Mở Rộng Thế Lực
Gió đông bắc hun hút thổi qua những cánh đồng hoang, mang theo mùi đất ẩm và hơi lạnh từ xa. Ký Châu dần khoác lên mình màu áo của tiết đại hàn, nhưng không khí trong những thôn làng xung quanh huyện Vĩnh An lại sôi động hơn bao giờ hết. Sau khi chiếm được Vĩnh An, lực lượng của Lữ Tri Hạ không ngừng mở rộng, hướng về các làng mạc nhỏ xung quanh, thiết lập một vành đai kiểm soát vững chắc.
Mỗi buổi sáng, khi sương còn chưa tan hết trên những mái nhà tranh, Lữ Tri Hạ đã ngồi trước bản đồ. Nàng không mặc long bào hay y phục công chúa, mà là một bộ áo vải thô màu xám tro, tóc cắt ngắn ngang tai, gọn gàng và tiện lợi. Ngón trỏ tay trái của nàng thường bị dính một vết mực nhỏ, do thói quen chấm bút khi ghi chú. Nàng lặng lẽ lướt ngón tay trên từng con đường mòn, từng khoảnh đất hoang, từng cụm nhà nhỏ. Tu Viễn đứng sau lưng nàng, cao hơn một cái đầu, tay trái đặt trên chuôi kiếm, ánh mắt không rời khỏi tấm lưng mảnh mai của nàng. Hắn đứng so le, chân phải hơi chếch về phía trước, tư thế sẵn sàng như một pho tượng đá khắc tạc.
Đàm Thiệu bước vào, tay cầm một chồng sổ sách. Y gầy gò, đôi mắt tinh anh sau cặp kính gọng đồng, bước chân nhanh nhẹn nhưng không gây tiếng động.
"Điện Hạ, tin tức từ Phương Sơn thôn đã đến," Đàm Thiệu cung kính nói, "Trưởng thôn lão Lý đã đồng ý quy phục. Yêu cầu của họ là giảm thuế ba thành trong ba năm tới, và cho phép con trai trưởng của lão Lý tham gia đội tuần tra thôn, không phải nhập ngũ."
Lữ Tri Hạ không lập tức trả lời. Nàng vẫn nhìn bản đồ, ngón tay dừng lại ở vị trí Phương Sơn thôn, một chấm nhỏ màu đen trên nền giấy trắng.
"Tu Viễn, tình hình lực lượng của chúng ta hiện tại thế nào?" Nàng hỏi, giọng bình thản.
"Báo cáo Điện Hạ, tổng số quân đã lên đến gần ba ngàn người," Tu Viễn đáp, giọng trầm ổn, "Trong đó, một ngàn rưỡi là binh lính cũ của Hàn quốc, được huấn luyện tốt. Số còn lại là dân làng các thôn mới chiêu mộ, đang trong quá trình huấn luyện cơ bản."
"Khí giới và lương thảo?"
"Đủ dùng trong hai tháng tới. Chúng ta đã thu được một số lượng đáng kể từ kho lương của Trần Hạo tại Vĩnh An, nhưng số đó không thể duy trì lâu dài nếu tiếp tục mở rộng."
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng quay sang Đàm Thiệu. "Điều kiện của Phương Sơn thôn, chấp nhận. Nhưng con trai lão Lý phải trải qua huấn luyện quân sự cơ bản như những người khác, sau đó mới phân về đội tuần tra thôn. Hắn sẽ là cầu nối giữa chúng ta và dân làng, không phải là một binh sĩ vô kỷ luật."
Đàm Thiệu ghi chép cẩn thận. "Vâng, Điện Hạ."
"Về vấn đề lương thảo, Đàm Thiệu, ngươi hãy lập một bản kế hoạch cụ thể. Ta cần biết chúng ta có thể thu hoạch được bao nhiêu từ các thôn làng xung quanh, và số lượng dự trữ tối thiểu cần thiết cho một cuộc vây thành. Đồng thời, tìm cách liên hệ với các thương buôn lân cận, xem xét khả năng mua thêm lương thực và khí giới."
"Thương buôn e rằng sẽ rất khó, Điện Hạ. Các con đường chính đều bị Trần Hạo kiểm soát chặt chẽ. Hơn nữa, những người dám giao dịch với chúng ta vào lúc này đều là những kẻ liều lĩnh, giá cả sẽ không hề dễ chịu."
"Cứ tìm đi," Lữ Tri Hạ nói, "Nếu cần, có thể dùng vàng bạc chúng ta thu được từ Vĩnh An. Nhưng chỉ khi thật sự cần thiết. Hãy ưu tiên trao đổi bằng lương thực và những thứ chúng ta có thể sản xuất được." Nàng quay sang Tu Viễn. "Tu Viễn, ngươi hãy phái Hoắc Dần đi do thám tình hình các quận huyện xa hơn về phía nam. Ta muốn biết phản ứng của họ khi Trần Hạo mất Vĩnh An. Có ai có ý định độc lập, hay vẫn trung thành tuyệt đối với kẻ tiếm quyền?"
"Rõ, Điện Hạ."
Trong những tuần tiếp theo, cuộc sống tại Vĩnh An và các thôn làng lân cận trở thành một chuỗi ngày bận rộn không ngừng nghỉ. Những người lính cũ của Hàn quốc được phân bổ về các thôn, hướng dẫn dân làng cách tự vệ, cách xây dựng các công sự đơn giản như hào và chướng ngại vật. Các thanh niên trai tráng khỏe mạnh được chiêu mộ, chia thành từng đội nhỏ, huấn luyện sử dụng giáo mác và cung tên. Tiếng hô khẩu lệnh vang vọng khắp các bãi đất trống, tiếng binh khí va chạm chan chát trong các buổi luyện tập.
Trình Ngọc, người đứng đầu bộ phận hậu cần nữ, cùng các phụ nữ trong làng, ngày đêm bận rộn với việc may vá quân phục, chuẩn bị lương thực, và chăm sóc những người bị thương. Nàng vốn là một nữ tì trong cung điện Hàn quốc, nay đảm nhiệm một vai trò quan trọng trong việc duy trì trật tự và sức khỏe cho đội quân. Nàng luôn giữ vẻ mặt hiền lành, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên định.
"Điện Hạ, kho lương thực thôn An Bình đã được kiểm kê xong," Trình Ngọc báo cáo một ngày nọ, khi Lữ Tri Hạ đang kiểm tra một xưởng rèn mới được thiết lập. "Họ có một lượng lớn khoai và lúa mì, đủ để nuôi sống quân ta thêm nửa tháng."
"Tốt," Lữ Tri Hạ đáp, nhìn những người thợ rèn đang miệt mài với lửa và sắt. "Hãy đảm bảo rằng dân làng cũng có đủ ăn. Chúng ta không muốn gây thêm gánh nặng cho họ."
"Vâng, Điện Hạ. Chúng nô tì đã sắp xếp một phần để phân phát lại cho những gia đình nghèo khó."
Lữ Tri Hạ gật đầu. Nàng biết, để xây dựng lòng tin, sự công bằng là điều cốt yếu. Trần Hạo đã gieo rắc sự hỗn loạn và áp bức, và đó chính là điểm yếu của hắn. Nàng phải tạo ra một sự khác biệt rõ rệt.
Một buổi chiều, khi nàng đang ngồi trong thư phòng nhỏ của mình, kiểm tra các báo cáo, Hoắc Dần trở về từ chuyến đi do thám. Y vẫn lặng lẽ như thường lệ, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt.
"Báo cáo Điện Hạ," Hoắc Dần nói, giọng khàn khàn, "Các quận huyện phía nam vẫn nằm dưới sự kiểm soát của Trần Hạo. Tuy nhiên, có một số dấu hiệu bất ổn."
"Nói rõ hơn."
"Tại quận Kim Lăng, quan lại tham nhũng nặng nề, dân chúng oán than. Một số thổ phỉ đã nổi dậy, cướp bóc các đoàn buôn. Quân đội địa phương không đủ sức trấn áp. Ngoài ra, tại Lạc Dương, một vị quan già đã từ chức vì bất mãn với chính sách thuế má của Trần Hạo."
Lữ Tri Hạ khẽ nhíu mày. "Động thái này có ý nghĩa gì?"
"Có thể đó chỉ là sự bất mãn cá nhân," Hoắc Dần đáp, "Nhưng cũng có thể là một tín hiệu cho thấy sự ủng hộ dành cho Trần Hạo đang suy yếu ở các vùng xa. Hắn không thể kiểm soát tuyệt đối toàn bộ vương quốc."
"Hãy tiếp tục theo dõi sát sao tình hình Kim Lăng và Lạc Dương," Lữ Tri Hạ ra lệnh. "Đàm Thiệu, chuẩn bị một đội quân nhỏ, tinh nhuệ. Nếu có cơ hội, chúng ta sẽ lợi dụng sự hỗn loạn tại Kim Lăng để mở rộng ảnh hưởng."
Đàm Thiệu bước ra khỏi bóng tối, nơi y vẫn đứng lặng lẽ lắng nghe. "Vâng, Điện Hạ. Nhưng liệu có quá mạo hiểm không? Chúng ta vừa mới ổn định được Vĩnh An."
"Cơ hội không chờ đợi ai," Lữ Tri Hạ nói, giọng nàng không hề dao động. "Nếu chúng ta không hành động, Trần Hạo sẽ sớm lấy lại thế thượng phong. Chúng ta phải đi trước một bước. Tu Viễn, ngươi sẽ dẫn đội quân này."
Tu Viễn chỉ đơn giản cúi đầu, không nói một lời nào. Hắn biết nàng đã ra quyết định, và mọi sự phản đối đều vô nghĩa. Hắn sẽ tuân lệnh, như mọi khi. Hắn biết nàng không phải là người sẽ lùi bước trước khó khăn.
Ký Châu chìm vào đêm, nhưng trong lòng Vĩnh An, ngọn lửa phục quốc vẫn bùng cháy mãnh liệt. Lữ Tri Hạ đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Ngoài kia, hàng ngàn số phận đang đặt cược vào quyết định của nàng. Nàng không thể thất bại.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...