểm tra một vòng, rút chủy thủ bên hông cắm vào khe cửa để chốt lại, rồi mới quay người về phía nàng.
“Điện Hạ, tạm nghỉ ở đây,” hắn khẽ nói, giọng trầm và đều, như thể cơn binh biến kinh hoàng vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng.
Nghỉ? Lữ Tri Hạ siết chặt nắm tay. Phụ hoàng và hoàng huynh thi cốt còn chưa lạnh, quốc gia đã vong, nàng lấy đâu ra quyền được nghỉ ngơi?
Nhưng lý trí mách bảo nàng rằng y nói đúng. Thân thể này là thứ vũ khí duy nhất nàng còn lại. Kiệt sức lúc này chính là tự tìm đến cái chết. Nàng ngồi xuống một bệ đá tương đối sạch sẽ, lưng tựa vào cột gỗ lạnh lẽo, cố gắng điều hòa lại hơi thở gấp gáp. Nàng nhận ra một vệt máu sẫm màu đang thấm qua lớp áo dày trên cánh tay trái của Tu Viễn.
“Vết thương đó, mất bao lâu để phục hồi?” Nàng hỏi, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, không một chút run rẩy.
Tu Viễn thoáng sững người, bàn tay phải vô thức hạ xuống che đi vết thương. Hắn không ngờ câu hỏi đầu tiên của nàng không phải là sự sợ hãi hay oán than, mà là một câu hỏi mang tính toán lạnh lùng. Hắn cúi đầu, đáp gọn.
“Không đáng ngại, thưa Điện Hạ. Chỉ là vết thương ngoài da.”
“Ta hỏi mất bao lâu.” Nàng lặp lại, ánh mắt không rời khỏi cánh tay hắn.
Sự kiên định trong giọng nói nàng khiến hắn không thể lảng tránh. Tu Viễn im lặng ước lượng, rồi đáp: “Ba ngày sẽ không ảnh hưởng đến việc dụng kiếm.”
Lữ Tri Hạ gật đầu, không nói thêm lời nào. Nàng kéo ống tay áo gấm, xé một dải lụa mềm mại bên trong. Nàng không đến gần y, chỉ đặt dải lụa lên bệ đá.
“Tự mình xử lý đi. Ta cần ngươi toàn vẹn.”
Tu Viễn lặng lẽ nhận lấy dải lụa, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm còn vương lại. Y quay mặt vào góc tối, nhanh chóng băng bó vết thương, mỗi động tác đều gọn gàng, dứt khoát. Xong xuôi, y lại đứng vào vị trí cũ trong bóng tối, như một cái bóng trung thành, một bức tường thành vô hình.
Không gian lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió và tiếng côn trùng rả rích bên ngoài. Ngôi miếu hoang này, cũng như vương triều Lữ thị, chỉ còn lại bộ khung xương trơ trọi dưới màn đêm, chờ đợi sụp đổ hoặc một sự tái sinh nào đó từ đống tro tàn. Lữ Tri Hạ nhắm mắt, nhưng hình ảnh hoàng cung chìm trong biển lửa, tiếng gào thét và tiếng binh khí va vào nhau lại ùa về. Nàng mở bừng mắt, sự mệt mỏi trong phút chốc bị quyết tâm sắc bén thay thế.
Nàng đứng dậy, đi đến khoảng sân nhỏ trước miếu. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tầng mây đen, rọi xuống mặt đất ẩm ướt. Nàng dùng một cành cây khô, bắt đầu vẽ lên nền đất. Những đường nét nguệch ngoạc dần hiện ra, là sơ đồ kinh thành, là những con đường huyết mạch dẫn ra các châu quận lân cận.
Tu Viễn bước ra theo, đứng cách nàng ba bước chân, im lặng quan sát.
“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Lữ Tri Hạ cất tiếng, mắt vẫn dán vào tấm bản đồ tạm bợ. “Trần Thừa Tướng sẽ sớm cho người lùng sục khắp nơi. Hắn cần đầu của ta để danh chính ngôn thuận lên ngôi.”
“Thuộc hạ đã có kế hoạch,” Tu Viễn đáp. “Từ đây đi về phía nam ba mươi dặm có một ngôi làng hẻo lánh, địa thế hiểm trở. Chúng ta có thể đến đó ẩn náu, đợi thời cơ.”
“Đợi?” Lữ Tri Hạ ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao. “Đợi đến khi Trần gia củng cố xong quyền lực? Đợi đến khi những trung thần cuối cùng của Lữ thị bị tru diệt hết? Đợi đến khi dân chúng quên mất hoàng tộc của mình?”
Mỗi câu hỏi của nàng như một mũi kim châm thẳng vào kế hoạch an toàn nhất mà y có thể nghĩ ra.
“Điện Hạ, bảo toàn tính mạng là ưu tiên hàng đầu,” y cúi đầu, kiên trì. “Chỉ cần người còn, giang sơn vẫn còn hy vọng.”
“Bản cung không còn là công chúa chỉ biết ngâm thơ vẽ tranh trong thâm cung nữa, Tu Viễn,” nàng nói, giọng đanh lại. “Ngươi cũng không còn là cấm vệ của một quốc gia thái bình. Chúng ta là những kẻ vong quốc, mang trên lưng huyết hải thâm thù. Trốn chạy không phải là con đường, mà là nấm mồ.”
Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ. “Đây là Vọng Châu, nơi cựu thần Lưu Bách đang cáo lão về quê. Ông ấy từng là thái phó của phụ hoàng, nhất định sẽ không đầu hàng Trần tặc. Chúng ta phải đến đó, tập hợp lực lượng.”
Tu Viễn nhìn vào đôi mắt kiên định của nàng. Đó không còn là ánh mắt của một công chúa mười bảy tuổi, mà là của một vị chủ nhân đã sẵn sàng cho con đường chông gai phía trước. Hắn hiểu rằng, từ giây phút này, vai trò của hắn không chỉ là bảo vệ, mà còn là tuân lệnh.
“Điện Hạ, từ kinh thành đến Vọng Châu đường sá xa xôi, quan quân tuần tra nghiêm ngặt. Với thân phận của người…” Hắn ngập ngừng.
Lữ Tri Hạ hiểu ý hắn. Nàng nhìn xuống bộ y phục hoa lệ đã lấm bẩn, nhìn vóc dáng nữ nhi yếu đuối của mình. Một công chúa đơn độc, dù có cận vệ đi theo, cũng chỉ là con mồi béo bở trên đường bôn tẩu. Nàng cần một lớp ngụy trang, một thân phận mới.
Nàng quay lại nhìn Tu Viễn, một quyết định táo bạo loé lên trong đầu.
“Công chúa Lữ Tri Hạ đã chết trong đêm cung biến rồi.”
Nàng nói, từng chữ rõ ràng. “Từ giờ trở đi, chỉ có Lữ Nguyên, con trai một nhà buôn sa sút, trên đường đi Vọng Châu tìm kế sinh nhai.”
Tu Viễn chấn động, lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng. Hắn nhìn mái tóc đen dài như suối của nàng, được búi theo kiểu thiếu nữ hoàng tộc, cài một cây trâm bạch ngọc đơn sơ. Đó là biểu tượng cho thân phận cao quý của nàng. Cắt đi nó, chẳng khác nào đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ.
Nàng đang ép mình trưởng thành quá nhanh, quá tàn nhẫn. Hắn nghĩ, nhưng không dám nói ra lời. Nhưng nàng nói đúng. Đây là con đường duy nhất.
“Tu Viễn, tìm cho ta một con dao.” Lữ Tri Hạ ra lệnh.
Hắn lặng đi một lúc lâu. Thay vì đi tìm, hắn chậm rãi rút từ trong đai áo một con dao găm nhỏ, cũ kỹ. Vỏ dao bằng gỗ sờn, nhưng lưỡi dao được mài sắc lẻm, ánh lên một tia sáng lạnh lẽo dưới trăng. Đây là vật hắn mang theo người từ thuở còn là một tên ăn xin trên phố, trước khi được Lữ hoàng nhặt về. Hắn chưa bao giờ dùng nó, cũng chưa bao giờ cho ai thấy.
Hắn tiến lên một bước, hai tay dâng con dao lên cho nàng.
Lữ Tri Hạ đón lấy, cảm nhận được sức nặng và sự lạnh lẽo của kim loại trong lòng bàn tay. Nàng không do dự, đưa tay trái tháo cây trâm bạch ngọc xuống. Mái tóc đen nhánh lập tức đổ xuống như một dòng thác, óng ả dưới ánh trăng. Nàng nắm lấy một lọn tóc, đưa lưỡi dao sắc bén kề sát.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...