Cái Gai Trong Mắt
Sơn thành Vĩnh An, sau những ngày đông lạnh giá, đã đón những đợt gió xuân đầu tiên, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ non. Không khí trong thành dù vẫn còn vương vấn sự khắc nghiệt của chiến tranh, nhưng đã bắt đầu có chút thư thái hơn. Trong phủ nha huyện, ánh nến lung linh hắt lên gương mặt trầm tư của Lữ Tri Hạ. Nàng khoác lên mình bộ trang phục màu xanh sẫm, đơn giản nhưng toát lên vẻ trang trọng. Mái tóc ngắn ngang tai đã dài thêm đôi chút, nay được buộc gọn gàng phía sau, để lộ vầng trán thanh tú. Ngón tay trỏ bên trái của nàng hơi dính mực, dấu hiệu của một đêm dài thức trắng bên đống công văn.
Đối diện nàng, Đàm Thiệu ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo lướt qua những bản tấu chương. Y là mưu sĩ mà nàng đã tin cậy giao phó nhiều trọng trách, và quả thực, y chưa từng khiến nàng thất vọng. Tóc y đã điểm vài sợi bạc, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn như thuở đôi mươi. Tu Viễn đứng lặng lẽ ở một góc khuất, như một cái bóng giữa ánh sáng chập chờn của ngọn nến, chỉ có thể thấy rõ đường nét kiên nghị trên gương mặt hắn khi hắn nghiêng đầu theo dõi.
"Kinh thành đã bắt đầu có động tĩnh," Đàm Thiệu khẽ nói, phá vỡ sự im lặng kéo dài. Y đặt một tập mật báo xuống bàn, đẩy nhẹ về phía Tri Hạ. "Đây là tin tức từ nội tuyến của chúng ta. Trần Hạo đã triệu tập các quan lại cấp cao, bàn bạc về tình hình Ký Châu."
Tri Hạ cầm lấy tập mật báo, ánh mắt nàng lướt nhanh qua từng dòng chữ. Nét chữ mềm mại nhưng nội dung lại lạnh lùng, miêu tả chi tiết những gì đang diễn ra trong triều đình Trần Hạo. Sắc mặt nàng không đổi, nhưng khóe môi khẽ mím lại.
"Hắn cuối cùng cũng chú ý đến chúng ta," nàng bình thản nói, giọng không chút biểu cảm. "Lẽ ra đã phải như vậy từ lâu. Chúng ta đã chiếm đóng ba huyện, quy phục thêm vài trại sơn tặc, thế lực ngày càng lớn mạnh. Không thể mãi là một mối họa nhỏ trong mắt hắn."
Đàm Thiệu gật đầu. "Đúng vậy, Điện Hạ. Ban đầu, Trần Hạo coi Ký Châu chỉ là một vùng đất hoang vu, dân chúng đói khổ, không đáng để hắn hao binh tốn của. Hắn tin rằng chỉ cần phong tỏa giao thương, Ký Châu sẽ tự suy yếu và sụp đổ. Nhưng bây giờ, thế cục đã khác. Chúng ta không chỉ giữ vững được lãnh thổ, mà còn mở rộng ảnh hưởng, trấn áp bọn cường hào, thu phục lòng dân. Điều này khiến hắn ta không thể ngồi yên được nữa."
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt hướng về bản đồ Ký Châu treo trên tường. Những chấm đỏ đánh dấu các huyện thành mà nàng đã kiểm soát, những đường kẻ xanh là các con đường mà quân đội nàng đã hành quân qua. Vùng đất rộng lớn này, từng là một phần của Đại Hán, giờ đây đang dần trở thành căn cứ địa của nàng.
"Hắn sẽ cử ai đến đây?" Tri Hạ hỏi, giọng nàng vẫn đều đều, nhưng trong đó ẩn chứa một sự sắc bén khó nhận ra. "Trần Hạo sẽ không đích thân hành quân, hắn sẽ cử một quan lại nào đó."
"Theo tin tức, là Chu Phủ," Đàm Thiệu đáp. "Một quan văn cấp thấp, chức Lại Bộ Thị Lang. Hắn ta nổi tiếng là người cẩn trọng, thủ đoạn, nhưng chưa từng cầm quân."
Tri Hạ cười nhạt. "Chu Phủ? Một quan văn chỉ biết múa bút, lại được giao trọng trách dẹp loạn biên cương. Trần Hạo vẫn còn quá tự phụ, cho rằng chúng ta chỉ là đám ô hợp, dễ dàng trấn áp." Nàng quay lại nhìn Đàm Thiệu. "Hắn ta sẽ không cử quân chính quy ngay. Hắn muốn dùng Chu Phủ để thăm dò thực lực của chúng ta, đồng thời lấy cớ thu dọn tàn dư phản loạn, ổn định lòng dân."
"Điện Hạ đoán đúng," Đàm Thiệu nói. "Chu Phủ sẽ mang theo một toán quân nhỏ, chủ yếu là lính địa phương và vài đội quân ô hợp được tập hợp vội vàng. Mục tiêu của hắn ta không phải là giao chiến trực diện, mà là dùng thủ đoạn chính trị để chia rẽ nội bộ chúng ta, hoặc tìm cách mua chuộc các bộ lạc nhỏ quanh Ký Châu. Hắn sẽ tìm cách cắt đứt nguồn cung lương thực, tạo ra sự bất mãn trong dân chúng."
Tri Hạ suy nghĩ một lát. "Vậy thì, chúng ta phải đón tiếp hắn ta thật nồng nhiệt." Nàng đứng dậy, bước đến gần bản đồ. Ngón tay nàng lướt trên những con đường, những ngọn núi. "Chu Phủ sẽ từ kinh thành đến, đi qua con đường phía đông, tiến vào Ký Châu qua cửa ải Xương Bình. Con đường này hiểm trở, nhưng cũng là con đường dễ bị phục kích nhất."
Nàng quay sang Tu Viễn, người vẫn đứng yên lặng như một bức tượng. Ánh mắt nàng chạm vào hắn, và trong khoảnh khắc đó, một sự thấu hiểu ngầm không cần lời nói đã được trao đổi.
"Tu Viễn, ngươi sẽ dẫn một đội quân tinh nhuệ, phục kích Chu Phủ tại cửa ải Xương Bình," Tri Hạ ra lệnh. "Không cần tiêu diệt toàn bộ quân hắn, chỉ cần bắt sống Chu Phủ. Ta muốn đích thân nói chuyện với hắn ta."
Tu Viễn gật đầu, khuôn mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong ánh mắt hắn, có một tia sáng lóe lên. "Tuân lệnh Điện Hạ." Hắn không hỏi tại sao, không hỏi chi tiết kế hoạch, chỉ đơn giản là nhận lệnh. Sự tin tưởng tuyệt đối của hắn là điều mà Tri Hạ luôn trân trọng.
"Đàm Thiệu, ngươi sẽ chuẩn bị một kế hoạch tuyên truyền," Tri Hạ tiếp tục. "Khi tin tức về việc Chu Phủ bị bắt lan truyền, ta muốn dân chúng biết rằng đây không phải là một cuộc nổi loạn vô cớ, mà là sự phản kháng chính đáng của người dân Ký Châu trước sự áp bức của triều đình Trần Hạo. Nhấn mạnh việc Trần Hạo gửi một quan văn yếu kém đến để trấn áp, thể hiện sự coi thường của hắn ta đối với Ký Châu."
"Rõ, Điện Hạ," Đàm Thiệu đáp. "Ta sẽ chuẩn bị ngay. Ta cũng sẽ cho người theo dõi động tĩnh của các bộ lạc nhỏ xung quanh, đề phòng Chu Phủ đã kịp liên lạc với bọn chúng trước khi bị bắt."
Tri Hạ gật đầu. "Tốt. Chúng ta không thể lơ là bất kỳ chi tiết nào. Chu Phủ chỉ là một quân cờ nhỏ, nhưng hắn ta lại là bước đi đầu tiên của Trần Hạo. Chúng ta phải cho hắn ta thấy rằng, Ký Châu không phải là nơi mà hắn có thể tùy tiện điều khiển."
Nàng lại nhìn về phía bản đồ, ánh mắt xa xăm. Cuộc đối đầu trực tiếp với Trần Hạo đã bắt đầu. Mặc dù chỉ là một quan chức nhỏ, nhưng việc Chu Phủ bị bắt sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Trần Hạo, đồng thời cũng là lời khẳng định về sự tồn tại của thế lực Lữ Tri Hạ. Từ giờ trở đi, nàng sẽ không còn ẩn mình trong bóng tối. Nàng sẽ bước ra ánh sáng, trở thành cái gai trong mắt Trần Hạo, một cái gai mà hắn sẽ không thể dễ dàng nhổ bỏ.
"Đêm nay, mọi người hãy nghỉ ngơi đi," Tri Hạ nói, giọng nàng nhẹ nhàng hơn. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc chiến mới."
Đàm Thiệu và Tu Viễn đều cúi đầu nhận lệnh. Ánh nến vẫn chập chờn, hắt bóng ba người lên tường. Ba cái bóng, ba ý chí, cùng hướng về một mục tiêu duy nhất: phục quốc.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...