Đánh Bại Quân Tiên Phong
Sương sớm còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ, phủ một màu trắng bạc lên con đèo Long Hổ. Nơi đây địa thế hiểm trở, hai bên là vách núi dựng đứng, đường đi hẹp và quanh co như ruột dê. Từ trên cao nhìn xuống, con đường mòn vắt vẻo như một sợi chỉ mỏng manh giữa rừng cây rậm rạp. Đây là yết hầu dẫn vào Ký Châu, cũng là nơi Tri Hạ đã chọn để nghênh đón quân tiên phong của Trần Hạo.
Tri Hạ đứng trên một mỏm đá nhô ra, tầm nhìn bao quát cả một đoạn đèo dài. Nàng khoác áo choàng dày, tóc cắt ngắn ngang tai, vài sợi tóc lòa xòa trước trán bị gió thổi bay. Ngón trỏ tay trái khẽ se vào đầu dây chuỗi ngọc bội từ người anh trai quá cố, một thói quen mỗi khi nàng tập trung suy tính. Gương mặt nàng bình thản, nhưng đôi mắt đen láy ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. Bên cạnh nàng, Tu Viễn đứng cao lớn như một pho tượng đá, ánh mắt y quét khắp bốn phía, cảnh giác từng ngọn cỏ lay động.
"Đã ba canh giờ," Hoắc Dần, vị thám báo trưởng, lên tiếng, giọng y trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió. Y vừa trở về sau khi do thám tuyến đường chính. "Quân tiên phong hẳn đã đến sát cửa đèo rồi. Ước chừng một khắc nữa sẽ vào tầm phục kích."
Tri Hạ khẽ gật đầu. "Số lượng?"
"Chừng ba nghìn, đa phần là bộ binh. Bọn chúng có vẻ tự mãn, hành quân không quá cẩn trọng."
Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Tri Hạ. "Tự mãn là đủ rồi." Nàng quay sang Tu Viễn, "Tu Viễn, chuẩn bị sẵn sàng."
Tu Viễn chỉ khẽ cúi đầu, không nói gì, rồi nhanh chóng biến mất vào trong rừng cây. Sự im lặng của y luôn mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ đối với Tri Hạ. Hắn không cần lời nói, chỉ cần hành động là đủ.
Quân lữ của Tri Hạ đã phục kích tại Long Hổ đèo hơn một ngày. Các cạm bẫy đã được bố trí tỉ mỉ: những hố sâu ngụy trang, những đoạn dốc được rải đá tảng, và những thân cây lớn chờ sẵn để bị đẩy xuống. Tất cả đều được thực hiện dưới sự chỉ huy của Tu Viễn, với sự trợ giúp của Hoắc Dần và những binh sĩ tinh nhuệ nhất. Bọn họ làm việc trong im lặng, mỗi người một nhiệm vụ, từ đào hố đến chặt cây, mọi cử động đều không gây ra tiếng động đáng kể.
Chẳng bao lâu sau, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng bước chân ầm ầm bắt đầu vọng lại từ phía xa. Âm thanh ấy ngày càng lớn dần, như một tiếng sấm rền từ lòng đất. Quân tiên phong của Trần Hạo đã đến.
Tri Hạ nín thở, đôi mắt nàng dõi theo từng chuyển động của đám quân lính bên dưới. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, nàng thấy rõ những binh sĩ triều đình trong bộ giáp sáng loáng, gương mặt hớn hở, không chút cảnh giác. Chúng vừa hành quân vừa trò chuyện ồn ào, thậm chí có vài tên còn huýt sáo. Sự thiếu thận trọng ấy khiến Tri Hạ vừa khinh miệt, vừa cảm thấy hả hê. Chúng coi thường Ký Châu, coi thường những con người đã bị vong quốc. Chúng sẽ phải trả giá.
Khi toán quân đầu tiên tiến vào đoạn đèo hẹp nhất, một tiếng hô vang lên từ phía Tri Hạ: "Thả!"
Ngay lập tức, những sợi dây thừng được cắt đứt. Hàng trăm tảng đá lớn và thân cây cổ thụ lăn ầm ầm từ trên vách núi xuống, tạo nên một trận long trời lở đất. Tiếng la hét kinh hoàng của binh lính triều đình vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng đá lăn và cây đổ. Đám người phía trước không kịp trở tay, bị vùi lấp dưới trận địa kinh hoàng. Những kẻ may mắn thoát chết cũng bị thương tích đầy mình, nằm rên rỉ giữa đống đổ nát.
Tiếp đó, những mũi tên tẩm độc từ hai bên vách núi bay vút xuống như mưa. Binh lính triều đình hoàn toàn hỗn loạn, không biết địch ở đâu, chỉ còn biết chạy tán loạn. Đám quân tiên phong vốn tự tin là đội quân hùng mạnh, giờ đây chỉ còn là một bầy ong vỡ tổ. Chúng cố gắng phản kháng, bắn tên lên phía vách núi, nhưng vô ích. Những kẻ phục kích ẩn mình quá kỹ, lại ở vị trí cao, vô cùng lợi thế.
Tri Hạ nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên dưới, đôi mắt nàng không chút dao động. Nàng biết, đây là cuộc chiến không khoan nhượng. Nàng không thể để lộ sự yếu mềm nào. Mỗi sinh mạng ngã xuống kia là một bước nàng tiến gần hơn đến mục tiêu.
Sau đợt tấn công đầu tiên, Tu Viễn dẫn đầu một đội quân nhỏ, khoảng ba trăm tinh binh, từ trong rừng lao ra. Bọn họ không tấn công trực diện, mà chia thành nhiều nhóm nhỏ, liên tục quấy phá và chặn đường rút lui của quân địch. Tu Viễn nhanh nhẹn như một con báo, kiếm trong tay hắn vung lên chém xuống, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự lạnh lẽo của tử thần. Không một tên lính triều đình nào có thể địch lại hắn.
Hoắc Dần cũng dẫn quân của mình chặn ở phía sau, ngăn không cho quân địch tháo chạy. Y ra hiệu cho các binh sĩ sử dụng những cạm bẫy đã chuẩn bị sẵn. Hàng loạt hố sâu đột ngột mở ra dưới chân binh lính triều đình, khiến chúng rơi vào những cái bẫy chết người. Những lưỡi giáo nhọn hoắt được cắm dưới đáy hố, chờ sẵn để xuyên thủng kẻ địch.
Quân tiên phong của Trần Hạo tan tác. Chúng đã mất đi sự tự tin và kiêu ngạo ban đầu, giờ đây chỉ còn là những kẻ hoảng loạn, cố gắng tìm đường sống. Nhưng con đèo Long Hổ đã trở thành một địa ngục trần gian, nuốt chửng từng sinh mạng một.
Tri Hạ vẫn đứng trên mỏm đá, dõi theo toàn bộ trận chiến. Nàng không cần ra lệnh thêm. Mọi thứ đã được sắp đặt tỉ mỉ, và quân lính dưới trướng nàng đang thực hiện một cách hoàn hảo. Nàng quan sát Tu Viễn, thấy hắn di chuyển giữa trận địa, bóng hình cao lớn của y như một ngọn cờ bất khuất giữa biển người hỗn loạn. Đôi khi, một ánh mắt của hắn lại liếc nhanh lên phía nàng, như để kiểm tra xem nàng có an toàn không. Điều đó khiến Tri Hạ cảm thấy một sự ấm áp nhỏ nhoi len lỏi trong trái tim mình.
Trận chiến chỉ kéo dài chưa đến một canh giờ. Khi mặt trời bắt đầu lên cao, ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống thung lũng, lộ ra cảnh tượng tan hoang. Xác lính triều đình chất chồng, máu loang lổ trên đá, trên đất. Tiếng kêu la đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng rên rỉ yếu ớt của vài kẻ may mắn sống sót.
Tu Viễn trở lại, gương mặt hắn vẫn không chút biểu cảm, nhưng trên áo giáp đã vương vài vết máu. Hắn đứng trước Tri Hạ, cúi đầu. "Điện Hạ, đã giải quyết xong."
Tri Hạ nhìn xuống, thấy khoảng hơn một nửa số quân triều đình đã bị tiêu diệt, số còn lại bị thương nặng hoặc đã bị bắt sống. Đây là một chiến thắng vang dội. Nàng không khỏi cảm thấy một sự tự hào dâng lên trong lòng.
"Không để một ai trốn thoát ư?" nàng hỏi, giọng nói nàng bình thản, nhưng ẩn chứa một sự hài lòng.
"Dạ không. Chúng ta đã phong tỏa mọi ngả đường." Tu Viễn đáp.
Tri Hạ gật đầu. "Thu dọn chiến trường. Chăm sóc những kẻ bị thương còn sống. Cắt đầu tướng lĩnh địch, treo lên cổng thành Vĩnh An. Chúng ta sẽ gửi một thông điệp rõ ràng cho Trần Hạo."
Hoắc Dần lập tức thi hành mệnh lệnh. Y phái người đi kiểm tra từng xác chết, thu gom vũ khí, và xử lý những kẻ còn sống.
Khi mọi việc đã gần như hoàn tất, Tri Hạ quay người bước xuống khỏi mỏm đá. Nàng nhìn Tu Viễn, đôi mắt nàng dừng lại trên vết máu vương trên áo hắn. "Ngươi có bị thương không?"
Tu Viễn lắc đầu. "Không đáng kể, Điện Hạ."
"Vậy thì tốt." Tri Hạ nói, giọng nàng không chất vấn thêm. Nàng biết Tu Viễn sẽ không nói dối về việc này.
Nàng đi đến một thân cây đổ, ngồi xuống. Cảm giác hả hê và tự tin đang lan tỏa trong lòng nàng. Chiến thắng này không chỉ là một đòn giáng mạnh vào quân Trần Hạo, mà còn là một sự củng cố niềm tin cho quân lính Ký Châu. Nó chứng minh rằng, dù nhỏ bé, nhưng họ hoàn toàn có khả năng đánh bại kẻ thù hùng mạnh.
"Đây mới chỉ là khởi đầu," Tri Hạ khẽ nói, ánh mắt nàng nhìn về phía xa xăm, nơi kinh thành của Trần Hạo đang ngự trị. "Trần Hạo sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu."
Tu Viễn đứng bên cạnh nàng, vẫn im lặng, nhưng sự hiện diện của hắn là một lời khẳng định không cần nói. Bất kể Trần Hạo có phản ứng thế nào, hắn sẽ luôn ở đó, bảo vệ Tri Hạ, cùng nàng đối mặt với mọi thử thách.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...