Kết Thúc Hành Trình Đầu
Tiết trời lập đông, gió bắc vẫn còn mang theo hơi lạnh sót lại từ trận bão tuyết cuối tháng. Huyện thành Vĩnh An, sau một đêm kịch chiến, giờ đây đã khoác lên mình một vẻ trầm mặc khác lạ. Mùi máu tanh và khói lửa đã tan đi phần nào, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và cỏ dại bị giẫm nát. Trên đỉnh tường thành phía đông, Lữ Tri Hạ đứng lặng lẽ, áo choàng màu xám tro phất phơ theo gió, mái tóc ngắn ngang tai lay động nhẹ. Nàng nhìn xuống những con phố giờ đây đã vắng bóng binh lính triều đình, chỉ còn lại những toán quân của mình đang hối hả thu dọn tàn cuộc.
Huyện thành Vĩnh An vốn là một trấn nhỏ nằm sâu trong vùng Ký Châu hiểm trở, nhưng lại có vị trí chiến lược quan trọng, án ngữ con đường huyết mạch dẫn vào vùng đất bằng phẳng phía tây. Quân đội triều đình đặt ở đây không nhiều, chỉ khoảng ba trăm lính, phần lớn là quân ô hợp, thiếu rèn luyện. Tuy nhiên, việc chiếm được nó không hề dễ dàng, bởi địa thế tự nhiên hiểm trở và tường thành kiên cố. Trận chiến đêm qua, Lữ Tri Hạ đã phải dùng kế nghi binh, kết hợp với một cuộc tấn công bất ngờ vào lúc rạng sáng, khi tinh thần đối phương rệu rã nhất.
Nàng đưa tay lên xoa xoa ngón trỏ bên trái, nơi thường bị dính mực khi đọc sách hay viết thư. Một thói quen cũ đã theo nàng từ những ngày còn ở trong cung cấm. Giờ đây, vết mực đã mờ, nhưng cảm giác lo lắng khi xưa đã được thay thế bằng một sự bình yên tạm thời. Đây là thắng lợi đầu tiên, một điểm tựa vững chắc để bắt đầu công cuộc phục quốc.
Tu Viễn đứng phía sau, thân hình cao lớn tựa như một bức tượng đồng, không một chút xao động. Y vẫn mặc bộ giáp đen bạc màu, một lớp bụi mỏng phủ lên vai áo. Thanh đại đao trên lưng y, dù đã được lau sạch, vẫn còn vương vấn mùi máu khô.
Đàm Thiệu, vị mưu sĩ trẻ tuổi, dáng người gầy gò, mặc áo vải xanh lam, bước đến gần, khẽ ho khan một tiếng. Hắn không dám tiến quá gần Lữ Tri Hạ khi nàng đang trầm tư, bởi hắn biết đó là lúc nàng cần sự riêng tư nhất. "Vương Thượng, Đàm Thiệu có vài việc muốn bẩm báo."
Lữ Tri Hạ quay đầu lại, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một hồ nước sâu thẳm. "Nói đi."
"Quân triều đình đã bị đánh tan tác, số sống sót đã đầu hàng và bị giam giữ ở nhà kho phía bắc. Chúng ta đã thu được lương thảo đủ dùng trong hai tháng, vũ khí cũng tạm đủ trang bị cho số quân mới tuyển. Dân chúng trong thành lúc đầu có chút hoảng loạn, nhưng giờ đã yên ổn trở lại. Chúng ta đã phân phát lương thực dự trữ để trấn an." Đàm Thiệu trình bày một cách rành mạch, không thừa một lời.
Lữ Tri Hạ gật đầu. "Việc thu phục lòng dân là quan trọng nhất. Cần phải nhanh chóng xây dựng lại trật tự, sửa chữa những nơi bị hư hại, và ổn định cuộc sống cho bá tánh." Nàng dừng lại một chút, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi Ký Châu hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương sớm. "Chúng ta cần một căn cứ vững chắc ở đây. Ta muốn Vĩnh An trở thành một thành trì không thể công phá."
Đàm Thiệu hiểu ý. "Thần đã nghĩ đến. Địa thế Vĩnh An rất tốt, nhưng còn một vấn đề. Các huyện lân cận như Bình Giang, Trường Phong vẫn nằm trong tay triều đình. Nếu chúng ta không nhanh chóng mở rộng, sẽ bị cô lập."
"Ta biết." Lữ Tri Hạ quay mặt lại, nhìn thẳng vào Đàm Thiệu. "Nhưng trước mắt, chúng ta cần củng cố Vĩnh An. Chúng ta sẽ không vội vàng mở rộng khi chưa có đủ lực lượng và sự ổn định. Lịch trình tiếp theo, ta muốn ngươi cùng Hoắc Dần lập kế hoạch chi tiết cho việc phòng thủ và xây dựng lại thành trì. Đặc biệt là hệ thống tiếp tế lương thảo và thông tin liên lạc với các nhóm nghĩa quân khác trong Ký Châu."
"Tuân lệnh Vương Thượng." Đàm Thiệu nhận lệnh, rồi nhìn sang Tu Viễn. "Đại Tướng Quân, có vẻ như người cần nghỉ ngơi. Trận chiến đêm qua người đã tả xung hữu đột, có nhiều vết thương nhỏ."
Tu Viễn khẽ lắc đầu, giọng nói trầm ổn như đá tảng. "Không đáng kể. Ta vẫn có thể tiếp tục công việc."
Lữ Tri Hạ nhìn Tu Viễn, trong đôi mắt nàng thoáng hiện lên một tia quan tâm. "Ngươi cũng là người bằng xương bằng thịt, Tu Viễn. Việc công không thể chậm trễ, nhưng việc dưỡng sức cũng vậy. Hãy để Trình Ngọc kiểm tra vết thương cho ngươi."
"Vương Thượng quan tâm, Tu Viễn ghi nhớ." Tu Viễn khẽ chắp tay. Hắn chưa bao giờ nói lời cảm ơn, chỉ dùng hành động để thể hiện sự trung thành và biết ơn.
Đàm Thiệu cáo lui, để lại Lữ Tri Hạ và Tu Viễn trên đỉnh tường thành. Gió đông thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá. Lữ Tri Hạ đưa tay ôm lấy vai mình, khẽ rùng mình.
"Vương Thượng, có lạnh không?" Tu Viễn hỏi, giọng nói vẫn đều đều, không chút biến động.
"Không sao." Nàng trả lời. "Chỉ là cảm thấy, cuối cùng cũng đã có một nơi để dừng chân." Nàng quay sang nhìn Tu Viễn, ánh mắt nàng dừng lại trên những vết xước trên bộ giáp của y, rồi lên khuôn mặt không biểu cảm. "Chúng ta đã đi một chặng đường dài, Tu Viễn. Từ ngày ta cắt tóc, cải trang thành Lữ Nguyên, đến khi tập hợp được những người đầu tiên, và giờ là Vĩnh An này. Ngươi đã luôn ở bên cạnh ta."
Tu Viễn không nói gì, chỉ đứng thẳng, lưng hơi ưỡn ra. Đối với y, việc bảo vệ nàng là lẽ sống, không cần bất kỳ lời nói hay sự công nhận nào.
Một lúc sau, Trình Ngọc, nữ hậu cần, vóc dáng nhỏ nhắn, đôi mắt linh hoạt, bước lên tường thành, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ. "Điện Hạ, Tu Viễn Đại Tướng Quân, ta đã mang thuốc đến." Nàng nhìn Tu Viễn, rồi lại nhìn Lữ Tri Hạ, ánh mắt thoáng chút lo lắng. "Vết thương của Đại Tướng Quân có vẻ không đơn giản."
Lữ Tri Hạ nhíu mày. "Có chuyện gì vậy, Trình Ngọc?"
Trình Ngọc khẽ thở dài. "Đại Tướng Quân có một vết chém sâu ở bắp tay phải, tuy không trúng xương nhưng mất khá nhiều máu. Chắc là trong lúc giao chiến, người đã không để ý."
Lữ Tri Hạ quay sang nhìn Tu Viễn, ánh mắt nàng lộ rõ sự không hài lòng. "Sao ngươi không nói?"
"Vết thương nhỏ, không muốn làm phiền Vương Thượng." Tu Viễn vẫn giữ giọng điệu bình thản.
"Không muốn làm phiền?" Lữ Tri Hạ khẽ nhếch môi, giọng điệu có chút lạnh lùng. "Ngươi là cánh tay phải của ta, là người ta tin cậy nhất. Nếu ngươi có chuyện gì, ta phải làm sao? Lần sau, có chuyện gì phải bẩm báo ngay lập tức." Nàng ra hiệu cho Trình Ngọc. "Hãy băng bó cẩn thận cho Tu Viễn. Ta không muốn vết thương bị nhiễm trùng."
"Vâng, Điện Hạ." Trình Ngọc tiến lại gần Tu Viễn. Nàng khẽ kéo tay áo giáp của y lên, để lộ vết chém sâu, máu đã khô lại thành một vệt đen sẫm. Tu Viễn vẫn đứng yên, không một chút nhíu mày, như thể vết thương đó không thuộc về mình.
Lữ Tri Hạ quay lưng lại, nhìn ra xa, không để ai thấy vẻ mặt mình lúc này. Nàng không muốn để lộ bất kỳ sự yếu đuối hay lo lắng nào trước mặt thuộc hạ. Nàng là Vương Thượng, là người phải đưa ra những quyết định cứng rắn.
Sau khi Trình Ngọc băng bó xong, Tu Viễn khẽ chắp tay. "Đa tạ Trình Ngọc cô nương."
"Không có gì, Đại Tướng Quân. Chỉ mong người chú ý hơn đến bản thân." Trình Ngọc khẽ gật đầu, rồi lại nhìn về phía Lữ Tri Hạ, ánh mắt chứa đựng nhiều điều không nói nên lời.
Lữ Tri Hạ vẫn đứng yên, bóng lưng nàng nhỏ bé nhưng đầy kiên cường trước gió lạnh. Nàng đã đi một chặng đường dài, từ một công chúa vong quốc đến một người đứng lên hiệu triệu nghĩa quân. Vĩnh An này, dù chỉ là một huyện thành nhỏ, nhưng là viên gạch đầu tiên nàng đặt xuống cho công cuộc phục quốc. Đây không chỉ là một thắng lợi quân sự, mà còn là một thắng lợi về tinh thần, củng cố niềm tin cho tất cả những người đã đi theo nàng.
"Vương Thượng, người có muốn vào trong nghỉ ngơi một lát không?" Tu Viễn hỏi, giọng nói vang lên từ phía sau.
Lữ Tri Hạ hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và hơi lạnh tràn vào phổi, giúp nàng giữ được sự tỉnh táo. "Chưa. Ta muốn nhìn một chút nữa. Nhìn xem thành trì này sẽ trở thành căn cứ của chúng ta như thế nào."
Nàng biết, hành trình còn rất dài, và Vĩnh An chỉ là khởi đầu. Nhưng ít nhất, vào khoảnh khắc này, dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sớm đông, nàng cảm thấy một sự tự hào dâng trào trong lồng ngực. Nàng đã làm được. Nàng đã có một nơi để gọi là của mình, dù chỉ là tạm thời. Và nàng sẽ không bao giờ để mất nó một lần nữa.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...