Đêm Máu Hoàng Cung
Lửa đã bén vào rèm châu của Khôn Ninh Cung.
Tiếng kim loại va nhau chát chúa, tiếng hò hét man dại từ ngoài sân vọng vào, mỗi lúc một gần. Không khí đặc quánh mùi khói, mùi máu tanh và mùi gỗ tùng cháy khét. Lữ Tri Hạ ngồi thẳng lưng trước gương đồng, bóng hình phản chiếu nhạt nhòa, đơn bạc. Nàng đã thay bộ cung trang lộng lẫy bằng một thân y phục vải thường, màu chàm sẫm, tháo bỏ toàn bộ trâm cài châu ngọc, chỉ để mái tóc đen dài buông xõa trên vai.
Cung nữ thân cận của nàng, A Tịnh, lảo đảo chạy vào, một bên tay áo nhuốm máu đỏ thẫm, khuôn mặt xinh xắn hoảng loạn đến biến dạng. Nàng ta quỳ sụp xuống, giọng nói vỡ ra từng mảnh.
“Điện Hạ… Bệ Hạ… và cả Thái tử… đều đã…”
A Tịnh không nói hết câu, chỉ cúi đầu dập mạnh xuống nền gạch, tiếng trán va vào đá nghe khô khốc. Nhưng Lữ Tri Hạ đã hiểu. Nàng không cần nghe vế còn lại.
Bàn tay đặt trên gối của Tri Hạ khẽ siết lại, móng tay đâm vào da thịt mà không hề hay biết. Nàng nhìn vào gương đồng, thấy đôi mắt mình tĩnh lặng như mặt hồ thu không gợn sóng. Phụ hoàng băng hà. Hoàng huynh cũng không còn. Vậy là Lữ quốc, cũng không còn nữa. Cơn đau như một mũi dao băng đâm thẳng vào tim, nhưng nó không khiến nàng gục ngã, chỉ làm nàng thêm tỉnh táo.
Tri Hạ đứng dậy, bước chân vững vàng đến lạ. Nàng đi tới chiếc hộp gỗ tử đàn trên án thư, mở khóa, lấy ra một chuỗi ngọc bội được tết bằng dây lụa đỏ. Đó là vật của hoàng huynh, chàng vừa tặng nàng tháng trước. Những viên ngọc trắng ôn nhuận, mát lạnh trong lòng bàn tay. Nàng cẩn thận quấn chuỗi ngọc quanh cổ tay, giấu vào trong áo.
Cánh cửa điện đột ngột mở ra, không một tiếng động.
Bóng người cao lớn đứng ngược sáng, che lấp toàn bộ ánh lửa hỗn loạn bên ngoài. Tu Viễn một thân giáp nhẹ, tay trái đặt hờ trên chuôi kiếm, chân phải hơi chùng xuống, tư thế sẵn sàng xuất chiêu trong nháy mắt. Gương mặt hắn góc cạnh, lạnh lùng, chỉ có đôi mắt là nhìn thẳng về phía nàng, sâu không thấy đáy.
“Điện Hạ,” hắn cất giọng, âm thanh trầm thấp, vững chãi giữa biển lửa điêu tàn. “Thuộc hạ đến muộn.”
Lữ Tri Hạ lắc đầu. Nàng không nhìn hắn, ánh mắt vẫn dán vào những tàn lửa bay lả tả ngoài cửa sổ.
“Không muộn,” nàng đáp, giọng nhỏ nhưng rõ ràng. “Đi thôi.”
Nàng không hỏi hắn làm sao vào được đây, cũng không hỏi bên ngoài tình hình đã đến mức nào. Nàng biết, nếu Tu Viễn ở đây, hắn nhất định đã chuẩn bị một con đường sống. Lòng tin này không cần lời nói, nó được bồi đắp qua từng năm tháng hắn lặng lẽ làm một cái bóng hộ vệ sau lưng nàng.
Tu Viễn không nói thêm, chỉ khẽ nghiêng người, dẫn đường. Hắn đưa nàng đi về mật đạo phía sau giá sách, nơi ít ai ngờ tới nhất. Lối đi hẹp và tối, ẩm thấp mùi rêu phong. Tri Hạ bám sát vào bóng lưng rộng lớn của hắn, một tay vén nhẹ vạt áo để không vấp ngã, tay kia vô thức se se đầu dây lụa của chuỗi ngọc bội.
Tiếng bước chân của hai người gần như bị nuốt chửng bởi bóng tối và những âm thanh hỗn loạn xa dần sau lưng. Cung điện nguy nga từng là nhà của nàng, giờ đây giống như một con mãnh thú khổng lồ đang bị thiêu sống, tiếng gầm gừ của nó là những thanh xà gãy đổ, tiếng rên xiết của nó là tiếng khóc than của cung nhân. Tất cả sắp thành tro bụi.
Họ đi trong im lặng rất lâu. Bỗng nhiên, Tu Viễn giơ tay ra hiệu dừng lại.
Hắn áp tai vào bức tường đá, lắng nghe. Một lát sau, hắn quay lại, dùng khẩu hình ra hiệu: có người.
Trái tim Tri Hạ thắt lại, nhưng mặt nàng vẫn không đổi sắc. Nàng đã không còn là công chúa Lữ Tri Hạ chỉ biết cầm kỳ thư họa, nàng là huyết mạch cuối cùng của hoàng tộc Lữ thị. Sợ hãi là thứ xa xỉ nhất lúc này.
Nàng tin hắn. Sự im lặng của hắn còn đáng tin cậy hơn vạn lời hứa.
Tu Viễn rút kiếm, lưỡi kiếm mỏng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo trong bóng tối. Hắn ra hiệu cho nàng đứng yên tại chỗ, rồi thân hình như một con báo săn, lao vào bóng đêm phía trước. Tri Hạ chỉ nghe thấy hai tiếng “xựt” rất khẽ, một tiếng động nặng nề rơi xuống, rồi tất cả lại chìm vào tĩnh lặng.
Hắn quay lại, trên người không dính một giọt máu.
“Điện Hạ, có thể đi được rồi.”
Nàng gật đầu, bước qua hai cái xác mặc binh phục của Trần gia, mắt không hề chớp. Mùi máu tươi xộc lên nồng hơn cả mùi khói, nhưng dạ dày nàng không cuộn lên. Nó chỉ thấy lạnh.
Mật đạo dẫn họ ra một khu vườn hoang sau lãnh cung. Không khí bên ngoài trong lành hơn, dù vẫn phảng phất mùi cháy. Ánh trăng mờ ảo bị che khuất bởi cột khói đen khổng lồ bốc lên từ chính điện. Cả kinh thành dường như cũng đang chìm trong biển lửa.
Tu Viễn không dừng lại, tiếp tục dẫn nàng đi dọc theo bức tường cung, đến góc khuất có một chiếc xe ngựa màu đen đang đợi sẵn. Người đánh xe thấy họ liền lập tức mở cửa.
“Điện Hạ, mời người lên xe.” Tu Viễn nói, tay vẫn giữ trên chuôi kiếm, cảnh giác quan sát xung quanh.
Tri Hạ bước lên xe, ngồi vào một góc. Bên trong không có gì ngoài một bọc vải và một thanh chủy thủ. Nàng cầm lấy thanh chủy thủ, vỏ đao lạnh lẽo áp vào lòng bàn tay. Đây sẽ là vật phòng thân của nàng từ nay về sau.
Tu Viễn nhanh chóng lên theo, ngồi đối diện, hạ rèm che xuống. Hắn không ngồi ngay ngắn, mà hơi nghiêng người, như thể sẵn sàng lao ra khỏi xe bất cứ lúc nào.
“Đi đâu?” Nàng hỏi, câu đầu tiên sau khi rời khỏi Khôn Ninh Cung.
“Rời khỏi kinh thành trước, đến Ký Châu. Ở đó có người của Thái tử an bài,” Tu Viễn báo cáo ngắn gọn.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, xóc nảy trên con đường lát đá.
Lữ Tri Hạ vén một góc rèm, nhìn ra ngoài. Cung thành hoa lệ của nàng đang bị ngọn lửa nuốt chửng, đỏ rực một góc trời. Nàng đã mất tất cả chỉ trong một đêm. Phụ hoàng, hoàng huynh, quê hương. Tất cả đều hóa thành một ngọn lửa khổng lồ, thiêu rụi quá khứ của nàng.
Nàng không khóc.
Nước mắt lúc này chỉ là biểu hiện của sự yếu đuối. Mà kẻ yếu, thì không thể báo thù.
Ánh lửa hắt lên gò má trắng xanh của nàng, trong đôi mắt tĩnh lặng như nước kia, có một thứ gì đó đang dần thành hình. Đó không phải là nỗi bi thương, mà là sự kiên định lạnh như băng tuyết.
Bàn tay đang se chuỗi ngọc bội của nàng dừng lại, năm ngón tay siết chặt những viên ngọc lạnh buốt.
Tu Viễn lặng lẽ quan sát nàng. Hắn thấy được quầng lửa phản chiếu trong đáy mắt nàng, nhưng không thấy được một giọt lệ nào. Hắn khẽ cúi đầu, che đi cảm xúc phức tạp trong ánh mắt mình.
Chiếc xe ngựa màu đen hòa vào màn đêm, dứt khoát lăn bánh về phía cổng thành, bỏ lại sau lưng một triều đại đang cháy thành tro.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...