Cái Giá Của Chiến Tranh
Sau một tuần tiến quân thuận lợi, đoàn quân Vĩnh An gặp phải đợt phản công dữ dội đầu tiên từ quân Trần Hạo tại trấn Lạc An. Nơi đây vốn là một tiền đồn nhỏ, nhưng quân địch đã kịp thời tăng viện, biến nó thành một cứ điểm kiên cố. Trận chiến kéo dài từ sáng sớm đến tận chiều tối, tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét của binh sĩ và tiếng rên rỉ của người bị thương vang vọng khắp thung lũng. Khi màn đêm buông xuống, quân Vĩnh An phải rút lui trong trật tự, để lại một bãi chiến trường ngổn ngang.
Lữ Tri Hạ đứng trong lều quân y, ánh nến lung linh hắt bóng nàng lên vách vải bạt. Mùi thuốc và máu tanh nồng xộc vào mũi, khiến dạ dày nàng co thắt. Xung quanh nàng là những binh sĩ bị thương nằm la liệt, tiếng rên rỉ yếu ớt của họ hoà vào tiếng gió rít bên ngoài. Đây là lần đầu tiên nàng đối mặt với cảnh tượng thảm khốc đến vậy. Trước đây, mỗi chiến thắng đều được báo cáo bằng những con số khô khan, những lời ca ngợi hùng hồn. Nhưng giờ đây, những con số ấy đã hiện hữu thành những thân thể rách nát, những gương mặt trắng bệch vì mất máu, những ánh mắt vô hồn.
Một binh sĩ trẻ, chỉ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, đang được băng bó vết thương ở chân. Cánh tay của y run rẩy bám chặt lấy tấm ván gỗ. Nàng nhận ra y, người đã từng hớn hở kể về gia đình mình ở quê nhà khi nàng đi tuần tra. Giờ đây, gương mặt y tái nhợt, đôi môi mím chặt, cố nén tiếng rên đau. Nàng khẽ bước tới, quỳ xuống bên cạnh.
"Ngươi có sao không?" nàng hỏi, giọng trầm ấm.
Binh sĩ ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt y lờ mờ nhận ra nàng là Lữ Tướng Quân. Y cố gắng mỉm cười, nhưng chỉ làm vết thương thêm nhức nhối. "Bẩm... Tướng Quân. Thuộc hạ... không sao."
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng không nói thêm gì, chỉ im lặng quan sát quân y làm việc. Bàn tay nàng bất giác chạm vào chuôi kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại xuyên qua lớp vải. Trận chiến ngày hôm nay, quân Vĩnh An đã tổn thất hơn ba trăm người, gần một phần mười lực lượng. Con số ấy không lớn nếu so với những cuộc chiến tranh dai dẳng, nhưng đối với đội quân non trẻ của nàng, đó là một đòn giáng mạnh.
Tu Viễn bước vào lều, áo giáp y còn vương vết máu và bùn đất. Hắn đi thẳng đến chỗ nàng, gương mặt vẫn không lộ biểu cảm, nhưng ánh mắt hắn lướt qua những người bị thương với một sự trầm mặc nặng nề.
"Điện Hạ, đã kiểm kê xong thương vong. Ba trăm mười tám người tử trận, hơn năm trăm người bị thương nặng."
Lữ Tri Hạ nhắm mắt lại. Ba trăm mười tám người. Ba trăm mười tám gia đình sẽ nhận được tin dữ. Ba trăm mười tám linh hồn đã vĩnh viễn nằm lại nơi đất khách. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh.
"Đàm Thiệu đâu?" nàng hỏi.
"Đàm mưu sĩ đang ở thư phòng, chuẩn bị kế hoạch cho ngày mai."
"Về thư phòng thôi," nàng nói, đứng dậy.
Trên đường đến thư phòng, Lữ Tri Hạ không nói một lời. Nàng bước đi giữa những lều trại chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi và tiếng bước chân của Tu Viễn theo sau. Bầu trời đêm không trăng, chỉ có những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt lạnh lẽo.
Trong thư phòng, Đàm Thiệu đang trải bản đồ trên bàn, vài ngọn nến thắp sáng căn phòng. Y ngẩng đầu lên khi thấy Lữ Tri Hạ và Tu Viễn bước vào.
"Điện Hạ," Đàm Thiệu cúi đầu chào. "Thuộc hạ đã phác thảo vài phương án."
Lữ Tri Hạ ngồi xuống ghế, ánh mắt quét qua bản đồ. Trấn Lạc An nằm ở một vị trí chiến lược, chặn đứng con đường tiến vào vùng đồng bằng phì nhiêu. Nếu không hạ được nơi này, quân Vĩnh An sẽ khó lòng tiếp tục hành quân.
"Trần Hạo đã củng cố Lạc An nhanh hơn chúng ta dự đoán," nàng nói, giọng không chút dao động. "Hắn ta đã đoán được ý đồ của chúng ta."
"Có thể là do Hoắc Dần chưa kịp cung cấp thông tin mới nhất," Đàm Thiệu đáp. "Hoặc Trần Hạo đã có kế hoạch từ trước, trấn Lạc An chỉ là một trong số đó."
"Chúng ta không thể đổ lỗi cho thám báo," Lữ Tri Hạ nói. "Trách nhiệm thuộc về ta. Ta đã quá nóng vội."
Đàm Thiệu nhìn nàng, ánh mắt y thoáng qua sự lo lắng. "Điện Hạ không thể tự trách mình. Chiến tranh vốn dĩ là một ván cờ, có thắng có thua."
"Nhưng cái giá phải trả là sinh mạng của binh sĩ," Lữ Tri Hạ nói, ngón tay nàng miết nhẹ lên một điểm trên bản đồ. "Họ đã theo ta, tin tưởng ta. Ta không thể để họ chết vô ích."
Tu Viễn đứng bên cạnh, hắn không tham gia vào cuộc thảo luận. Hắn chỉ im lặng quan sát Lữ Tri Hạ, ánh mắt hắn dường như có thể đọc được từng suy nghĩ đang diễn ra trong đầu nàng.
"Kế hoạch của ngươi là gì?" nàng hỏi Đàm Thiệu.
"Chúng ta có thể thử tấn công từ phía Tây," Đàm Thiệu chỉ vào bản đồ. "Địa hình ở đó hiểm trở hơn, nhưng có thể tạo bất ngờ. Tuy nhiên, rủi ro cũng cao, và chúng ta sẽ cần phải hy sinh thêm một lực lượng đáng kể."
Lữ Tri Hạ im lặng, ánh mắt nàng tập trung vào bản đồ, như thể muốn xuyên qua lớp giấy để nhìn thấy địa hình thực sự. Nàng hình dung ra cảnh binh sĩ của mình phải leo lên những vách đá dựng đứng dưới làn mưa tên của địch. Nàng lại nhớ đến ánh mắt của người binh sĩ trẻ trong lều quân y.
"Không," nàng nói dứt khoát. "Ta sẽ không chấp nhận thêm tổn thất lớn như vậy."
Đàm Thiệu có chút ngạc nhiên. Y chưa từng thấy Lữ Tri Hạ từ chối một phương án có thể dẫn đến chiến thắng, dù nó phải trả giá đắt.
"Vậy Điện Hạ có phương án nào khác không?" y hỏi.
Lữ Tri Hạ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm u tối. "Trấn Lạc An là một cứ điểm quan trọng, nhưng nó cũng có điểm yếu."
Nàng quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua Đàm Thiệu và Tu Viễn. "Trần Hạo đã tăng viện cho Lạc An, chứng tỏ hắn ta coi trọng nơi này. Nhưng đó cũng có nghĩa là hắn ta đã rút bớt quân ở những nơi khác."
Đàm Thiệu và Tu Viễn nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Lữ Tri Hạ.
"Chúng ta sẽ không tấn công Lạc An," nàng nói. "Chúng ta sẽ bỏ qua nó."
Đàm Thiệu và Tu Viễn đều sững sờ. Bỏ qua Lạc An? Điều đó có nghĩa là để lại một cứ điểm địch ngay sau lưng, một mối đe dọa thường trực.
"Điện Hạ, nếu chúng ta bỏ qua Lạc An, quân Trần Hạo có thể tập kích chúng ta từ phía sau," Đàm Thiệu nói, cố gắng thuyết phục nàng. "Hoặc chúng có thể cắt đứt đường tiếp tế của chúng ta."
"Ta biết," Lữ Tri Hạ đáp, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. "Nhưng Trần Hạo sẽ không ngờ chúng ta làm vậy. Hắn ta sẽ tập trung lực lượng ở Lạc An, chờ đợi một cuộc tấn công mà không bao giờ đến."
Nàng quay lại bản đồ, chỉ vào một điểm xa hơn về phía Đông. "Chúng ta sẽ chuyển hướng, tiến thẳng về phía huyện Dương Sơn. Đó là một vùng đất trù phú, ít quân phòng thủ hơn. Nếu chúng ta chiếm được Dương Sơn, chúng ta sẽ có nguồn lương thực, quân lính và một vị trí vững chắc để uy hiếp các vùng lân cận."
"Nhưng con đường đến Dương Sơn khá vòng vèo, và chúng ta sẽ phải hành quân nhanh chóng để tránh bị Trần Hạo phản ứng kịp thời," Đàm Thiệu phân tích. "Quân lính của chúng ta đã mệt mỏi sau trận chiến hôm nay."
"Ta sẽ cho họ nghỉ ngơi đủ," Lữ Tri Hạ nói. "Sau đó, chúng ta sẽ hành quân ngày đêm. Ta sẽ đi cùng họ."
Tu Viễn cuối cùng cũng lên tiếng. "Điện Hạ, con đường đó đầy hiểm trở, lại là vùng đất xa lạ. Sẽ có rất nhiều rủi ro."
"Rủi ro nào mà không có cái giá của nó?" Lữ Tri Hạ nhìn hắn, ánh mắt nàng thâm trầm. "Ta đã không lường trước được sự kiên cố của Lạc An. Ta đã để binh sĩ của mình phải đổ máu. Ta sẽ không phạm sai lầm đó nữa."
"Vậy... chúng ta sẽ rút lui khỏi Lạc An vào sáng sớm mai?" Đàm Thiệu hỏi.
"Không phải rút lui," Lữ Tri Hạ đính chính. "Là chuyển chiến thuật. Ta sẽ để lại một đội quân nhỏ ở đây để nghi binh, giữ chân quân Trần Hạo. Còn lại, tất cả sẽ tiến về Dương Sơn."
Nàng lại nhìn Tu Viễn. "Ngươi sẽ dẫn đầu đội tiên phong. Đảm bảo an toàn cho toàn quân. Ta không muốn mất thêm bất kỳ ai nữa."
Tu Viễn cúi đầu. "Thuộc hạ tuân lệnh."
Đêm đó, Lữ Tri Hạ không ngủ. Nàng ngồi một mình trong thư phòng, nhìn ngọn nến cháy leo lét. Những gương mặt của binh sĩ bị thương, những ánh mắt tuyệt vọng của người sắp chết cứ hiện về trong tâm trí nàng. Nàng đã từng nghĩ rằng chiến tranh là một cuộc chơi của chiến thuật và lòng dũng cảm. Nhưng hôm nay, nàng đã học được một bài học cay đắng: chiến tranh còn là sự đau khổ, mất mát, và những cái giá phải trả không thể nào bù đắp được.
Nàng đứng dậy, bước ra ngoài. Đêm đã về khuya, không khí se lạnh. Nàng nhìn về phía những ngọn đèn lồng leo lét trong các lều quân y, nơi những sinh mạng đang vật lộn với tử thần. Nàng đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nàng không thể khóc, không thể yếu đuối. Nàng là Lữ Tri Hạ, là người gánh vác vận mệnh của một vương quốc. Nàng phải mạnh mẽ, phải kiên cường. Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình, nàng biết, cái giá của chiến tranh đã khắc một vết sẹo sâu sắc vào tâm hồn nàng. Và đó mới chỉ là khởi đầu.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...