Lữ Công Tử
Sương đêm bao phủ thành Ký Châu, biến những mái ngói rêu phong thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo. Quán rượu "Tụ Hiền Các" vẫn sáng đèn, âm thanh ồn ào từ bên trong tràn ra phố, át đi tiếng gió heo may lùa qua kẽ lá. Mấy ngày nay, câu chuyện về "Lữ Công Tử" đã trở thành đề tài nóng hổi nhất trong quán, từ những tiểu thương buôn chuyến đến các võ sĩ giang hồ.
"Nghe nói Lữ Công Tử kia là người trời giáng, mới đặt chân đến Ký Châu chưa đầy nửa năm mà đã có công dẹp loạn Mã Gia Trang, thu phục Độc Xà Bang, lại còn giúp dân khai hoang, trị thủy nữa đó!" Một lão già râu bạc phơ, tay cầm chén rượu gạo, khà một tiếng, giọng đầy vẻ thán phục.
"Hừ, dẹp loạn thì dẹp loạn, nhưng nghe nói y còn trẻ lắm, mặt mày thư sinh, dáng người mảnh khảnh, làm sao mà có võ công cao cường được chứ?" Một gã võ sĩ vạm vỡ, tay đặt lên chuôi đại đao, lớn tiếng hoài nghi.
"Ha ha, ngươi không biết rồi!" Lão già cười vang, "Lữ Công Tử đâu cần tự mình ra tay? Y có cả một đội quân tinh nhuệ, trang bị tới cặn kẽ, lại còn có vị tướng quân mặt lạnh như tiền, võ công cái thế đó!"
"Tướng quân mặt lạnh như tiền?" Gã võ sĩ nhướng mày, "Có phải người vẫn luôn đi bên cạnh Lữ Công Tử, cao lớn, ít nói, tay lúc nào cũng đặt ở gần thắt lưng đó không?"
Lão già gật đầu lia lịa, "Chính là y! Nghe đồn, vị tướng quân kia từng là cận vệ của Hàn Vương, võ công cao cường vô đối. Có y bảo vệ, Lữ Công Tử có thể an tâm mưu lược, không sợ bị kẻ gian ám toán."
Những câu chuyện như thế cứ thế lan truyền, mỗi người thêm thắt một chi tiết, biến Lữ Nguyên từ một công tử đơn thuần thành một nhân vật huyền thoại, bí ẩn và đầy quyền uy. Dân chúng Ký Châu vốn đã quen với cảnh loạn lạc, nay thấy có người đứng ra bảo vệ, ai nấy đều phấn khởi, đặt hết hy vọng vào vị công tử trẻ tuổi này.
Trong một góc khuất của quán rượu, ba bóng người lặng lẽ ngồi, lắng nghe từng câu chuyện phiếm. Đó là Đàm Thiệu, Hoắc Dần và Trình Ngọc. Đàm Thiệu, mưu sĩ của Lữ Tri Hạ, vuốt chòm râu lưa thưa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý. Hoắc Dần, người phụ trách tình báo, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên tia sáng hài lòng. Trình Ngọc, cô gái hậu cần nhanh nhẹn, không giấu nổi vẻ tự hào, ánh mắt lấp lánh như sao.
"Kế sách của Điện Hạ quả nhiên cao minh," Đàm Thiệu khẽ nói, chỉ đủ cho hai người kia nghe thấy. "Mượn miệng lưỡi dân gian, tạo nên danh tiếng cho 'Lữ Công Tử', vừa không lộ thân phận thật, lại vừa thu phục lòng người."
Hoắc Dần gật đầu, "Cũng nhờ những trận đánh thử lửa vừa qua, đã chứng minh được thực lực của chúng ta. Dân chúng Ký Châu vốn trọng võ, thấy chúng ta có khả năng bảo vệ họ, tự khắc sẽ tin tưởng."
Trình Ngọc chống cằm, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương đêm vẫn còn giăng mắc, "Chỉ là... Điện Hạ có vẻ ngày càng bận rộn. Có khi cả ngày không thấy người đâu."
Đàm Thiệu và Hoắc Dần nhìn nhau, không nói gì. Họ biết rõ, gánh nặng trên vai Lữ Tri Hạ không hề nhỏ. Mỗi một bước đi, mỗi một quyết định đều liên quan đến vận mệnh của cả một vương quốc đã mất.
Vài ngày sau, tại đại bản doanh tạm thời của Lữ Tri Hạ, một khoảnh sân nhỏ được bao quanh bởi bức tường đá xám xịt. Lữ Tri Hạ đang tỉ mỉ kiểm tra lại bản đồ Ký Châu, ngón tay lướt trên những đường nét sông núi, thành trì. Mấy ngày nay, nàng hầu như không nghỉ ngơi, luôn vùi đầu vào công việc. Mái tóc ngắn ngang tai đã dài hơn một chút, che đi một phần gò má gầy gò. Bộ trường bào màu xanh sẫm càng làm tôn lên vẻ thanh tú nhưng cũng đầy kiên nghị của nàng.
Tu Viễn đứng cách đó không xa, thân hình cao lớn như một bức tường vững chãi.
Đàm Thiệu bước vào, khẽ khàng hành lễ, "Điện Hạ, tin tức từ các huyện xa đã về. Dân chúng ở Bình An huyện và Thanh Hà quận đã bắt đầu hưởng ứng lời kêu gọi của chúng ta, nguyện ý quy phục."
Lữ Tri Hạ ngẩng đầu, đôi mắt nàng có chút quầng thâm, nhưng vẫn sáng rực. "Tốt. Vậy là chúng ta đã có thêm hai điểm tựa vững chắc ở phía Đông. Đàm Thiệu, ngươi hãy cử người đến đó ngay lập tức, giúp họ củng cố phòng bị, đồng thời tuyển mộ binh lính địa phương. Nhớ kỹ, phải đối xử thật tốt với dân chúng, không được phép gây ra bất kỳ phiền nhiễu nào."
"Thuộc hạ đã rõ." Đàm Thiệu đáp lời, trong lòng không khỏi cảm phục sự quyết đoán của nàng.
"Còn nữa," Lữ Tri Hạ nói tiếp, "hãy cho người điều tra kỹ lưỡng về tình hình lương thực, vũ khí ở hai nơi đó. Chúng ta cần một bức tranh toàn cảnh để lên kế hoạch tiếp theo."
"Vâng." Đàm Thiệu lui ra.
Lữ Tri Hạ lại cúi xuống bản đồ. Tu Viễn tiến lại gần hơn một bước, hắn đưa tay ra, nhấc chiếc bình trà nhỏ đặt bên cạnh nàng. Hắn rót một chén trà nóng hổi, đặt nhẹ nhàng xuống bên cạnh bản đồ. Một chút hơi ấm tỏa ra, xua đi cái lạnh lẽo của đêm đông. Lữ Tri Hạ khẽ gật đầu, coi đó là điều hiển nhiên. Nàng đưa tay cầm chén trà, hơi nóng lan vào lòng bàn tay, giúp nàng tỉnh táo hơn.
"Tu Viễn," Lữ Tri Hạ lên tiếng, giọng nàng hơi khàn, "Ngươi thấy tình hình hiện tại thế nào?"
Tu Viễn đứng thẳng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, "Ký Châu vẫn chưa hoàn toàn nằm trong tay chúng ta, Điện Hạ. Trần Hạo vẫn còn nhiều tai mắt ở đây. Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn nữa."
Lữ Tri Hạ gật đầu, "Ta biết. Nhưng chúng ta không còn nhiều thời gian. Trần Hạo đang ngày càng củng cố quyền lực, nếu chúng ta không hành động nhanh chóng, sẽ càng khó khăn hơn."
Nàng thở dài một tiếng, rồi lại tiếp tục nhìn vào bản đồ. Tu Viễn không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng đứng đó. Hắn biết, những lúc như thế này, nàng cần sự yên tĩnh để suy nghĩ.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Hoắc Dần bước vào, khuôn mặt y có chút căng thẳng. "Điện Hạ, có tin khẩn. Một toán cướp lớn đã xuất hiện ở phía Tây Nam Ký Châu, chúng đang cướp bóc các làng mạc nhỏ, gây ra nhiều vụ thảm sát."
Lữ Tri Hạ nhíu mày, ngón tay nàng dừng lại trên bản đồ, điểm vào một vị trí. "Là Hắc Lang Bang?"
Hoắc Dần gật đầu, "Chính xác, Điện Hạ. Chúng vốn là tàn dư của một băng cướp khét tiếng, sau khi Mã Gia Trang và Độc Xà Bang bị diệt, chúng tưởng rằng Ký Châu đã không còn ai quản lý nên mới dám hoành hành trở lại."
"Không thể để chúng tiếp tục như vậy được," Lữ Tri Hạ nói dứt khoát. "Dân chúng vừa mới có niềm tin vào chúng ta, nếu chúng ta không bảo vệ họ, niềm tin đó sẽ lung lay."
Nàng quay sang Tu Viễn, "Tu Viễn, ngươi hãy dẫn một đội quân tinh nhuệ đến đó ngay lập tức. Tiêu diệt Hắc Lang Bang, bảo vệ dân chúng."
Tu Viễn không do dự, "Thuộc hạ tuân lệnh." Hắn xoay người, chuẩn bị rời đi.
Lữ Tri Hạ chợt gọi lại, "Khoan đã."
Tu Viễn dừng bước, quay lại nhìn nàng.
Lữ Tri Hạ bước đến gần Tu Viễn, một cử chỉ nhẹ nhàng mà không ai ngờ tới từ vị công tử lạnh lùng, ngón tay nàng khẽ chạm vào tay áo hắn, ánh mắt đầy sự quan tâm nhưng không nói thành lời.
"Lần này đi, ngươi phải cẩn thận," nàng nói, giọng nàng có chút trầm hơn. "Hắc Lang Bang rất xảo quyệt, phải bình an trở về."
Tu Viễn gật đầu, "Thuộc hạ đã rõ, Điện Hạ." Hắn cúi đầu thật thấp, rồi nhanh chóng rời đi.
Hoắc Dần vẫn đứng đó, y thoáng thấy cử chỉ của Lữ Tri Hạ nhưng không dám nghĩ nhiều. Y chỉ biết, Tu Viễn là người mà Lữ Tri Hạ tin tưởng nhất, cũng là người mà nàng đặt nhiều kỳ vọng nhất.
Sau khi Tu Viễn rời đi, Lữ Tri Hạ lại quay về với bản đồ. Nàng nhắm mắt lại một lát, rồi lại mở ra, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Hoắc Dần, ngươi hãy cử người theo dõi sát sao động tĩnh của Hắc Lang Bang. Ta muốn biết rõ ràng về số lượng, vũ khí, và cả những hang ổ của chúng."
"Vâng, Điện Hạ." Hoắc Dần đáp lời, rồi cũng lui ra ngoài.
Lữ Tri Hạ một mình trong căn phòng, ánh nến lung lay hắt lên khuôn mặt nàng, in bóng một sự cô độc nhưng cũng đầy quyết tâm. Nàng đưa tay lên, chạm vào chiếc chuỗi ngọc bội đại ca tặng, cảm nhận sự lạnh lẽo từ những viên ngọc. Mỗi lần chạm vào, nàng lại nhớ đến lời hứa của mình. Phục quốc. Đó là tất cả những gì nàng có thể nghĩ đến lúc này.
Đêm dần về khuya, sương đêm càng lúc càng dày đặc. Trong quán rượu "Tụ Hiền Các", những câu chuyện về Lữ Công Tử vẫn tiếp tục được thêu dệt. Ai nấy đều tin rằng, vị công tử trẻ tuổi này sẽ mang lại bình yên cho Ký Châu, và có lẽ còn hơn thế nữa. Họ không biết rằng, đằng sau cái danh "Lữ Công Tử" thư sinh, mảnh khảnh kia là cả một gánh nặng của một vị công chúa vong quốc, đang ngày đêm gồng mình gánh vác sứ mệnh phục hưng vương triều.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...