Vết Sẹo
Đêm đã khuya, doanh trại chìm vào tĩnh lặng ngoại trừ tiếng gió rít qua các lều bạt và tiếng lính tuần tra. Lữ Tri Hạ không thể chợp mắt. Trận chiến ở Lạc An dù thắng lợi nhưng cái giá phải trả quá đắt. Nàng ngồi thẳng lưng trên giường, một tay vô thức se sợi dây ngọc bội, tâm trí quay cuồng với những tính toán và tổn thất. Nàng cần một không gian riêng để đối mặt với sự bất lực đang dâng lên, thứ mà nàng không thể để lộ ra trước bất kỳ ai.
Nàng rời lều chỉ với một thị vệ theo sau. Gió đêm buốt giá táp vào mặt, nhưng nàng không cảm thấy lạnh. Nàng đi thẳng đến khu vực lều của các tướng lĩnh. Tu Viễn đã trở về sau trận chiến, nhưng nàng không có thời gian gặp hắn. Nàng chỉ nghe Đàm Thiệu báo cáo, hắn bị thương nhẹ, một vết chém nông ở vai. "Không đáng ngại, Điện Hạ," Đàm Thiệu đã nói như vậy. Nhưng vết thương nào cũng là vết thương.
Đến gần lều của Tu Viễn, nàng thấy một ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa. Nàng ra hiệu cho thị vệ dừng lại, rồi tự mình bước tới. Nàng không muốn làm phiền, nhưng lại có một sự thôi thúc không thể giải thích. Đẩy nhẹ tấm bạt, nàng lướt vào.
Tu Viễn đang ngồi quay lưng về phía cửa, để trần phần thân trên. Hắn đang tự mình sát trùng vết thương ở vai. Ánh nến lờ mờ hắt bóng hắn lên vách lều, tạo thành một hình dáng cao lớn, vững chãi. Lưng hắn rộng, bờ vai rắn chắc, nhưng điều khiến Lữ Tri Hạ sững sờ không phải vóc dáng cường tráng ấy, mà là những vết sẹo chi chít trên da thịt.
Những vết sẹo cũ chồng lên nhau, những đường ngang dọc đủ mọi kích cỡ, hằn sâu trên lưng, vai và cánh tay hắn. Có vết sẹo dài như một nhát chém từ kiếm, có vết tròn như vết bỏng, lại có vết lốm đốm như dấu roi vọt. Chúng như một tấm bản đồ của sự đau đớn và hiểm nguy mà hắn đã trải qua, không phải trong những trận chiến gần đây, mà từ rất lâu trước đó. Nàng biết Tu Viễn là một đứa trẻ mồ côi, được nàng cứu thoát khỏi kiếp sống lang thang. Nhưng chưa bao giờ nàng tưởng tượng được cuộc đời hắn lại khắc nghiệt đến vậy.
Lữ Tri Hạ đứng lặng, không nói một lời. Nàng không biết phải nói gì. Tất cả những từ ngữ quen thuộc như "ngươi có sao không" hay "ta xin lỗi" đều trở nên vô nghĩa trước cảnh tượng này. Những vết sẹo ấy không phải là dấu vết của một trận chiến, mà là cả một quá trình sinh tồn tàn khốc. Nàng đã luôn nhìn hắn như một cận vệ trung thành, một tướng quân tài ba, một công cụ sắc bén và đáng tin cậy. Nhưng giờ đây, những vết sẹo này đã bóc trần một khía cạnh khác của hắn, một con người bằng xương bằng thịt đã phải chịu đựng biết bao thống khổ.
Tu Viễn nhận ra sự hiện diện của nàng. Hắn khựng lại, động tác sát trùng vết thương cũng ngừng. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng. Không có sự ngạc nhiên, cũng không có vẻ bối rối. Chỉ có một sự bình thản đến khó hiểu.
"Điện Hạ." Hắn cất tiếng, giọng nói trầm thấp như thường lệ. Hắn đưa tay với lấy chiếc áo đang vắt trên ghế, định mặc vào.
"Không cần." Lữ Tri Hạ vội vã ngăn lại. Nàng bước thêm vài bước, đến gần hơn. Ánh nến hắt vào mặt nàng, để lộ vẻ mặt phức tạp. "Vết thương ở vai... nặng không?"
"Không đáng ngại, Điện Hạ." Hắn lặp lại lời Đàm Thiệu, nhưng lần này nàng cảm nhận được một sự khác biệt. Hắn không muốn nàng lo lắng.
Nàng chậm rãi tiến đến, quan sát vết chém ở vai hắn. Vết thương không sâu, nhưng vẫn còn rỉ máu. Nàng khẽ thở dài, rồi ngồi xuống bên cạnh, lấy từ trong tay áo ra một lọ thuốc mỡ và một cuộn vải băng sạch. Đây là thuốc gia truyền của hoàng tộc, nàng luôn mang theo bên mình.
"Để ta." Nàng nói, giọng nói khẽ khàng, khác hẳn với vẻ uy nghiêm thường ngày.
Tu Viễn do dự. "Không dám làm phiền Điện Hạ."
"Không sao." Nàng không đợi hắn đồng ý, đã bắt đầu thoa thuốc. Ngón tay nàng chạm vào da thịt hắn, cảm nhận được hơi ấm và sự rắn chắc. Nàng cố gắng thật nhẹ nhàng, tránh chạm vào những vết sẹo cũ. Mỗi vết sẹo đều như một câu chuyện câm lặng, một nỗi đau nàng không thể thấu hiểu hoàn toàn.
Khi nàng thoa thuốc xong, hắn vẫn ngồi yên, không động đậy. Không có một tiếng thở dài, không một biểu cảm trên gương mặt. Hắn cứ như một bức tượng sống, chấp nhận sự chăm sóc của nàng một cách vô điều kiện.
"Những vết sẹo này..." Lữ Tri Hạ không kìm được. Nàng muốn hỏi, muốn biết, nhưng lại sợ chạm vào điều cấm kỵ.
Tu Viễn vẫn giữ im lặng. Hắn không giải thích, cũng không né tránh. Hắn cứ để nàng nhìn, để nàng tự mình suy đoán.
"Đau không?" Nàng hỏi, giọng khẽ đến mức gần như thì thầm. Câu hỏi này không phải cho vết thương hiện tại, mà là cho những vết sẹo đã in hằn trên da thịt hắn từ thuở ấu thơ.
Hắn nhìn nàng, đôi mắt như hồ nước tĩnh lặng. "Đã qua rồi."
"Không. Ta không nói vết thương mới." Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Những vết sẹo này... ngươi đã chịu đựng bao nhiêu?"
Tu Viễn không đáp. Hắn chỉ nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm mà nàng không thể đọc được. Trong khoảnh khắc đó, nàng thấy một sự trống rỗng, một vẻ cam chịu đã trở thành bản năng.
Lữ Tri Hạ cảm thấy lồng ngực mình se lại. Nàng đã luôn nghĩ mình là người gánh vác mọi trọng trách, là người phải hy sinh nhiều nhất. Nhưng nhìn những vết sẹo trên người Tu Viễn, nàng nhận ra rằng hắn cũng đã gánh vác những gánh nặng của riêng mình, những gánh nặng mà nàng không hề biết. Hắn chưa bao giờ than vãn, chưa bao giờ đòi hỏi. Hắn chỉ lặng lẽ làm tròn bổn phận của mình, đứng sau nàng như một cái bóng kiên định.
Nàng lấy cuộn vải băng, cẩn thận quấn quanh vai hắn. Động tác của nàng chậm rãi, chứa đựng một sự dịu dàng mà nàng chưa từng thể hiện với bất kỳ ai, kể cả với chính mình. Nàng không còn nhìn hắn như một cận vệ, một tướng quân. Nàng nhìn hắn như một con người, một người đã chịu đựng rất nhiều, một người đã dành cả cuộc đời mình để bảo vệ nàng.
"Sau này... hãy cố gắng bảo vệ mình." Nàng nói, giọng nói không còn cứng rắn như khi ra lệnh. "Ngươi là người ta tin tưởng nhất."
Tu Viễn khẽ cúi đầu, một cử chỉ hiếm hoi. "Thần sẽ cố gắng."
Lữ Tri Hạ đứng dậy, thu dọn đồ dùng. Nàng quay lưng lại, cố gắng che giấu cảm xúc đang dâng trào. Những vết sẹo của Tu Viễn đã khắc sâu vào tâm trí nàng, không chỉ là dấu vết trên da thịt, mà còn là một lời nhắc nhở về cái giá của sự trung thành, của sự sống còn, và của những gánh nặng vô hình mà mỗi người phải mang.
Nàng bước ra khỏi lều, để lại Tu Viễn một mình trong ánh nến. Gió đêm vẫn rít, nhưng giờ đây, trong lòng nàng đã có một sự ấm áp khó tả, trộn lẫn với nỗi xót xa và một sự nhận thức mới mẻ. Nàng đã thấy Tu Viễn không chỉ là một công cụ, mà là một con người với những vết sẹo, những câu chuyện, và một trái tim đã trải qua biết bao phong ba bão táp.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...