Trận Đánh Thử Lửa
Đêm đầu đông, gió bấc rít qua khe đá, mang theo hơi lạnh cắt da thịt. Lữ Tri Hạ đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống con đường mòn uốn lượn dưới đáy hẻm núi. Hơi thở nàng thoát ra thành từng làn khói trắng trong không khí đặc quánh sương đêm. Tu Viễn đứng sau nàng hai bước, áo giáp đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Đàm Thiệu khoác áo choàng dày, dựa vào vách đá gần đó, ngón tay gõ nhẹ lên thân cây khô. Hoắc Dần đã biến mất từ chập tối, mang theo thông tin về đoàn xe lương của Trần Hạo.
“Phía trước là đèo Sa Môn, đường hẹp, hiểm trở. Nếu mai phục ở đây, địch khó trở tay,” Lữ Tri Hạ nói khẽ, giọng nàng không hề run rẩy dù không khí căng thẳng bao trùm. Ngón tay nàng miết nhẹ lên chuỗi ngọc bội đeo bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của từng viên ngọc. Tay trái nàng đặt lên chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về nhiệm vụ đang chờ đợi. Tu Viễn thoáng nghiêng đầu, đôi mắt hắn lướt qua nàng rồi lại tập trung vào con đường phía dưới. Hắn đã quen với những đêm lạnh giá như thế này, từ khi còn là đứa trẻ ăn xin được nàng cứu sống. Sáu năm trong cung, hắn luôn là cái bóng của nàng, lặng lẽ bảo vệ và dõi theo.
Đàm Thiệu bước đến gần hơn, tầm mắt lướt qua con đường, đánh giá địa thế. “Binh lực của Trần Hạo vẫn còn mạnh, nhưng chúng đang rải rác. Đoàn xe lương này là một trong những mạch máu nuôi dưỡng quân đội của chúng ở Ký Châu. Cắt đứt nó, chúng sẽ suy yếu.” Hắn nhìn Lữ Tri Hạ, ánh mắt hiện lên vẻ tin tưởng. “Kế hoạch đã định, Điện Hạ có muốn thay đổi gì không?”
Lữ Tri Hạ lắc đầu. “Không. Kế hoạch của Đàm tiên sinh đã tính toán kỹ lưỡng.” Nàng quay sang Tu Viễn. “Tu Viễn, ngươi đã nắm rõ?”
Tu Viễn khẽ gật đầu, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Thuộc hạ đã chuẩn bị xong.” Hắn cao hơn nàng một cái đầu, thân hình vạm vỡ nhưng lại di chuyển nhẹ nhàng như một con báo săn mồi. Nàng nhớ lại ngày đầu tiên gặp hắn, một đứa trẻ gầy gò, đôi mắt rực lửa. Nàng đã đưa hắn về cung, dạy hắn kiếm thuật, dạy hắn đọc sách, và hắn đã lớn lên trở thành cánh tay phải đắc lực nhất của nàng.
Tiếng vó ngựa xa xa vọng đến, phá tan sự tĩnh lặng của đêm. Đó là tín hiệu. Hoắc Dần đã thành công dẫn dụ đoàn xe đến đúng vị trí. Lữ Tri Hạ hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào phổi, giúp nàng giữ vững sự tỉnh táo. “Hành động,” nàng ra lệnh.
Tu Viễn lập tức khuất vào bóng tối, biến mất không một tiếng động. Đàm Thiệu cũng lùi lại, ẩn mình sau vách đá. Lữ Tri Hạ vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo con đường. Trong ánh trăng mờ, nàng thấy đoàn xe lương bắt đầu xuất hiện. Những chiếc xe thô sơ chở đầy bao tải, được kéo bởi những con ngựa mệt mỏi. Đội quân hộ tống khoảng năm mươi người, phần lớn là lính mới, vũ khí thô sơ, tinh thần rệu rã.
Khi đoàn xe tiến vào đoạn hẹp nhất của đèo Sa Môn, một mũi tên lửa vụt lên bầu trời đêm, xé toạc màn sương. Đó là tín hiệu của Tu Viễn. Ngay lập tức, từ hai bên vách đá, hàng trăm tảng đá lớn nhỏ lăn xuống, chặn kín con đường phía trước và phía sau đoàn xe. Tiếng la hét, tiếng ngựa hí vang dội cả hẻm núi. Lính tráng của Trần Hạo hoảng loạn, cố gắng chạy trốn nhưng không có lối thoát.
Tiếp đó là những tiếng rít của mũi tên, lao vun vút trong màn đêm. Những người lính của Lữ Tri Hạ, được tuyển mộ từ những người dân Ký Châu bất mãn với Trần Hạo, đã mai phục sẵn trên các mỏm đá. Họ bắn tên không ngừng nghỉ, nhằm vào những điểm yếu của đội quân hộ tống. Tu Viễn dẫn đầu một nhóm nhỏ, từ trên cao đổ xuống, tấn công trực diện vào trung tâm đoàn xe. Hắn di chuyển nhanh như chớp, thanh kiếm trong tay hắn lóe lên những tia sáng lạnh lẽo, mỗi nhát chém đều chính xác và chí mạng.
Lữ Tri Hạ nhìn xuống, đôi mắt nàng tập trung vào từng động thái. Nàng không tham chiến trực tiếp, nhưng mỗi mệnh lệnh nàng đưa ra đều là xương sống của cuộc tấn công này. Nàng đã học cách trở thành một nữ vương, không phải một chiến binh. Nàng biết, vị trí của nàng là ở đây, trên cao, nhìn bao quát toàn bộ chiến trường và đưa ra những quyết định sống còn.
Tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu la của kẻ địch, tiếng hò reo của quân ta hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Trận chiến diễn ra chóng vánh. Lính của Trần Hạo không được huấn luyện bài bản, lại bất ngờ bị tấn công trong địa hình hiểm trở, nhanh chóng tan rã. Một số cố gắng chống cự, nhưng trước sự dũng mãnh của Tu Viễn và quân lính của Lữ Tri Hạ, chúng nhanh chóng bị áp đảo.
Khoảng một khắc sau, tiếng binh khí dần lắng xuống. Hẻm núi lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương. Tu Viễn quay lại, áo giáp dính đầy máu, nhưng không phải máu của hắn. Hắn không bị một vết thương nào. Hắn nhìn lên Lữ Tri Hạ, đôi mắt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng nàng hiểu đó là một tín hiệu báo chiến thắng.
Lữ Tri Hạ bước xuống từ mỏm đá, Đàm Thiệu theo sau. Nàng đi dọc theo con đường, kiểm tra chiến trường. Những chiếc xe lương đã bị chặn đứng, hàng trăm bao tải ngũ cốc, lương thực nằm ngổn ngang. Đội quân hộ tống đã bị tiêu diệt gần hết. Một số ít bị bắt sống, bị trói chặt.
“Thu thập lương thực, xử lý tù binh,” Lữ Tri Hạ ra lệnh, giọng nàng vẫn bình thản. Nàng dừng lại trước một người lính Trần Hạo bị thương nặng, đang nằm thoi thóp. Ánh mắt nàng lạnh lùng, không chút thương xót. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự tàn bạo của chiến tranh. Nàng không thể mềm lòng.
Tu Viễn tiến lại gần nàng, tay hắn cầm một chiếc túi vải nhỏ, bên trong là những phù hiệu của lính Trần Hạo. Hắn đưa cho nàng, như một bằng chứng của chiến thắng. Nàng nhận lấy, nắm chặt trong tay. “Tốt lắm, Tu Viễn. Ngươi đã làm rất tốt.” Lần đầu tiên, nàng nở một nụ cười nhẹ, nhưng nụ cười đó chỉ thoáng qua trên môi.
Đàm Thiệu đến bên cạnh, khẽ thở phào. “Chiến thắng đầu tiên. Đây là một khởi đầu tốt, Điện Hạ.” Hắn nhìn nàng với vẻ ngưỡng mộ.
“Đây mới chỉ là bước khởi đầu,” Lữ Tri Hạ nói, ánh mắt nàng nhìn về phía xa, nơi ánh bình minh sắp ló dạng. “Trần Hạo sẽ sớm biết về chuyện này. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước.” Nàng quay sang Tu Viễn. “Cho người dọn dẹp chiến trường, thu gom tất cả những gì có thể sử dụng được. Đặc biệt là ngựa. Ta muốn mọi thứ hoàn tất trước khi trời sáng.”
Tu Viễn gật đầu. Hắn biết nàng không muốn để lại bất kỳ dấu vết nào cho kẻ địch lần theo. Hắn ra hiệu cho quân lính bắt đầu công việc. Trong ánh sáng lờ mờ của bình minh, những người lính bắt đầu thu gom lương thực, vũ khí và xác chết. Lữ Tri Hạ vẫn đứng đó, nhìn những hoạt động của quân lính. Nàng không phải là một nữ nhân yếu đuối, nàng là một nữ vương. Nàng sẽ không bao giờ để ai thấy nàng khóc, hay bộc lộ sự yếu đuối của mình.
Gió lạnh vẫn thổi, mang theo mùi máu và đất ẩm. Nhưng trong lòng Lữ Tri Hạ, một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm. Đây là chiến thắng đầu tiên. Và nó sẽ không phải là chiến thắng cuối cùng. Nàng sẽ phục quốc, bằng bất cứ giá nào.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...