Đêm Trong Sơn Động
Tiếng gió rít qua khe đá, cuốn theo những bông tuyết lớn táp vào cửa hang, biến mọi thứ bên trong thành một khối mờ ảo, lạnh lẽo. Sau khi rơi xuống, hai người miễn cưỡng tìm được một hang đá hẹp hơn để trú tuyết. Lữ Tri Hạ run rẩy, vòng tay ôm chặt lấy thân mình, cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Môi nàng tái nhợt, hơi thở phả ra thành từng làn khói mỏng. Nàng không biết đã bao lâu kể từ khi họ bị cơn bão tuyết bất ngờ này chia cắt khỏi đội quân, chỉ biết rằng mỗi khắc trôi qua, cái lạnh càng thấm sâu vào xương tủy, bào mòn đi chút sức lực còn lại.
Tu Viễn ngồi cách nàng một khoảng không xa, lưng y dựa vào vách đá, đôi mắt không rời khỏi nàng. Y không nói gì, nhưng ánh nhìn trầm tĩnh ấy lại mang theo một nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng biết, hắn đang cố gắng kìm nén sự sốt ruột. Vẻ mặt hắn thường ngày đã ít biểu cảm, giờ đây càng thêm tĩnh lặng, như một pho tượng đá giữa màn đêm mịt mùng. Ngón tay hắn, thay vì đặt lên chuôi kiếm theo thói quen, lại nắm chặt vào nhau, từng khớp xương trắng bệch.
Lữ Tri Hạ hít một hơi sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi khiến nàng ho khan. Nàng cảm thấy đầu óc mình trở nên mơ hồ, những suy nghĩ rời rạc lướt qua như những bóng ma. Nàng không thể chết ở đây. Không thể. Nàng còn sứ mệnh phục quốc, còn bao nhiêu người dân đang trông chờ vào nàng. Nàng không được phép gục ngã.
"Tu Viễn," giọng nàng yếu ớt, khản đặc.
Hắn khẽ giật mình, lập tức đứng dậy, tiến lại gần nàng vài bước. "Điện Hạ có gì phân phó?"
Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt xanh thẳm của nàng giờ đây phủ một lớp sương mờ. "Ngươi… lại đây."
Hắn dừng lại, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. Hắn không hỏi, cũng không do dự, chỉ chờ đợi.
"Lại gần hơn," nàng lặp lại, giọng nói khẩn thiết hơn một chút. "Ta… ta sắp không chịu nổi."
Ánh mắt Tu Viễn thoáng qua một tia dao động. Hắn hiểu nàng muốn gì, nhưng vẫn đứng yên, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách. Lữ Tri Hạ biết, hắn vẫn luôn giữ một khoảng cách vô hình với nàng, dù là trong chiến trận hay khi ở riêng tư. Sự tôn kính, hay một điều gì đó sâu xa hơn mà nàng chưa bao giờ chạm tới, luôn khiến hắn trở nên dè dặt.
Nàng gượng cười, một nụ cười nhợt nhạt và yếu ớt. "Đây là mệnh lệnh, Tu Viễn."
Chỉ một lời ấy, bức tường vô hình kia liền sụp đổ. Tu Viễn không nói thêm lời nào, lập tức quỳ một gối xuống bên cạnh nàng, thân hình cao lớn của hắn che khuất một phần ánh sáng yếu ớt từ đống lửa nhỏ xíu mà họ đã cố gắng nhóm lên. Hơi ấm từ cơ thể hắn lập tức tỏa ra, dù chỉ là một làn khí mỏng manh nhưng đối với nàng lúc này lại quý giá như ngọn lửa giữa đêm đông.
"Sưởi ấm cho ta," nàng thì thầm, không còn vẻ uy nghiêm của một Vương Thượng, chỉ còn là một nữ tử yếu đuối đang chống chọi với cái lạnh thấu xương.
Hắn không do dự nữa. Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, kéo nàng sát vào lồng ngực rắn chắc. Nàng run rẩy tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang mình từng chút một. Mùi hương của gỗ cháy, của đất ẩm, và mùi mồ hôi nam tính của hắn bao trùm lấy nàng, mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ.
"Điện Hạ, người có chịu được không?" Giọng hắn trầm thấp, có chút lo lắng mà nàng hiếm khi nghe thấy.
Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc ngắn chạm vào cằm hắn. "Đỡ hơn rồi."
Hắn không nói gì nữa, chỉ siết nhẹ vòng tay, ôm nàng chặt hơn. Nàng có thể cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim hắn qua lớp áo mỏng. Lồng ngực hắn rộng và ấm áp, tựa như một bức tường vững chãi che chắn nàng khỏi thế giới lạnh lẽo bên ngoài. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng hấp thụ từng chút hơi ấm mà hắn mang lại.
Làn da nàng chạm vào lớp áo vải thô của hắn, cảm giác hơi ráp nhưng lại mang đến sự an tâm. Bờ môi tái nhợt của nàng khẽ run rẩy, dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Nàng có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của hắn phả vào đỉnh đầu mình, mỗi hơi thở đều đều, vững chãi. Khoảng cách giữa hai người chưa bao giờ gần đến thế. Không phải trong một trận chiến, không phải trong một buổi yến tiệc, mà là trong một sơn động lạnh lẽo, giữa cơn bão tuyết tàn khốc.
Lữ Tri Hạ ngước nhìn lên, đôi mắt nàng chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm của Tu Viễn. Trong ánh sáng leo lét của đống lửa, ánh mắt hắn như chứa đựng một điều gì đó bí ẩn, một nỗi niềm mà hắn chưa bao giờ bộc lộ. Nàng tự hỏi, trong đôi mắt ấy, hắn nhìn thấy gì? Một vị Vương Thượng đang cố gắng phục quốc, hay chỉ là một nữ tử yếu đuối đang cần được bảo vệ?
"Ta…" Nàng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Hắn vẫn nhìn nàng, ánh mắt không hề thay đổi. Nàng cảm thấy một sự ngượng ngùng bất chợt dâng lên, một cảm giác mà nàng hiếm khi có được khi ở bên hắn.
Hắn dường như nhận ra sự bối rối của nàng, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt. Bờ môi hắn khẽ mím lại, một đường nét cứng rắn và kiên định. Gương mặt hắn lúc này, không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà là một sự tập trung tuyệt đối vào nàng, như thể nàng là trung tâm duy nhất của thế giới này.
Thời gian trôi qua, chậm rãi và nặng nề. Nàng dần cảm thấy cơ thể mình ấm hơn, từng thớ thịt căng cứng vì lạnh đã bắt đầu giãn ra. Nàng tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận từng đường nét xương quai xanh và cơ bắp săn chắc bên dưới lớp áo. Bàn tay hắn, vẫn đặt trên vai nàng, nhưng giờ đây đã nhẹ nhàng hơn, như sợ làm nàng giật mình.
Nàng khẽ dịch người, cố gắng tìm một tư thế thoải mái hơn. Vô tình, một bên đùi nàng chạm vào đùi hắn. Một luồng điện nhẹ chạy qua, khiến cả hai đều khẽ giật mình. Hắn không rút tay lại, cũng không nới lỏng vòng ôm, chỉ có hơi thở khẽ nặng hơn một chút.
Trong bóng tối, nàng không nhìn rõ biểu cảm của hắn, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể hắn. Nàng cũng không khá hơn. Tim nàng đập nhanh hơn bình thường, một cảm giác bồn chồn khó tả. Đây không phải là điều nên xảy ra giữa chủ và tướng. Nhưng trong hoàn cảnh này, giữa sự sống và cái chết, những rào cản ấy dường như trở nên mờ nhạt.
Nàng khép mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Hơi ấm từ hắn bao bọc nàng, như một chiếc kén bảo vệ giữa màn đêm giông bão. Nàng nghe tiếng tuyết rơi bên ngoài, tiếng gió gào thét, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, như một phần của thế giới khác. Thế giới của nàng lúc này, chỉ có hắn và hơi ấm của hắn.
"Điện Hạ, người có ngủ được không?" Hắn hỏi, giọng nói khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng.
Nàng lắc đầu. "Chưa."
Hắn im lặng. Nàng không biết hắn đang nghĩ gì. Nàng cũng không biết mình nên nghĩ gì. Những hình ảnh về trận chiến, về những người lính đã ngã xuống, về gánh nặng phục quốc, tất cả đều tan biến. Chỉ còn lại sự gần gũi ngoài ý muốn này, một sự gần gũi vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến lạ kỳ.
Nàng mở mắt, nhìn vào khoảng không tối đen trước mặt. Bờ môi hắn, ở khoảng cách rất gần, mấp máy như muốn nói điều gì đó. Nàng dường như cảm nhận được hơi thở của hắn trên tóc mình, ấm áp và gần gũi. Trong khoảnh khắc đó, nàng ước gì thời gian có thể ngừng lại.
"Tu Viễn," nàng thì thầm, tên hắn bật ra khỏi môi nàng một cách tự nhiên.
Hắn cúi đầu xuống một chút, đôi mắt hắn chạm vào đôi mắt nàng. Trong ánh sáng yếu ớt của đống lửa, nàng thấy một tia sáng le lói trong ánh mắt hắn, như một đốm lửa nhỏ đang cháy âm ỉ. Hắn không trả lời, chỉ nhìn nàng, chờ đợi.
Nàng không nói gì nữa, chỉ dựa sâu hơn vào lòng hắn. Hắn cũng không nói, chỉ siết chặt vòng tay thêm một chút. Bên ngoài hang, bão tuyết vẫn không ngừng gào thét, nhưng bên trong, hơi ấm và sự im lặng đã lấp đầy mọi khoảng trống. Nàng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, một sự bình yên mà nàng đã lâu không có được. Nàng nhắm mắt lại, phó mặc mình cho hơi ấm của hắn, cho sự an toàn mà hắn mang lại, và cho những cảm xúc hỗn độn đang trỗi dậy trong lòng.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...