Đêm Trừ Tịch
Tuyết rơi lất phất từ chiều, đến tối đã phủ trắng xóa doanh trại Vĩnh An. Trong đêm Trừ Tịch, tiếng pháo hoa rộn ràng từ xa vọng lại, mang theo chút hơi ấm của ngày đoàn viên. Song, không khí trong thư phòng của Lữ Tri Hạ lại tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng than cẹt lửa và tiếng giấy sột soạt khi nàng lật bản đồ. Nàng ngồi đó, một mình, giữa căn phòng rộng, cảm giác trống trải bủa vây.
Đêm Giao thừa đầu tiên xa nhà, xa cố hương, xa những người thân yêu. Nàng nhớ về những ngày tháng còn ở trong cung, mỗi độ Trừ Tịch, cả gia đình đều quây quần bên nhau. Phụ hoàng uy nghiêm ngày thường sẽ rạng rỡ hẳn lên, mẫu hậu hiền từ sẽ đích thân làm bánh trôi nước, còn ca ca, vị hoàng tử của Hàn quốc, sẽ lén lút đưa nàng những món đồ chơi mà phụ hoàng cấm. Nàng nhắm mắt lại, cố hình dung ra gương mặt của ca ca, của phụ hoàng, của mẫu hậu. Nhưng rồi, tất cả chỉ còn là một mảng ký ức nhạt nhòa, xa vời.
Lữ Tri Hạ vươn tay, rót một chén rượu gạo nóng hổi. Hơi ấm từ chén rượu lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Nàng khẽ nhấp một ngụm, vị cay nồng xộc lên mũi, khiến mắt nàng ửng đỏ. Nàng chưa bao giờ uống rượu, từ nhỏ phụ hoàng đã cấm. Nhưng đêm nay, nàng muốn phá lệ. Nàng cần một thứ gì đó để xoa dịu nỗi cô đơn đang cào xé.
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi không ngớt. Tu Viễn đứng đó, như một cái bóng tàng hình trong màn đêm trắng xóa. Hắn đã đứng gác suốt đêm, bất chấp cái lạnh cắt da cắt thịt. Hắn biết, đêm nay là đêm Trừ Tịch. Hắn cũng biết, với Điện Hạ, đêm nay sẽ khó khăn hơn bao giờ hết. Hắn lặng lẽ quan sát, từng cử chỉ nhỏ của nàng đều không lọt khỏi mắt hắn. Nàng cúi đầu, mái tóc ngắn ngang tai rủ xuống, che đi một phần gương mặt. Vai nàng hơi run rẩy. Hắn biết, nàng đang nhớ nhà.
Lữ Tri Hạ lại rót thêm một chén rượu nữa. Rượu đã ngấm, khiến má nàng ửng hồng. Nàng nhìn ra cửa sổ, nơi tuyết đang rơi dày đặc. Bóng dáng Tu Viễn mờ ảo trong màn đêm, như một pho tượng đá không bao giờ lay chuyển. Nàng cảm thấy một sự an ủi lạ lùng từ sự hiện diện thầm lặng đó.
"Tu Viễn," nàng gọi, giọng hơi khàn, "ngươi vào đây đi."
Hắn khẽ giật mình, bước vào, động tác nhẹ nhàng như một cơn gió. Hắn đứng cách nàng vài bước, thân hình cao lớn che khuất một phần ánh sáng từ ngọn nến.
"Điện Hạ có gì phân phó?" hắn hỏi, giọng trầm ổn như mọi khi.
Lữ Tri Hạ nhìn hắn. Gương mặt hắn vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng đôi mắt hắn lại phản chiếu ánh lửa, lấp lánh một cách khó hiểu. "Đêm nay là đêm Giao thừa," nàng nói, "ngươi có nhớ nhà không?"
Hắn không đáp lời ngay. Hắn không có nhà. Hắn không có ai để nhớ. Ký ức duy nhất về gia đình là những mảnh vỡ của một trận chiến, khi hắn còn là một đứa trẻ mồ côi, phải lang thang ăn xin cho đến khi được nàng cứu vớt. "Thần không có nhà," hắn đáp, giọng đều đều.
Nàng gật đầu, hiểu. Nàng cũng vậy, giờ đây, nàng cũng không có nhà. Nàng chỉ có một lý tưởng, một sứ mệnh. "Ngươi ngồi xuống đi," nàng nói, chỉ vào chiếc ghế đối diện. "Cùng ta uống một chén rượu."
Tu Viễn do dự. Hắn chưa bao giờ ngồi cùng bàn với nàng, trừ những lúc bàn bạc quân cơ. Hắn luôn đứng sau nàng, bảo vệ nàng từ xa. Nhưng nhìn ánh mắt nàng, hắn không thể từ chối. Hắn khẽ khàng ngồi xuống, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đùi như sẵn sàng đứng dậy bất cứ lúc nào.
Lữ Tri Hạ rót cho hắn một chén rượu. Hắn nhận lấy, cúi đầu. "Đa tạ Điện Hạ." Hắn không uống ngay, chỉ nhìn chén rượu, hơi ấm bốc lên nghi ngút.
"Uống đi," nàng nói, "cho ấm người. Ngoài kia lạnh lắm."
Hắn tuân lệnh, nhấp một ngụm. Vị rượu cay nồng, nóng ấm chảy xuống cổ họng, xua tan đi cái lạnh bên ngoài. Hắn cảm thấy một sự lạ lẫm, một sự gần gũi chưa từng có.
Nàng lại uống thêm vài chén nữa. Gương mặt nàng càng lúc càng hồng hào, đôi mắt long lanh hơn. Nàng dựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng. "Ta nhớ ca ca," nàng thì thầm, giọng nói giờ đây đã mất đi sự kiên định thường ngày, chỉ còn lại sự yếu mềm của một thiếu nữ. "Huynh ấy là người duy nhất luôn ở bên ta, bảo vệ ta. Giờ thì..." Nàng không nói hết câu, nhưng Tu Viễn hiểu. Giờ thì nàng chỉ còn lại một mình.
"Điện Hạ không một mình," hắn nói, giọng hắn trầm hơn một chút. "Thần vẫn luôn ở đây."
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh mắt nàng mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng có chút gì đó mong manh, yếu ớt. "Tu Viễn," nàng gọi tên hắn một lần nữa, "ngươi đến đây một chút đi."
Hắn không hỏi thêm. Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh nàng. Lữ Tri Hạ vươn tay, khẽ kéo ống tay áo hắn. "Cho ta dựa vào một chút," nàng nói, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Tu Viễn khẽ chùn bước. Hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày nàng chủ động chạm vào hắn, đừng nói đến việc dựa vào hắn. Hắn cứng người, không biết phải làm gì. Nàng lại kéo nhẹ thêm một lần nữa. Hắn đành chiều theo, khẽ khàng ngồi xuống mép ghế, để nàng dựa đầu vào vai hắn.
Cơ thể nàng nhỏ bé, nhẹ tênh. Mái tóc nàng chạm vào cổ hắn, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa mộc lan mà nàng vẫn thường dùng. Hắn cảm nhận được hơi thở ấm áp của nàng phả vào vai áo, và sự run rẩy nhẹ nhàng từ cơ thể nàng. Hắn không dám cử động, sợ sẽ làm nàng giật mình. Hắn chỉ ngồi đó, để nàng dựa vào, như một cái cây cổ thụ vững chắc giữa phong ba bão táp.
Lữ Tri Hạ nhắm mắt lại. Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang nàng, mang lại một cảm giác an toàn lạ thường. Nàng đã quá mệt mỏi với việc phải gồng mình mạnh mẽ. Đêm nay, nàng chỉ muốn được yếu đuối một chút. Nàng muốn được dựa dẫm vào một ai đó, dù chỉ trong chốc lát.
Tu Viễn khẽ nghiêng đầu, nhìn nàng. Làn da trắng ngần của nàng dưới ánh nến yếu ớt càng thêm nổi bật. Chiếc cổ mảnh khảnh hơi nghiêng, để lộ đường cong mềm mại. Lông mi dài mảnh còn vương nước, có lẽ là những giọt rượu cay nồng, hay là những giọt nước mắt nàng đã cố kìm nén. Chiếc mũi thanh tú, bờ môi cong cong đang mím nhẹ. Nàng đẹp một cách mong manh, yếu đuối, không giống với vị Nữ Vương tương lai kiên cường mà hắn vẫn luôn thấy. Hắn giật mình, vội vàng nhìn đi chỗ khác, trái tim hắn đập nhanh một nhịp khó hiểu. Hắn không nên nhìn nàng như vậy. Nàng là Điện Hạ, là Nữ Vương của hắn. Hắn chỉ là một cận vệ.
Đêm dần khuya, tiếng pháo hoa ngoài kia cũng đã im bặt. Chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa, và tiếng than cẹt lửa trong thư phòng. Tuyết vẫn rơi không ngừng, phủ kín mọi thứ trong một màu trắng tinh khôi. Lữ Tri Hạ ngủ thiếp đi trên vai hắn, hơi thở đều đặn. Tu Viễn vẫn ngồi đó, không dám cử động. Hắn giữ nguyên tư thế đó để nàng được an giấc. Hắn biết, sáng mai khi nàng tỉnh dậy, nàng sẽ lại là Điện Hạ kiên cường, sắc bén như mọi khi. Nhưng đêm nay, nàng được là một thiếu nữ yếu đuối, được dựa vào hắn.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm trắng xóa bao trùm vạn vật. Trong lòng hắn, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Đây là đêm Giao thừa của hắn, đêm Giao thừa đầu tiên hắn không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa. Hắn có Điện Hạ, và hắn sẽ bảo vệ nàng đến hơi thở cuối cùng.
Khi trời hửng sáng, Lữ Tri Hạ tỉnh dậy. Nàng khẽ cựa mình, nhận ra mình đang dựa vào vai Tu Viễn. Nàng giật mình, vội vàng ngồi thẳng dậy. "Ta... ta đã ngủ quên sao?" nàng hỏi, giọng nàng vẫn còn ngái ngủ.
Tu Viễn khẽ gật đầu. Hắn vẫn ngồi đó, như một bức tượng, không chút xê dịch. "Điện Hạ cứ nghỉ ngơi thêm," hắn nói, giọng hắn không chút thay đổi.
Nàng nhìn hắn, một tia phức tạp lướt qua mắt nàng. "Ngươi... ngươi đã ngồi đây suốt đêm sao?"
Hắn lại gật đầu. "Thần làm nhiệm vụ."
Nàng im lặng một lúc. Nàng không nói lời cảm ơn, cũng không xin lỗi. Nàng chỉ đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Tuyết đã ngừng rơi, và mặt trời đang dần ló dạng, chiếu những tia nắng yếu ớt lên khung cảnh trắng xóa.
"Sáng rồi," nàng nói, giọng nàng đã trở lại sự kiên định thường ngày. "Chuẩn bị điểm binh, chúng ta phải xuất phát."
Tu Viễn đứng dậy, khẽ cúi đầu. "Vâng, Điện Hạ." Hắn quay lưng đi, ra khỏi thư phòng, để lại nàng một mình trong căn phòng đã bớt lạnh lẽo hơn một chút.
Lữ Tri Hạ nhìn theo bóng lưng hắn. Nàng đưa tay lên vai, nơi nàng vừa dựa vào. Một chút hơi ấm vẫn còn vương vấn. Nàng khẽ thở dài, rồi quay lại bàn, lấy bản đồ ra. Một đêm yếu lòng đã đủ rồi. Giờ là lúc phải tiếp tục con đường phục quốc.
Hàn quốc đã mất. Nhưng một Hàn quốc mới sẽ được dựng xây. Và Tu Viễn, hắn sẽ là người đồng hành cùng nàng trên con đường đó.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...