Lữ Tướng Quân
Đêm đó, không khí trong doanh trại Vĩnh An náo nhiệt hơn bất kỳ đêm nào trước đây. Tin tức về chiến thắng vang dội ở đèo Long Hổ đã lan đi khắp nơi, thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi binh sĩ. Tri Hạ đứng trên đài cao tạm bợ, ánh lửa bập bùng từ những bó đuốc soi rõ khuôn mặt nàng. Nàng không mặc giáp trụ, chỉ khoác một chiếc áo bào đơn giản, mái tóc ngắn ngang tai lay động nhẹ trong gió đêm. Dù vậy, khí chất uy nghiêm của người cầm quân vẫn toát ra, khiến hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về nàng.
Phía dưới, biển người hò reo không ngừng. Họ gọi tên nàng, gọi tên quân đội, gọi tên Hàn quốc đã mất. Tiếng reo hò hòa cùng tiếng trống trận dồn dập, xua tan cái lạnh lẽo của núi rừng. Đàm Thiệu đứng cạnh Tri Hạ, ánh mắt y lấp lánh niềm vui khó tả. Y đã chứng kiến không ít trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một vị tướng quân nào trẻ tuổi như vậy lại có thể tạo ra được sự gắn kết và lòng tin mãnh liệt đến thế trong quân đội.
Tu Viễn đứng ở vị trí quen thuộc của hắn, chếch phía sau Tri Hạ một chút, hòa mình vào bóng tối. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại không rời khỏi bóng dáng nàng. Hắn đã thấy nàng trải qua những ngày tháng khốn cùng nhất, từ một công chúa cẩm y ngọc thực trở thành người gánh vác vận mệnh của cả một quốc gia. Từng bước đi của nàng, từng quyết định của nàng đều được hắn lặng lẽ ghi nhớ. Hắn biết, đằng sau vẻ ngoài ôn nhu ấy là một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.
Sau khi tiếng reo hò dần lắng xuống, Tri Hạ cất giọng. Nàng không dùng những lời lẽ hoa mỹ, không ca ngợi chiến công mà chỉ nói về tương lai. Nàng nhắc đến những người đã ngã xuống, nhắc đến mục tiêu phục quốc, nhắc đến con đường gian nan phía trước. Giọng nàng không quá lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát, xuyên qua không khí đêm mà chạm đến từng trái tim binh sĩ.
"Chiến thắng này mới chỉ là khởi đầu," Tri Hạ nói, đôi mắt nàng quét qua từng gương mặt phía dưới. "Chúng ta đã cho Trần Hạo thấy rằng quân Hàn vẫn còn đây. Nhưng con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua, vì Hàn quốc, vì bách tính của chúng ta!"
Lời nói của nàng lại một lần nữa châm ngòi cho những tiếng reo hò vang dội. Lần này, không chỉ là sự vui mừng, mà còn là sự quyết tâm. Những gương mặt lấm lem bùn đất, những thân hình mệt mỏi sau trận chiến đều ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa.
Hoắc Dần, người thám báo ít nói, cũng đứng lẫn trong đám đông, lặng lẽ quan sát. Y đã quen với việc theo dõi mọi động tĩnh, nhưng lúc này, y lại thấy mình bị cuốn hút bởi không khí cuồng nhiệt này. Y đã từng phục vụ nhiều tướng quân, nhưng chưa ai có thể khiến binh sĩ quên đi nỗi sợ hãi và chiến đấu với lòng dũng cảm như vậy.
Buổi lễ mừng công kéo dài đến tận khuya. Các binh sĩ quây quần bên đống lửa, ca hát, uống rượu. Những gương mặt xa lạ giờ đây đã trở thành huynh đệ sinh tử. Tri Hạ và các tướng lĩnh cũng xuống nhập cuộc, cùng ăn uống với binh sĩ. Nàng lắng nghe những câu chuyện về trận chiến, về những hy sinh thầm lặng, về những ước mơ giản dị của họ. Nàng không cười quá nhiều, nhưng ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu và trân trọng.
Khi Tri Hạ đi qua một nhóm binh sĩ đang uống rượu, một người lính trẻ tuổi, mặt đỏ bừng vì men say, mạnh dạn lên tiếng: "Điện Hạ! Người không chỉ là công chúa, người còn là tướng quân của chúng ta! Lữ Tướng Quân!"
Lời nói của người lính như một làn sóng, lan ra khắp doanh trại. Ngay lập tức, hàng trăm, rồi hàng ngàn tiếng reo hò đồng thanh vang lên: "Lữ Tướng Quân! Lữ Tướng Quân!"
Tri Hạ khẽ dừng bước. Nàng quay đầu lại nhìn người lính trẻ, rồi nhìn ra khắp doanh trại. Ánh mắt nàng lướt qua những gương mặt hưng phấn, những bàn tay giơ cao, những tiếng hô vang dội. Một cảm giác ấm áp, lạ lẫm dâng lên trong lòng nàng. Nàng đã quen với việc được gọi là "Điện Hạ", nhưng "Lữ Tướng Quân" lại mang một ý nghĩa khác. Đó là sự công nhận, sự tin tưởng từ những người lính mà nàng đang dẫn dắt.
Nàng hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười. Đó là một nụ cười hiếm hoi, không phải vì lễ nghi, mà xuất phát từ tận đáy lòng. Nụ cười ấy xóa đi vẻ lạnh lùng thường thấy, khiến khuôn mặt nàng bừng sáng dưới ánh lửa.
Tu Viễn, vẫn đứng trong bóng tối, nhìn thấy nụ cười đó. Hắn biết, khoảnh khắc này là một dấu mốc quan trọng đối với Tri Hạ. Nàng đã tìm thấy vị trí của mình, không chỉ là người thừa kế một ngai vàng đã mất, mà còn là người lãnh đạo tinh thần, là biểu tượng của hy vọng. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm len lỏi trong lòng, một cảm giác mà hắn đã không cảm nhận được trong suốt những năm tháng chìm trong loạn lạc.
Đàm Thiệu bước đến gần Tri Hạ, y khẽ nói: "Điện Hạ, đây là điều mà cả quân đội và dân chúng mong đợi. Người đã chứng minh được tài năng lãnh đạo của mình."
Tri Hạ quay sang Đàm Thiệu, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn niềm vui. "Bách tính tin tưởng ta, là trách nhiệm của ta còn nặng nề hơn."
Nàng biết, sự công nhận này không phải là một món quà, mà là một gánh nặng mới. Mỗi tiếng reo hò "Lữ Tướng Quân" đều là một lời hứa, một niềm tin mà nàng không thể phụ lòng.
Khi buổi tiệc dần tàn, Tri Hạ trở về lều chỉ huy. Nàng không cảm thấy mệt mỏi, dù đã thức trắng nhiều đêm liền. Ngọn đèn dầu hắt bóng nàng lên vách lều. Nàng ngồi xuống bàn, trải bản đồ ra. Những ký hiệu quân sự, những đường vẽ chiến lược hiện lên rõ ràng.
Tu Viễn bước vào lều. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ chuẩn bị trà nóng cho nàng. Hắn biết, sau những giây phút hân hoan, nàng sẽ trở lại với công việc. Nàng là người như vậy, không bao giờ để cảm xúc lấn át lý trí.
"Tu Viễn," Tri Hạ khẽ gọi. Nàng không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán vào bản đồ. "Ngươi nghĩ gì về trận chiến sắp tới ở Đàm Châu?"
Tu Viễn đặt chén trà xuống bàn, giọng hắn trầm thấp: "Đàm Châu là cửa ngõ vào trung tâm. Trần Hạo sẽ không dễ dàng buông bỏ."
Tri Hạ gật đầu. "Chính vì thế, chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ hơn nữa." Nàng vươn tay, chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Nơi đây, ta dự định..."
Cả đêm đó, hai người họ lại tiếp tục thảo luận về chiến lược. Ánh đèn dầu leo lét, in bóng hai người lên vách lều, một người ngồi, một người đứng, cùng nhau định hình tương lai của một quốc gia. Ngoài kia, đêm đã khuya, nhưng ngọn lửa hy vọng trong doanh trại Vĩnh An thì vẫn bùng cháy rực rỡ, soi sáng con đường phục quốc còn đầy gian nan phía trước.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...