Tương Kế Tựu Kế
Sáng hôm sau, sương chưa tan hết, doanh trướng chính đã chật kín người. Trên sa bàn bày la liệt cờ hiệu, mô hình núi non, sông suối mô phỏng địa hình vùng Lạc An và các trấn lân cận. Lữ Tri Hạ đứng trước sa bàn, một tay chống hông, ngón trỏ tay kia vạch theo những đường đồi núi gập ghềnh. Trần Hạo đã gửi viện binh, một vạn quân do tướng quân Mạc Lương chỉ huy đang tiến về Lạc An. Mạc Lương nổi tiếng là kẻ tham công, nóng nảy, thường hành động theo bản năng hơn là binh pháp. Đây là điểm yếu mà nàng muốn khai thác.
"Mạc Lương sẽ không bỏ qua cơ hội này," nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. "Y sẽ dốc toàn lực truy đuổi khi thấy quân ta rút lui."
Đàm Thiệu bước tới, chỉ vào một con đường mòn nhỏ men theo vách núi hiểm trở trên sa bàn. "Điện Hạ, con đường này dẫn đến thung lũng Huyết Hồ. Địa hình chật hẹp, dễ mai phục. Nếu chúng ta có thể dụ Mạc Lương vào đây..."
"Y sẽ không dễ dàng mắc bẫy," Lữ Tri Hạ ngắt lời, nhìn Đàm Thiệu. "Mạc Lương dù nóng nảy nhưng không hoàn toàn ngu xuẩn. Y sẽ nghi ngờ nếu chúng ta chỉ đơn thuần rút lui."
Không khí trong trướng chùng xuống. Kế sách dụ địch luôn tiềm ẩn hiểm nguy, đặc biệt khi kẻ địch cũng có kinh nghiệm chiến trường.
"Vậy Điện Hạ có cao kiến gì?" Tu Viễn lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, đứng ở một góc khuất trong trướng. Hắn vẫn mặc bộ giáp đen quen thuộc, nét mặt như tượng tạc, nhưng cái nhìn chăm chú đặt nơi Lữ Tri Hạ.
Lữ Tri Hạ quay lại nhìn hắn, rồi lại hướng về phía sa bàn. "Chúng ta cần một mồi nhử đủ lớn để Mạc Lương không thể cưỡng lại. Một mồi nhử mà y nghĩ rằng nếu bắt được, chiến thắng sẽ về tay Trần Hạo ngay lập tức." Nàng dừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chờ đợi. "Ta sẽ đích thân làm mồi nhử."
Cả trướng im bặt. Đàm Thiệu tái mặt, Tu Viễn khẽ nhíu mày, còn Hoắc Dần đứng cạnh hắn thì hơi ngả người về phía trước. Đây là một quyết định táo bạo đến liều lĩnh.
"Điện Hạ không thể!" Đàm Thiệu lập tức phản đối, giọng y đầy hoảng hốt. "Ngài là chủ soái! Nếu có bất trắc gì..."
"Không có 'nếu có bất trắc gì'," Lữ Tri Hạ lạnh lùng đáp, ngắt lời y. "Ta đã cân nhắc kỹ. Chỉ có ta mới đủ trọng lượng để Mạc Lương tin rằng đây là cơ hội vàng để lập công lớn." Nàng nhìn Tu Viễn, "Ngươi sẽ chỉ huy đội phục binh chính tại Huyết Hồ, chặn đầu Mạc Lương. Hoắc Dần sẽ cùng ta làm đội mồi nhử."
Tu Viễn bước ra khỏi góc tối, đến gần sa bàn. Hắn im lặng nhìn Lữ Tri Hạ một lúc, đôi mắt đen thẳm không lộ cảm xúc. "Điện Hạ, ta e rằng ta không thể tuân lệnh này."
Lần này, không khí trong trướng càng trở nên căng thẳng hơn. Đây là lần đầu tiên Tu Viễn công khai từ chối mệnh lệnh của Lữ Tri Hạ trước mặt các tướng lĩnh khác. Đàm Thiệu há hốc miệng, các tướng sĩ khác cũng ngỡ ngàng. Ai cũng biết Tu Viễn luôn tuyệt đối phục tùng nàng.
Lữ Tri Hạ nheo mắt. "Tu Viễn, ngươi đang nói gì vậy?" Giọng nàng trầm xuống, chứa đựng một sự đe dọa không thể nhầm lẫn. "Đây là mệnh lệnh."
"Sứ mệnh của ta là bảo vệ an nguy của người," Tu Viễn đáp, giọng hắn vẫn bình tĩnh nhưng kiên quyết. "Và ta sẽ làm điều đó bằng mọi giá. Không ai có thể đảm bảo an toàn cho Điện Hạ tốt hơn ta khi người ở tiền tuyến. Ta sẽ đi cùng Điện Hạ, chỉ huy đội mồi nhử."
Đàm Thiệu định lên tiếng, nhưng một cái liếc mắt của Lữ Tri Hạ đã khiến y im bặt. Nàng nhìn Tu Viễn, sự tức giận dâng lên trong lòng. Hắn đang thách thức quyền uy của nàng, làm gương xấu cho các tướng sĩ. Nhưng đồng thời, nàng cũng hiểu được ẩn ý sâu xa trong lời nói của hắn. Nàng hiểu con người hắn, hắn chưa bao giờ phản đối, nhưng chưa bao giờ cho người khác cảm giác về việc dễ thương lượng. Kế hoạch không thể nhanh chóng thực hiện nếu nội bộ không thể dàn xếp ổn thoả.
"Vậy Hoắc Dần sẽ chỉ huy phục binh chính tại Huyết Hồ," Lữ Tri Hạ nói, giọng nàng dằn từng chữ, không nhìn Tu Viễn nữa mà quay sang Hoắc Dần. "Ngươi sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc tiêu diệt quân địch khi chúng lọt vào bẫy. Nhớ kỹ, không được để lọt một tên nào của Mạc Lương ra khỏi thung lũng."
Hoắc Dần gật đầu, khuôn mặt trầm tĩnh. "Thuộc hạ tuân lệnh."
"Kế hoạch sẽ được tiến hành vào rạng sáng ngày mai," Lữ Tri Hạ tiếp tục, không cho ai cơ hội phản đối thêm. "Đội mồi nhử của ta sẽ xuất phát trước bình minh, nhằm thu hút sự chú ý của quân địch ngay khi chúng tiếp cận Lạc An. Khi Mạc Lương đuổi theo, chúng ta sẽ dần rút lui về Huyết Hồ. Hoắc Dần, ngươi phải đảm bảo phục binh được bố trí kín đáo và sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào."
Nàng chỉ vào một điểm trên sa bàn, nơi con đường mòn bắt đầu dẫn vào Huyết Hồ. "Điểm này là nơi hiểm yếu nhất. Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu. Mạc Lương sẽ không có đường lui. Khi chúng ta rút qua, Hoắc Dần sẽ cho lính chặn đầu, còn Đàm Thiệu sẽ chỉ huy một cánh quân khác đánh vào sườn. Cuộc tấn công phải diễn ra nhanh gọn, không cho quân địch kịp phản ứng."
Đàm Thiệu và Hoắc Dần đồng loạt gật đầu, dù trong lòng vẫn còn những lo lắng. Kế hoạch này quá mạo hiểm.
Sau khi các tướng lĩnh rời đi, chỉ còn Lữ Tri Hạ và Tu Viễn trong trướng. Nàng quay lại nhìn hắn, đôi mắt ẩn chứa lửa giận.
"Ngươi dám chống đối mệnh lệnh của ta?" nàng hỏi, giọng nói cứng rắn. "Ngươi có biết hành động của ngươi sẽ gây ra hậu quả gì không?"
Tu Viễn vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định. "Điện Hạ biết rất rõ ta là ai. Ta là cận vệ của người, là người duy nhất thề sẽ bảo vệ người đến hơi thở cuối cùng. Ta không thể để người mạo hiểm một mình."
"Nghĩa là ngươi đang nghi ngờ khả năng tự bảo vệ của ta?"
"Không," hắn đáp, "Ta nghi ngờ khả năng của quân Trần Hạo. Chúng sẽ làm mọi cách để bắt được Điện Hạ. Ta không thể đứng nhìn người lâm nguy."
Lữ Tri Hạ hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn giận. Nàng biết Tu Viễn không sai, nhưng cách hắn làm lại khiến nàng vô cùng khó xử. "Ngươi đã từng thề sẽ tuân lệnh ta vô điều kiện."
"Và ta cũng đã thề sẽ bảo vệ Điện Hạ vô điều kiện. Trong trường hợp hai lời thề mâu thuẫn, ta sẽ chọn lời thề đảm bảo an nguy cho người." Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng. "Điện Hạ có thể trách phạt ta sau trận chiến này. Nhưng hiện tại, ta sẽ đi cùng người."
Nàng nhìn hắn, một lúc lâu. Trong đáy mắt hắn không hề có sự sợ hãi hay hối hận, chỉ có một sự kiên định đến mức cố chấp. Cuối cùng, nàng thở dài. "Được rồi. Nhưng nếu có bất kỳ sai sót nào xảy ra do sự tự ý của ngươi, ta sẽ không bỏ qua."
"Thuộc hạ sẵn sàng chịu mọi hình phạt," Tu Viễn nói, giọng hắn vẫn trầm tĩnh như thường lệ. Hắn xoay người, chuẩn bị rời đi.
"Tu Viễn," nàng gọi lại. Hắn dừng bước, quay đầu lại.
"Hãy đảm bảo kế hoạch thành công," nàng nói, giọng nàng đã dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. "Ta không muốn bất kỳ ai trong chúng ta phải hy sinh vô ích."
Hắn khẽ gật đầu, không nói gì thêm, rồi bước ra khỏi trướng, để lại Lữ Tri Hạ một mình với sa bàn và những suy nghĩ hỗn độn. Nàng biết quyết định của Tu Viễn xuất phát từ lòng trung thành, nhưng nó cũng là một lời nhắc nhở rằng con đường phục quốc còn đầy rẫy chông gai, không chỉ từ kẻ địch mà còn từ chính những người cận kề. Nàng phải mạnh mẽ hơn, kiên định hơn để không ai có thể nghi ngờ quyền uy của nàng một lần nữa. Nàng nhìn ra bên ngoài, bình minh đang dần hé rạng, báo hiệu một ngày mới với những trận chiến mới đang chờ đợi.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...