Mâu Thuẫn Nội Bộ
Sương sớm Ký Châu giăng mắc, phủ lên những mái lều vải màu xám bạc một lớp ẩm ướt, khiến chúng trông như những khối đá khổng lồ vừa nhô lên từ lòng đất. Trong đại trướng, hơi ấm từ chậu than hồng hòa cùng mùi mực và giấy, tạo nên một thứ không khí đặc quánh. Lữ Tri Hạ ngồi thẳng lưng sau chiếc bàn gỗ thô, trước mặt là một chồng tấu chương cao ngất. Nàng dùng bút lông chấm mực, phê duyệt từng tờ một, nét chữ dứt khoát như chặt đứt mọi do dự.
Đàm Thiệu đứng cạnh, chậm rãi trình bày: "Bẩm Vương Thượng, các thủ lĩnh địa phương ở Tây Nam Ký Châu đã từ chối nộp lương thực và binh lính theo hiệu lệnh của Người. Bọn chúng lấy cớ vùng đất cằn cỗi, thu hoạch kém, lại không muốn rời xa gia hương để chiến đấu."
Lữ Tri Hạ không ngẩng đầu, ngón tay trái vẫn còn vương mực đen. Nàng lật một tờ tấu chương khác, đọc lướt qua. "Hàn Gia trại, Lý gia trang, Triệu thị thôn... đều là những kẻ đã từng quy phục Trần Hạo. Bây giờ thấy chúng ta thế yếu, liền sinh lòng phản trắc." Giọng nàng bình thản, nhưng mỗi chữ thoát ra đều mang theo sự sắt đá.
"Đúng vậy, Vương Thượng." Đàm Thiệu khẽ gật đầu, râu tóc bạc phơ rung nhẹ. "Bọn chúng vẫn còn nuôi ảo tưởng về việc giữ vững vị thế cát cứ, không muốn bị ràng buộc bởi quân lệnh của chúng ta. Đặc biệt là Hàn Gia trại, thủ lĩnh Hàn Tín được cho là đang ngấm ngầm liên kết với một vài thế lực nhỏ khác, tính kế lớn hơn."
Lữ Tri Hạ đặt bút xuống, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Hàn Tín... ta nhớ hắn từng là một trong những tướng quân dưới trướng phụ vương. Hắn là kẻ đa nghi, giỏi ẩn mình." Nàng đưa tay lên xoa thái dương, một cử chỉ hiếm hoi lộ ra sự mệt mỏi. "Vậy theo ý quân sư, chúng ta nên xử lý thế nào?"
Đàm Thiệu bước lên một bước, ánh mắt lấp lánh như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. "Bẩm Vương Thượng, Ký Châu địa hình hiểm trở, nhân tâm phức tạp. Nếu dùng binh đao trấn áp ngay, e rằng sẽ gây ra phản ứng dây chuyền, khiến những kẻ còn đang do dự cũng quay lưng lại với chúng ta. Chi bằng, chúng ta dùng mềm dẻo trước, rồi cứng rắn sau."
"Nói rõ hơn." Lữ Tri Hạ nhướng mày.
"Chúng ta sẽ cử một sứ giả đến các trại, tuyên bố rõ ràng chính sách của Vương Thượng: những ai quy phục sẽ được giữ nguyên tước vị, ruộng đất, còn được miễn thuế ba năm. Nhưng đồng thời, cũng phải cảnh báo về hậu quả nếu cố tình chống đối. Quan trọng nhất, sứ giả phải là người có đủ uy tín và khả năng răn đe."
Lữ Tri Hạ trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những tấu chương. "Ai có thể đảm nhiệm sứ mệnh này?"
Đàm Thiệu không chút do dự, quay đầu nhìn ra ngoài trướng. "Vương Thượng có cao kiến gì?"
Lữ Tri Hạ ngừng động tác, nhìn thẳng vào Đàm Thiệu. "Tu Viễn!" Nàng dường như cân nhắc điều gì đó, rồi gật đầu. "Được. Gọi Tu Viễn vào đây."
Khi Tu Viễn bước vào, thân hình cao lớn của hắn gần như lấp đầy lối đi. Hắn mặc giáp phục chỉnh tề, nhưng không khí xung quanh hắn lại không hề nặng nề. Hắn đứng cách bàn Tri Hạ một khoảng vừa đủ, khoanh tay trước ngực, nét mặt không biểu cảm.
"Tu Viễn, ta có một nhiệm vụ quan trọng giao cho ngươi." Lữ Tri Hạ nói, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút so với khi nàng nói chuyện với Đàm Thiệu. "Ngươi sẽ đại diện ta đến các trại ở Tây Nam Ký Châu, thuyết phục bọn họ quy phục. Nếu bọn chúng vẫn cố chấp, thì không cần nhân nhượng."
Tu Viễn chỉ khẽ cúi đầu, không nói một lời. Sự im lặng của hắn không phải là kháng cự, mà là một sự chấp thuận tuyệt đối, khiến người ta không thể nghi ngờ lòng trung thành của hắn. Lữ Tri Hạ không đợi hắn đáp lời, nàng biết hắn sẽ làm được. Nàng đứng dậy, bước đến cạnh hắn. "Đây là lệnh bài của ta, ngươi hãy cầm lấy. Với lệnh bài này, ngươi có quyền ra quyết định tại chỗ, không cần tấu lên ta." Nàng cầm lệnh bài bằng ngọc chạm rồng phượng, đặt vào lòng bàn tay hắn. Bàn tay nàng thoáng chạm vào ngón tay hắn, một cái chạm nhẹ đến mức gần như không thể cảm nhận. Tu Viễn chỉ khẽ nắm chặt lệnh bài, ánh mắt vẫn hướng thẳng về phía trước.
Đàm Thiệu đứng đó, trầm mặc quan sát. Ông đã phục vụ qua hai đời vương triều, chứng kiến không biết bao nhiêu vị quân vương và cận thần. Nhưng mối quan hệ giữa Lữ Tri Hạ và Tu Viễn lại là điều ông chưa từng thấy. Lữ Tri Hạ, vị công chúa vong quốc mang trong mình dòng máu đế vương, lại đặt trọn niềm tin vào một cận vệ không rõ thân thế.
Sau khi Tu Viễn rời đi, Đàm Thiệu mới lên tiếng: "Vương Thượng, Tu Viễn Tướng quân tuy dũng mãnh, nhưng liệu việc thuyết phục các thủ lĩnh có phải là sở trường của hắn?"
Lữ Tri Hạ quay lại, ngồi xuống ghế, cầm lấy một cuộn tấu chương khác. "Ngươi lầm rồi, quân sư. Tu Viễn không chỉ có dũng khí. Hắn hiểu ta, và hắn hiểu lòng người Ký Châu hơn bất kỳ ai trong chúng ta. Hắn lớn lên ở nơi đây, biết rõ nỗi khổ của dân chúng, biết rõ những toan tính của bọn thủ lĩnh. Lời nói của hắn không cần hoa mỹ, cũng đủ sức nặng để lay động lòng người. Hơn nữa, những kẻ đó cần một cái nhìn trực tiếp từ quyền uy của ta, và Tu Viễn chính là hiện thân cho điều đó."
Đàm Thiệu không nói thêm, chỉ khẽ vuốt râu. Ông không thể phủ nhận sự sắc sảo trong nhận định của Lữ Tri Hạ. Nàng không chỉ là một nữ nhân bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực, nàng đang học cách nắm giữ nó.
Ba ngày sau, tin tức từ các trại Tây Nam Ký Châu liên tiếp truyền về. Hàn Tín, thủ lĩnh của Hàn Gia trại, vẫn kiên quyết không quy phục. Hắn tuyên bố rằng hắn chỉ trung thành với Thiên tử, không chấp nhận một vị "Vương Thượng" vô danh tiểu tốt. Lời lẽ của hắn đầy sự khiêu khích và ngạo mạn.
Lữ Tri Hạ ném tờ tấu chương xuống bàn, mặt nàng không biến sắc nhưng không khí trong trướng như đông đặc lại. "Hàn Tín... ta đã cho hắn cơ hội. Hắn đã tự tay vứt bỏ nó."
Đàm Thiệu thở dài: "Vương Thượng, e rằng chúng ta phải dùng đến binh đao. Nhưng việc đó sẽ làm hao tổn quân lực, và có thể khiến các trại khác lo sợ, quay lưng lại."
Lữ Tri Hạ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mưa xuân lất phất, phủ một lớp màn mỏng lên doanh trại. Nàng im lặng một lúc lâu, rồi nói: "Không. Chúng ta sẽ không dùng binh đao trực tiếp. Chúng ta sẽ dùng mưu kế." Nàng quay lại, ánh mắt sắc lạnh như băng. "Hàn Tín tự xưng trung thành với Thiên tử, nhưng hắn lại ngấm ngầm cấu kết với Bắc Yến để buôn lậu ngựa chiến và vũ khí. Hắn nghĩ ta không biết sao?"
Đàm Thiệu giật mình. "Việc này... Vương Thượng biết từ bao giờ?"
"Ta đã biết từ lâu. Hoắc Dần đã gửi tin tức về từ mấy tháng trước. Ta chỉ chờ thời cơ thích hợp." Lữ Tri Hạ bước về phía bàn, cầm lấy một cuộn lụa mỏng. "Ngươi hãy xem đây. Đây là danh sách các giao dịch buôn lậu của Hàn Tín với Bắc Yến, cùng với bằng chứng về việc hắn đã hối lộ các quan chức địa phương để che giấu tội ác."
Đàm Thiệu đọc lướt qua, càng đọc càng kinh ngạc. Những bằng chứng này vô cùng chi tiết, không thể chối cãi. "Nếu chúng ta công bố những điều này, Hàn Tín sẽ mất hết uy tín. Nhưng liệu những thủ lĩnh khác có tin chúng ta?"
"Họ sẽ tin." Lữ Tri Hạ mỉm cười lạnh lùng. "Bởi vì ta sẽ cho Tu Viễn công bố những điều này ngay tại cổng thành của Hàn Gia trại, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người. Tu Viễn sẽ không chỉ đọc cáo trạng, hắn còn sẽ đưa ra những nhân chứng sống, những người đã từng bị Hàn Tín hãm hại, bị bóc lột, bị đẩy vào con đường buôn lậu. Hắn sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của kẻ tự xưng là 'trung thần' đó."
"Một mũi tên trúng hai đích!" Đàm Thiệu vỗ tay tán thưởng. "Vừa lật đổ Hàn Tín mà không tốn binh lực, vừa khiến những kẻ khác phải dè chừng, không dám chống đối chúng ta. Vương Thượng quả là cao minh!"
Lữ Tri Hạ không nói gì. Nàng chỉ lấy tay nhẹ nhàng phủi lớp bụi vô hình trên tấu chương. "Ngươi hãy chuẩn bị cho Tu Viễn. Hắn sẽ lên đường ngay đêm nay."
Đêm đó, Tu Viễn một mình lên đường. Hắn không mang theo một binh lính nào, chỉ có một vài cận vệ đi theo. Khi hắn rời đi, Lữ Tri Hạ đứng trong đại trướng, nhìn ra bóng đêm mịt mùng qua cửa sổ. Nàng không tỏ ra lo lắng, nhưng bàn tay nàng lại vô thức siết chặt. Nàng không bao giờ để ai thấy mình bộc lộ cảm xúc, nhưng đêm nay, sự căng thẳng đã khiến nàng để lộ ra một chút yếu lòng.
Hai ngày sau, tin tức chấn động lan truyền khắp Ký Châu. Tu Viễn đã thành công lật đổ Hàn Tín. Hắn không dùng một mũi tên, một lưỡi đao. Hắn chỉ dùng lời nói và bằng chứng. Khi những tội ác của Hàn Tín được phơi bày trước toàn dân, những người dân vốn đã căm phẫn vì bị bóc lột đã nổi dậy, tự tay bắt giữ Hàn Tín và gia quyến. Những thủ lĩnh khác, vốn đang nuôi ý đồ chống đối, đều hoảng sợ. Họ đã nhanh chóng cử người đến doanh trại của Lữ Tri Hạ để bày tỏ lòng trung thành, nộp lương thực và binh lính.
Đàm Thiệu bước vào đại trướng, gương mặt rạng rỡ. "Vương Thượng, chúng ta đã thắng lớn! Uy danh của Người đã vang vọng khắp Ký Châu!"
Lữ Tri Hạ khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn hướng về phía Tây Nam. "Chưa đâu, quân sư. Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Ký Châu vẫn còn nhiều thử thách." Nàng đứng dậy, bước đến bên bàn, mở một cuộn giấy da. "Bây giờ, chúng ta sẽ tập trung vào việc củng cố quyền lực, ổn định dân tâm. Và quan trọng nhất, chúng ta cần tìm hiểu xem, ai là kẻ đứng sau Hàn Tín? Kẻ nào đã cung cấp tin tức về việc buôn lậu cho Hoắc Dần? Kẻ đó, chắc chắn không phải là một người bình thường."
Đàm Thiệu im lặng, ông nhìn vào gương mặt Lữ Tri Hạ, thấy được sự mệt mỏi ẩn dưới vẻ kiên cường. Ông biết, con đường phục quốc còn rất dài và chông gai. Nhưng với một vị Vương Thượng sắc sảo và quyết đoán như Lữ Tri Hạ, cùng với một người cận vệ trung thành như Tu Viễn, ông tin rằng, hy vọng vẫn còn đó.
Đêm đó, khi Tu Viễn trở về doanh trại, trời đã khuya. Hắn đi thẳng đến đại trướng của Lữ Tri Hạ. Nàng vẫn còn thức, ánh đèn dầu hắt bóng nàng lên vách lều. Hắn đứng ở cửa, chờ đợi. Lữ Tri Hạ ngẩng đầu lên, thấy hắn, nàng khẽ mỉm cười. Nụ cười đó, chỉ dành riêng cho hắn. "Ngươi đã vất vả rồi, Tu Viễn. Mọi việc đều thuận lợi chứ?"
"Bẩm Vương Thượng, mọi việc đã theo đúng kế hoạch." Giọng Tu Viễn trầm ấm, nhưng không hề lộ ra sự mệt mỏi.
Lữ Tri Hạ đứng dậy, bước đến trước mặt hắn. Nàng đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai áo hắn, nơi có vết bùn đất bám vào. "Ngươi hãy đi nghỉ đi. Ngày mai, chúng ta còn nhiều việc phải làm." Bàn tay nàng chỉ chạm nhẹ một giây rồi rút về, nhưng đủ để Tu Viễn cảm nhận được hơi ấm. Hắn gật đầu, rồi quay lưng rời đi. Đêm đó, ánh trăng bạc rọi qua khe cửa, chiếu sáng chiếc ngọc bội trên cổ Lữ Tri Hạ, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ trong màn đêm Ký Châu.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...