Kế Vườn Không Nhà Trống
Mùa xuân Ký Châu vẫn còn vương vấn cái lạnh se sắt của những đợt gió cuối đông. Doanh trại chính của quân Hàn phục quốc đóng tại Vĩnh An, dựng trên một sườn đồi thoai thoải, nhìn xuống thung lũng rộng lớn. Những căn lều vải thô được xếp ngay ngắn, cờ hiệu màu huyết dụ thêu hình rồng bạc vẫn tung bay phất phới trong gió, như một lời nhắc nhở về uy quyền đã mất và khát vọng giành lại. Không khí trong doanh trại luôn căng như dây đàn, từ binh lính tuần tra cho đến các mưu sĩ trong trướng, ai nấy đều bận rộn với công việc được giao, không dám lơ là dù chỉ một khắc.
Trong đại trướng chính, Lữ Tri Hạ đứng trước sa bàn lớn đặt giữa phòng, trầm ngâm nhìn vào những quân cờ gỗ tượng trưng cho các đội quân. Nàng mặc bộ giáp nhẹ màu đen sẫm, tóc búi cao gọn gàng, vài sợi tóc con vương nhẹ trên trán. Bên cạnh nàng, Tu Viễn đứng im lìm như một pho tượng, thân hình cao lớn che khuất một phần ánh sáng chiếu từ khung cửa sổ. Hắn luôn đứng cách nàng vài bước, đủ gần để bảo vệ nhưng cũng đủ xa để không gây vướng víu. Đàm Thiệu, mưu sĩ của nàng, ngồi bên bàn nhỏ, tay cầm bút lông vuốt nhẹ chòm râu, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng động thái của Tri Hạ.
“Trần Hạo đã sai người dò xét tuyến đường tiếp tế của chúng ta rồi, Điện Hạ.” Đàm Thiệu lên tiếng, phá vỡ sự im lặng kéo dài. Y đặt bút xuống, chỉ vào một điểm trên sa bàn, “Đội quân của y đã tiến đến Cửu Khê, cách Vĩnh An không xa. Nếu chúng ta không hành động, e rằng lương thảo sẽ khó lòng vận chuyển tới.”
Lữ Tri Hạ không đáp lời ngay. Nàng đưa ngón trỏ khẽ chạm vào một quân cờ nhỏ đại diện cho Cửu Khê, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. Cửu Khê là một trấn nhỏ nằm ở giao lộ huyết mạch, nơi kết nối Vĩnh An với các nguồn cung cấp lương thực và binh khí từ những vùng xa xôi hơn của Ký Châu. Mất Cửu Khê đồng nghĩa với việc Vĩnh An sẽ bị cô lập, cắt đứt hoàn toàn mọi đường tiếp viện. Quân số của nàng hiện tại chỉ hơn vạn người, trong khi quân Trần Hạo đông gấp ba. Một cuộc đối đầu trực diện là điều không thể.
“Chúng ta có bao nhiêu lương thảo dự trữ trong Vĩnh An?” Nàng hỏi, chất giọng trầm ổn, không một chút dao động.
“Chỉ đủ dùng trong hai tháng, Điện Hạ. Hơn nữa, những đợt vận chuyển lương thực tiếp theo đều phải đi qua Cửu Khê.” Đàm Thiệu trả lời, nét mặt y có chút lo lắng.
Lữ Tri Hạ siết nhẹ nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Hai tháng là quá ngắn. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt quét qua Tu Viễn, rồi lại dừng trên sa bàn. Nàng chậm rãi rút một quân cờ khác, tượng trưng cho một đội quân nhỏ của mình, và đặt nó lên vị trí cách Cửu Khê một ngày đường.
“Tu Viễn, ngươi dẫn ba ngàn tinh binh đi trước. Đốt sạch mọi lương thảo trong Cửu Khê.” Nàng ra lệnh, giọng nói tựa hồ như một lưỡi kiếm sắc lạnh, không chút cảm xúc.
Đàm Thiệu giật mình, đôi mắt trợn tròn nhìn Lữ Tri Hạ. "Điện Hạ, đó là lương thực của dân chúng Cửu Khê! Hơn nữa, còn có kho lương của quân trấn địa phương, chúng ta có thể chiếm lấy mà không cần hủy hoại."
Lữ Tri Hạ quay sang Đàm Thiệu, đôi mắt nàng sâu thẳm như vực thẳm. "Không. Quân Trần Hạo sẽ đến đó trong ba ngày. Nếu chúng ta chiếm lấy, chúng sẽ bao vây Cửu Khê, biến nơi đó thành chiến trường. Dân chúng sẽ phải chịu nạn binh đao." Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Đốt sạch. Không để lại một hạt gạo."
"Nhưng..." Đàm Thiệu muốn nói thêm, nhưng Tri Hạ đã cắt ngang.
"Trần Hạo sẽ dùng lương thực đó để nuôi quân. Chúng ta không thể để y có được nó. Đói khát sẽ làm quân y chậm lại. Đói khát cũng sẽ làm quân y trở nên tàn bạo hơn với dân chúng, nhưng đó là gánh nặng của y, không phải của chúng ta." Nàng nói, giọng nàng không cao nhưng chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi.
Tu Viễn vẫn đứng yên lặng, không một lời thắc mắc, không một chút biểu cảm trên gương mặt. Hắn chờ đợi.
“Dân chúng Cửu Khê thì sao, Điện Hạ?” Đàm Thiệu hỏi, giọng y hơi run. "Họ sẽ chết đói."
Lữ Tri Hạ khép hờ mí mắt. Nàng biết. Nàng biết điều đó còn hơn ai hết. Nàng đã từng chứng kiến cảnh người dân chết đói trên đường chạy nạn. Nhưng đây là chiến tranh, và nàng là chủ tướng. Trách nhiệm của nàng là bảo vệ thiên hạ, bảo vệ những gì còn sót lại, dù cái giá phải trả có tàn khốc đến đâu.
“Tu Viễn, trước khi hành động, phái người thông báo cho dân chúng Cửu Khê. Bảo họ rời bỏ nhà cửa, mang theo những gì có thể mang, đi về phía bắc, đến các làng chài ven biển. Chúng ta sẽ phái quân tiếp tế đến đó sau. Ai không đi, không cần ép buộc. Ai cố tình ở lại, mặc kệ họ. Nhưng không được để một hạt lương rơi vào tay Trần Hạo.” Giọng nàng lạnh như băng. "Đây là mệnh lệnh. Đừng để ta phải nhắc lại."
Tu Viễn trầm giọng đáp. "Thuộc hạ tuân lệnh, Điện Hạ."
Hắn không hỏi tại sao, không hỏi liệu có cách nào khác. Hắn chỉ đơn thuần tiếp nhận mệnh lệnh, và chuẩn bị thực thi. Sự tuyệt đối trong lòng trung thành của hắn đôi khi khiến Lữ Tri Hạ cảm thấy một nỗi cô đơn sâu thẳm. Nàng là người duy nhất phải gánh vác những quyết định tàn khốc này, và nàng biết rằng không ai có thể chia sẻ gánh nặng ấy cùng nàng.
Đàm Thiệu thở dài, vai y khẽ trùng xuống. Y hiểu quyết định của Lữ Tri Hạ là cần thiết, nhưng cái giá phải trả khiến y không khỏi day dứt. Y đã theo nàng từ những ngày đầu, đã chứng kiến nàng từ một công chúa yếu đuối trở thành một nữ vương mạnh mẽ, nhưng những quyết định như thế này luôn là một thử thách khó khăn.
"Điện Hạ, ta sẽ lo liệu việc thông báo và hướng dẫn dân chúng. Nhưng việc đốt sạch lương thảo... e rằng sẽ gây ra sự oán hận lớn trong dân chúng." Đàm Thiệu nói.
Lữ Tri Hạ quay lưng lại, hướng về tấm bản đồ trên tường. "Oán hận không quan trọng. Sống còn mới là quan trọng. Khi nào phục quốc, ta sẽ đền bù cho họ. Bây giờ, chúng ta không có lựa chọn nào khác." Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Đàm Thiệu, ngươi lo liệu việc hậu cần và bố trí người tiếp tế cho dân chúng Cửu Khê sau khi họ di chuyển. Hoắc Dần sẽ hỗ trợ ngươi trong việc nắm bắt tình hình di chuyển của dân chúng và quân Trần Hạo."
"Thuộc hạ tuân lệnh." Đàm Thiệu đứng dậy, cung kính cúi đầu.
Lữ Tri Hạ không nhìn y. Nàng vẫn nhìn vào bản đồ, ánh mắt xa xăm. Nàng biết, sau quyết định này, tên tuổi nàng sẽ bị nguyền rủa. Nhưng nàng không quan tâm. Nàng chỉ quan tâm đến việc giành lại vương quốc, và để làm được điều đó, nàng phải là một vị Vương không khoan nhượng.
Tu Viễn bước ra khỏi đại trướng, để lại Lữ Tri Hạ một mình. Hắn ra lệnh tập hợp binh lính, chuẩn bị hành quân. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng không chút cảm xúc, nhưng trong lòng, một nỗi đau âm ỉ trỗi dậy. Hắn biết Điện Hạ đã phải chịu đựng những gì khi đưa ra quyết định đó. Hắn biết, nàng luôn là người phải hy sinh nhiều nhất.
Trong đại trướng, Lữ Tri Hạ vẫn đứng trước sa bàn. Nàng đưa tay lên trán, day nhẹ. Nàng cảm thấy một cơn đau nhói nơi thái dương. Trách nhiệm của một vị Vương, đôi khi, còn nặng nề hơn cả gươm đao. Nàng nhìn ra bên ngoài, nơi những ngọn đồi xanh mướt trải dài dưới ánh nắng xuân, tưởng tượng ra cảnh Cửu Khê chìm trong biển lửa. Nàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những lựa chọn tàn khốc.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...