Đối Thủ Mới
Sáng sớm hôm sau Trừ Tịch, không khí trong doanh trại Vĩnh An vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của tuyết đêm qua, nhưng sự tĩnh lặng đã bị phá vỡ bởi nhịp độ gấp gáp của các binh sĩ. Đàm Thiệu đã trở lại từ chuyến đi khẩn cấp đến Lạc Dương, mang theo tin tức khiến Lữ Tri Hạ phải triệu tập ngay một cuộc họp bất thường. Nàng ngồi thẳng lưng sau chiếc bàn gỗ, ngón trỏ vẫn còn vương chút mực khô từ bản đồ đêm qua, ánh mắt quét qua những gương mặt nghiêm nghị trong phòng. Tu Viễn đứng sau nàng, tay trái đặt nhẹ trên chuôi kiếm, bóng hắn phủ lên một phần chiếc ghế của Tri Hạ, tạo thành một lá chắn vô hình. Đàm Thiệu và Hoắc Dần ngồi đối diện, vẻ mặt nặng trĩu.
"Nói đi." Lữ Tri Hạ không vòng vo.
Đàm Thiệu hắng giọng, trình lên một cuộn mật thư: "Bẩm Điện Hạ, Trần Hạo đã có động thái. Vừa qua, triều đình đã ban bố chiếu chỉ khẩn, điều động Trấn Tây Tướng quân Trần Hoài Vũ, con trai của Trần Hạo, đến Ký Châu nhậm chức Trấn Tây Đại Đô Đốc, kiêm quản toàn bộ binh mã ở khu vực này."
Lữ Tri Hạ khẽ nhíu mày. Cái tên Trần Hoài Vũ không xa lạ gì với nàng. Đó là hôn phu cũ của nàng, người đã được định ước từ khi cả hai còn nhỏ, một cuộc hôn nhân mang ý nghĩa liên kết giữa hoàng tộc và gia tộc Trần quyền thế. Trần Hoài Vũ khoảng hai mươi hai tuổi, có vẻ ngoài tuấn tú, y phục quý tộc luôn tinh tươm, song ánh mắt thường mang vẻ biết lỗi, như thể y luôn sống dưới cái bóng của phụ thân. Ngay cả hôn ước với nàng cũng chỉ là một quân cờ trong tay Trần Hạo, không có tình cảm thật sự nào từ phía y. Giờ đây, y xuất hiện trở lại trong một vai trò hoàn toàn khác.
"Trần Hoài Vũ?" Lữ Tri Hạ lặp lại, giọng điệu xen lẫn sự ngạc nhiên. "Ta tưởng y chỉ là một công tử quen ăn chơi, vũ nghệ tầm thường. Hắn có thể đảm đương trọng trách này sao?"
Đàm Thiệu lắc đầu: "Bẩm Điện Hạ, Trần Hoài Vũ quả thực không có nhiều kinh nghiệm trận mạc, nhưng y là con trai của Trần Hạo. Việc y được điều đến Ký Châu không phải vì tài năng, mà vì Trần Hạo muốn đặt một người thân tín tuyệt đối vào vị trí then chốt này. Hơn nữa, theo tin tức thám báo, Trần Hạo đã phái hai vị lão tướng kinh nghiệm, từng là bộ hạ cũ của y, đi theo hỗ trợ Trần Hoài Vũ. Một người là Tả Tướng quân Tiêu Lâm, người còn lại là Hữu Tướng quân Khương Triết. Cả hai đều là những tướng lĩnh già dặn, đã chinh chiến nhiều năm ở biên ải phía Tây. Đặc biệt là Tiêu Lâm, lão ta nổi tiếng với sự tàn nhẫn và chiến thuật khó lường."
Hoắc Dần tiếp lời: "Chúng ta đã đánh chiếm đèo Long Hổ và Vĩnh An thành, mở ra con đường tiến vào nội địa Ký Châu. Động thái này của Trần Hạo cho thấy y đã nhận ra mối đe dọa từ chúng ta. Y không còn xem chúng ta là đám tàn quân nhỏ bé nữa."
Lữ Tri Hạ gật đầu, sự ôn nhu thường ngày trên gương mặt nàng dần thay bằng vẻ sắc lạnh. "Trần Hạo đang chơi một ván cờ lớn hơn. Hắn muốn nghiền nát chúng ta trước khi chúng ta kịp gây dựng thêm thanh thế. Trận đánh ở đèo Long Hổ đã là tiếng chuông cảnh báo cho hắn."
"Điện Hạ nói chí phải." Đàm Thiệu tiếp lời, "Trần Hạo hiện tại đang bận đối phó với Bình Xuyên Vương Lục Vấn ở phía Bắc, lại thêm nạn đói ở vài quận phía Đông. Y không thể tự mình đến Ký Châu, nhưng cũng không thể để nơi đây trở thành căn cứ vững chắc cho chúng ta. Việc cử Trần Hoài Vũ đến, với sự hỗ trợ của hai lão tướng, là một động thái vừa cứng rắn vừa mềm dẻo. Một mặt là răn đe, một mặt là thăm dò."
Lữ Tri Hạ im lặng một lát, nàng tựa hồ đang cân nhắc những lời Đàm Thiệu. "Vậy ra, 'trò chơi' đã chính thức kết thúc." Nàng khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự nguy hiểm. "Trước đây, Trần Hạo có lẽ chỉ xem chúng ta như lũ chuột nhắt chạy trốn. Giờ đây, hắn đã phái chó săn của mình đến."
"Vậy chúng ta nên làm gì, Điện Hạ?" Hoắc Dần hỏi.
"Không thể chậm trễ." Lữ Tri Hạ dứt khoát. "Chúng ta phải nhanh chóng củng cố phòng ngự ở đèo Long Hổ và Vĩnh An thành. Đồng thời, Hoắc Dần, ngươi phải tăng cường thám báo, giám sát chặt chẽ mọi động thái của quân Trần Hoài Vũ. Ta muốn biết rõ từng bước đi của bọn chúng."
"Vâng, Điện Hạ." Hoắc Dần đứng dậy, ôm quyền.
"Đàm Thiệu," Lữ Tri Hạ tiếp tục, "ngươi hãy phái người đến các quận huyện lân cận Vĩnh An, rải truyền đơn, chiêu mộ binh sĩ, đồng thời thuyết phục các hào tộc địa phương ủng hộ chúng ta. Hãy nói rõ cho họ biết, Trần Hạo đã thất đức ra sao, và Đại Hàn chính thống sẽ trở lại như thế nào."
"Điện Hạ, nhưng nếu chúng ta chiêu mộ công khai, Trần Hoài Vũ sẽ có cớ để ra tay trước." Đàm Thiệu tỏ vẻ lo lắng.
Lữ Tri Hạ nhìn thẳng vào Đàm Thiệu, đôi mắt nàng sâu thẳm: "Chúng ta không có thời gian để trốn tránh nữa. Trần Hạo đã cử người đến, sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến. Chi bằng chúng ta chủ động, tranh thủ thời gian này để tăng cường lực lượng. Hơn nữa, ta muốn thử xem, liệu những người dân Ký Châu này có còn nhớ đến cố quốc Hàn hay không."
Đàm Thiệu gật đầu: "Thần hiểu. Thần sẽ lập tức tiến hành."
Khi cả Đàm Thiệu và Hoắc Dần đã rời đi, chỉ còn lại Lữ Tri Hạ và Tu Viễn trong phòng. Không khí trở nên tĩnh lặng hơn, nhưng áp lực thì không giảm đi chút nào. Lữ Tri Hạ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng trời vẫn còn âm u.
"Tu Viễn," nàng gọi khẽ, "ngươi nghĩ sao về Trần Hoài Vũ?"
Tu Viễn bước đến gần hơn, hắn chỉ cách nàng vài bước chân. "Hắn chỉ là một con rối. Hai lão tướng Tiêu Lâm và Khương Triết mới là đối thủ thực sự." Giọng hắn trầm ổn, không một chút biểu cảm. "Tiêu Lâm tàn nhẫn, Khương Triết cẩn trọng. Cả hai đều dày dặn kinh nghiệm."
Lữ Tri Hạ quay lại nhìn hắn. "Ngươi đã từng đối đầu với họ chưa?"
"Chưa từng trực tiếp, nhưng thần đã nghe danh bọn họ khi còn ở kinh thành. Vài lần, thần từng theo dõi các cuộc thao luyện của quân đội dưới sự chỉ huy của họ." Tu Viễn đáp, ánh mắt hắn vẫn không đổi. "Họ không phải là những kẻ dễ đối phó như đám tướng lĩnh địa phương mà chúng ta đã gặp ở đèo Long Hổ."
"Ta biết." Lữ Tri Hạ thở dài một hơi nhẹ. "Áp lực rất lớn, đúng không?"
Tu Viễn không đáp lời nàng ngay. Cuối cùng, hắn lên tiếng: "Điện Hạ không cần lo lắng. Dù đối thủ là ai, thần cũng sẽ bảo vệ Điện Hạ."
Những lời nói của hắn, tuy đơn giản, lại mang theo một sức nặng khó tả. Lữ Tri Hạ nhìn hắn, một tia ấm áp hiếm hoi lướt qua đôi mắt nàng. "Ta tin ngươi."
Nàng lại quay ra nhìn cảnh vật bên ngoài. Trận chiến lớn sắp đến, nàng biết rõ điều đó. Nhưng nàng không sợ hãi. Nàng đã đi đến bước này, không thể quay đầu lại.
"Tu Viễn," nàng nói, giọng nàng trầm thấp, "hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Chúng ta phải thắng. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì tất cả những người đã đặt niềm tin vào chúng ta."
Tu Viễn khẽ gật đầu, tay trái hắn vẫn giữ nguyên vị trí trên chuôi kiếm. "Thần đã sẵn sàng, Điện Hạ."
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...