Ma Sát
Trận đánh đèo Long Hổ vừa kết thúc thắng lợi, nhưng không khí trong lều chỉ huy vẫn nặng nề như thể sắp có một trận bão lớn. Tri Hạ ngồi trước bàn sa bàn, ánh mắt nàng quét qua từng điểm bố trí quân lực của Trần Hạo. Phía đối diện, Tu Viễn đứng tựa vào cột lều, thân hình cao lớn như một bóng đen tĩnh lặng, ánh nhìn của hắn cũng ghim chặt vào sa bàn. Đàm Thiệu, mưu sĩ của nàng, ngồi bên phải, vầng trán nhăn lại, có vẻ như đang cân nhắc điều gì đó vô cùng khó khăn.
"Quân tiên phong của Trần Hạo đã bị đánh tan, nhưng đó chỉ là một phần nhỏ lực lượng của chúng," Tri Hạ phá vỡ sự im lặng. Nàng gõ nhẹ ngón tay lên một điểm trên bản đồ, nơi có ký hiệu doanh trại chính của địch. "Hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ Vĩnh An. Chắc chắn Trần Hạo sẽ điều động thêm quân chủ lực từ phía sau."
Đàm Thiệu thở dài, "Điện Hạ nói đúng. Trần Hạo không phải kẻ dễ dàng nản lòng. Sau thất bại vừa rồi, y sẽ càng cảnh giác hơn. Lần tới, quân địch sẽ không chỉ là toán lính ô hợp như lần trước."
Tri Hạ dựa người vào ghế, ánh mắt sắc như dao. "Nếu chúng ta chờ đợi, Trần Hạo sẽ có đủ thời gian để củng cố lực lượng và bao vây Vĩnh An. Khi đó, tình thế của chúng ta sẽ vô cùng bất lợi."
"Vậy ý của Điện Hạ là..." Đàm Thiệu ngập ngừng.
"Chúng ta sẽ không đợi." Tri Hạ đứng dậy, bước đến bên sa bàn, chỉ vào con đường chính dẫn từ kinh thành đến Vĩnh An. "Trần Hạo sẽ tiếp tục vận chuyển lương thảo và binh lính qua con đường này. Chúng ta sẽ chặn đứng tuyến tiếp viện của hắn."
Đàm Thiệu giật mình, "Chặn đứng? Điện Hạ, đó là một hành động vô cùng mạo hiểm! Tuyến đường đó luôn có quân địch tuần tra dày đặc. Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ rơi vào vòng vây của Trần Hạo."
"Nhưng nếu thành công, Trần Hạo sẽ bị cắt đứt nguồn tiếp viện, buộc phải rút lui hoặc đối mặt với nạn đói và tinh thần binh lính suy sụp," Tri Hạ đáp lại. Giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Nàng nhìn Tu Viễn, "Ngươi nghĩ sao, Tu Viễn?"
Tu Viễn chỉ khẽ nhúc nhích, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ. "Khó khăn, nhưng khả thi." Hắn nói, giọng trầm và đều. "Chúng ta cần một đội quân tinh nhuệ, hành động chớp nhoáng, và một kế hoạch rút lui hoàn hảo."
"Kế hoạch rút lui hoàn hảo là điều không thể có trong tình huống này, Tu Viễn," Đàm Thiệu xen vào. Y đưa tay lên xoa xoa thái dương. "Chúng ta không có đủ quân số để đối đầu trực diện với quân chủ lực của Trần Hạo trên đường lớn. Việc này không khác gì tự sát."
Tri Hạ quay sang Đàm Thiệu. "Nếu chúng ta không mạo hiểm, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội phục quốc. Vĩnh An này chỉ là một pháo đài nhỏ bé, chúng ta không thể phòng thủ mãi mãi. Chúng ta phải chủ động tấn công."
"Nhưng Điện Hạ..." Đàm Thiệu cố gắng phản đối. "Chúng ta vừa giành thắng lợi đầu tiên, tinh thần binh lính đang cao. Sao có thể lập tức đẩy họ vào một trận chiến cam go như vậy? Chúng ta cần thời gian để củng cố và nghỉ ngơi."
"Thời gian là thứ chúng ta không có," Tri Hạ cắt ngang. "Mỗi ngày trôi qua, Trần Hạo lại củng cố thêm quyền lực. Chúng ta phải hành động trước khi hắn trở nên quá mạnh để đánh bại."
Nàng liếc nhìn Tu Viễn, thấy hắn vẫn đứng đó, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc. Nhưng nàng biết, hắn đang lắng nghe từng lời, phân tích từng khả năng. Tu Viễn luôn là người đầu tiên thực hiện những quyết định khó khăn nhất của nàng, dù cho những người khác có do dự hay phản đối.
"Ta sẽ tự mình dẫn quân đi lần này," Tri Hạ tuyên bố.
Lời nói của nàng khiến cả Đàm Thiệu và Tu Viễn đều sững sờ. Đàm Thiệu đứng bật dậy, gương mặt tái mét. "Điện Hạ, tuyệt đối không được! Thân phận của người vô cùng quý giá. Nếu người xảy ra chuyện gì, thì..."
"Thì sao?" Tri Hạ nhìn thẳng vào mắt Đàm Thiệu. "Thì công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển? Hay là ta không xứng đáng để cùng binh lính xông pha trận mạc?"
"Không phải như vậy, Điện Hạ," Đàm Thiệu vội vàng giải thích. "Chỉ là, Điện Hạ là trụ cột của chúng ta. Nếu Điện Hạ lâm nguy, tinh thần của toàn quân sẽ suy sụp. Xin người hãy cân nhắc lại."
Tri Hạ không nói gì, chỉ quay sang Tu Viễn, như thể muốn tìm kiếm một sự đồng tình hay phản đối từ hắn. Tu Viễn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn có vẻ như đang dao động. Hắn không nói "không được", cũng không nói "được". Hắn chỉ nhìn nàng, một cái nhìn thăm dò.
"Tu Viễn, ngươi có phản đối không?" Tri Hạ hỏi, giọng có phần thách thức.
Tu Viễn hít một hơi thật sâu, rồi từ từ bước đến bên sa bàn, chỉ vào một vị trí trên con đường mà Tri Hạ vừa chỉ định. "Nếu Điện Hạ nhất quyết tự mình dẫn quân, vậy thì kế hoạch phải thay đổi." Hắn nói. "Chúng ta không thể tấn công trực diện. Chúng ta phải phục kích."
Đàm Thiệu nhìn Tu Viễn đầy kinh ngạc. "Phục kích? Ở đâu?"
Tu Viễn chỉ vào một khu rừng rậm rạp nằm sát con đường chính. "Ở đây. Nơi này có địa thế hiểm trở, cây cối rậm rạp, rất dễ ẩn mình. Chúng ta có thể bố trí quân ở hai bên đường, chờ quân địch đi qua rồi bất ngờ tấn công."
"Nhưng như vậy, chúng ta sẽ phải đối mặt với quân địch ở cự ly gần," Đàm Thiệu phản đối. "Và nếu chúng ta không thể cắt đứt tuyến tiếp viện, chúng ta sẽ bị kẹt lại."
"Chúng ta sẽ không cắt đứt toàn bộ tuyến tiếp viện," Tu Viễn nói. "Chúng ta chỉ cần tạo ra đủ hỗn loạn và phá hủy một phần lương thảo, đủ để Trần Hạo phải điều động quân quay về ổn định tình hình. Mục tiêu của chúng ta là quấy phá, không phải chiến thắng một trận quyết định."
Tri Hạ lắng nghe Tu Viễn nói, ánh mắt nàng dần sáng lên. Nàng biết, hắn đang tìm cách dung hòa giữa sự liều lĩnh của nàng và sự thận trọng của Đàm Thiệu. Hắn đang tìm một con đường để nàng có thể tham gia vào trận chiến mà vẫn giữ được an toàn tương đối.
"Vậy kế hoạch của ngươi là gì, Tu Viễn?" Tri Hạ hỏi, giọng nàng dịu đi một chút.
"Điện Hạ sẽ dẫn một đội quân nhỏ, tinh nhuệ, bí mật di chuyển đến vị trí phục kích." Tu Viễn nhìn nàng, giọng hắn vẫn đều đều, nhưng trong đó có một sự nhấn mạnh nhẹ nhàng. "Ta sẽ dẫn quân chủ lực của chúng ta, tạo ra một trận đánh nghi binh ở một vị trí khác, thu hút sự chú ý của Trần Hạo. Khi quân địch phân tán lực lượng, Điện Hạ sẽ ra tay. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta sẽ rút lui ngay lập tức, không dây dưa."
"Trận đánh nghi binh của ngươi sẽ thu hút toàn bộ quân địch đến sao?" Đàm Thiệu hỏi. "Nếu vậy, ngươi sẽ gặp nguy hiểm."
"Nhiệm vụ của ta là thu hút, không phải chiến thắng," Tu Viễn đáp. Hắn nhìn Đàm Thiệu, ánh mắt không hề nao núng. "Ta biết cách rút lui an toàn."
Tri Hạ nhìn Tu Viễn. Nàng biết hắn không bao giờ nói khoác. Hắn luôn là người thực hiện những điều hắn nói, dù có khó khăn đến mấy. Nàng cũng biết, hắn đang chấp nhận rủi ro lớn nhất để bảo vệ nàng.
"Nếu vậy, ta sẽ tin tưởng ngươi, Tu Viễn," Tri Hạ nói. Nàng nhìn Đàm Thiệu. "Kế hoạch này có vẻ mạo hiểm, nhưng nó là cơ hội tốt nhất của chúng ta. Đàm Thiệu, ngươi sẽ phụ trách việc chuẩn bị lương thảo và thông tin liên lạc. Hãy đảm bảo chúng ta có đủ mọi thứ cần thiết."
Đàm Thiệu vẫn còn do dự, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Tri Hạ và sự bình tĩnh của Tu Viễn, y đành gật đầu. "Vâng, Điện Hạ. Ta sẽ chuẩn bị mọi thứ."
"Tốt." Tri Hạ gật đầu. "Chúng ta sẽ hành động vào ba ngày nữa, ngay khi trăng non." Nàng nhìn Tu Viễn một lần nữa, ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc. Nàng không nói gì thêm, chỉ có một sự tin tưởng ngầm hiểu không cần lời. Hắn là người duy nhất có thể hiểu được những quyết định không thể giải thích của nàng, và là người duy nhất dám đối mặt với những rủi ro đó cùng nàng. Dù vẫn còn nhiều ma sát, nhưng trong khoảnh khắc này, chủ và tớ đã thực sự trở thành đồng đội.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...