Mạng Lưới Tình Báo
Căn hầm bí mật dưới lòng đất Ký Châu được thắp sáng bằng những ngọn đuốc nấm mốc, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe. Không khí ẩm thấp, mùi đất và rêu mốc hòa quyện. Trên chiếc bàn gỗ thô, một tấm bản đồ Ký Châu đã ố vàng được trải ra, đánh dấu chi chít những chấm mực đỏ và xanh. Lữ Tri Hạ đứng thẳng, tay đặt nhẹ trên bản đồ, ánh mắt nàng dõi theo những đường nét phức tạp của địa hình. Tu Viễn đứng bên cạnh theo dõi, ánh nhìn không rời ngón tay nàng.
Đàm Thiệu, mưu sĩ với bộ áo vải thô và mái tóc dài buộc hờ, ngồi đối diện, ngón tay ông gõ nhẹ lên mặt bàn. Hoắc Dần, người thám báo trẻ tuổi, đứng tựa lưng vào vách tường đá, vẻ mặt không chút biểu cảm. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Tri Hạ xoay người đối diện với ba người họ.
"Chúng ta cần một mạng lưới tai mắt. Ký Châu tuy địa thế hiểm trở, dễ phòng thủ, nhưng cũng dễ bị cô lập nếu không nắm rõ tình hình bên ngoài." Giọng nàng bình tĩnh, dù không gian chật hẹp và áp lực ngàn cân đang đè nặng. "Hoắc Dần, ta giao cho ngươi nhiệm vụ này. Ngươi cần tập hợp những người có thể di chuyển bí mật, thu thập thông tin từ các thương lộ, bến đò, thậm chí là những sòng bạc, tửu quán. Ta muốn biết mọi động thái của Trần Hạo ở kinh thành, các sắc lệnh mới, thuế má, và đặc biệt là sự bất mãn của dân chúng. Cũng cần chú ý đến động tĩnh của Bình Xuyên Vương Lục Vấn ở phía bắc và Bắc Yến."
Hoắc Dần gật đầu, khuôn mặt vẫn vô cảm. Hắn không hỏi lại, cũng không trình bày kế hoạch. Sự chấp nhận mệnh lệnh không điều kiện ấy toát ra từ mỗi hành động của hắn.
Đàm Thiệu vuốt chòm râu lưa thưa, trầm ngâm. "Mạng lưới tình báo cần có sự hỗ trợ tài chính vững chắc. Việc thu thập tin tức, nuôi quân, mua chuộc nhân sự… tất cả đều cần đến ngân lượng. Nguồn thu hiện tại của chúng ta còn hạn chế, chủ yếu dựa vào số vàng bạc đã thu được từ hoàng cung ngày trước, nhưng không thể duy trì lâu dài."
Tri Hạ quay đầu nhìn Tu Viễn. Hắn lập tức hiểu ý. "Ta sẽ tìm thêm nguồn cung lương thực và vật tư từ các làng xã lân cận. Nhưng việc đó chỉ giải quyết được một phần nhỏ. Chúng ta cần một người có khả năng quản lý tài chính, lập ra các kênh thu chi rõ ràng, và quan trọng nhất là có thể che mắt được tai mắt của triều đình."
"Ta đã nghĩ đến một người." Tri Hạ chậm rãi nói, ánh mắt lướt qua ba người. "Một người có kiến thức sâu rộng về thương trường Ký Châu, và cũng có mối thù với Trần Hạo."
Một lúc sau, cánh cửa hầm mở ra, để lộ một luồng ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài. Một phụ nữ bước vào, dáng người không cao, trang phục vải thô giản dị nhưng gọn gàng. Nàng chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, khuôn mặt bình thường, không có nét gì nổi bật, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, toát lên sự sắc sảo. Nàng mang theo một túi vải nặng trịch.
"Điện hạ, đây là Trình Ngọc." Tu Viễn giới thiệu.
Trình Ngọc đặt túi vải xuống đất, khẽ cúi đầu trước Tri Hạ, không quá sâu nhưng đầy cung kính. "Thảo dân Trình Ngọc, bái kiến Điện Hạ."
Tri Hạ quan sát Trình Ngọc một lát. Nàng nhìn thấy sự kiên định ẩn sau vẻ ngoài bình dị. "Ngươi là con gái của Trình lão gia, chủ thương đoàn Trình Thị ở Ký Châu?"
Trình Ngọc ngẩng đầu, ánh mắt không hề né tránh. "Chính là thảo dân. Phụ thân và các huynh trưởng của thảo dân đều đã bị Trần Hạo bức hại đến tán gia bại sản, cuối cùng phải bỏ mạng vì không đủ tiền cống nạp thuế má vô lý của hắn." Nàng nắm chặt bàn tay, những đốt ngón tay trắng bệch. "Thảo dân thề, sẽ không đội trời chung với kẻ gian thần đó."
Đàm Thiệu nhíu mày. "Trần Hạo tăng thuế ở Ký Châu từ ba thành lên sáu thành, ép buộc các thương đoàn phải cống nạp gấp đôi. Nhiều gia đình buôn bán đã khốn đốn vì chính sách hà khắc này."
Tri Hạ gật đầu. "Trình Ngọc, ta cần ngươi giúp ta quản lý tài chính. Ngươi có thể lập ra một hệ thống thu chi mới, tìm kiếm nguồn cung ứng vật tư, lương thực, quân phục, và quan trọng nhất là tạo ra các kênh tài chính bí mật để nuôi dưỡng mạng lưới tình báo của Hoắc Dần. Ngươi có sẵn lòng không?"
Trình Ngọc nhìn thẳng vào Tri Hạ, trong mắt nàng không chỉ có căm hờn mà còn có cả sự quyết tâm. "Điện Hạ tin tưởng, thảo dân nguyện cống hiến hết sức mình. Thảo dân hiểu rõ từng con đường buôn bán, từng ngóc ngách của Ký Châu này. Những thương nhân bị Trần Hạo ức hiếp cũng không ít, ta có thể liên kết họ lại."
Tri Hạ mỉm cười nhẹ. Nụ cười đó hiếm khi xuất hiện, nhưng khi có, nó mang theo sự tin tưởng tuyệt đối. "Tốt. Từ nay, ngươi chính là tổng quản hậu cần của chúng ta. Mọi chi tiêu lớn nhỏ đều phải qua tay ngươi. Hoắc Dần sẽ báo cáo nhu cầu của mạng lưới tình báo cho ngươi, và ngươi sẽ cung cấp nguồn lực theo yêu cầu."
Trình Ngọc gật đầu, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. "Tạ ơn Điện Hạ tin tưởng."
Đội hình cơ bản đã thành hình. Tri Hạ, Tu Viễn, Đàm Thiệu, Hoắc Dần và Trình Ngọc. Nàng nhìn từng người một, mỗi người một nhiệm vụ, một vai trò, nhưng cùng chung một mục đích.
Sau buổi họp, Trình Ngọc bắt tay ngay vào công việc. Nàng lục lọi trong túi vải của mình, lấy ra một cuộn giấy da cũ kỹ, trải ra trên chiếc bàn. Đó là một bản đồ chi tiết về các tuyến đường thương mại, các chợ lớn nhỏ, và những điểm giao dịch bí mật ở Ký Châu. Nàng cẩn thận ghi chú, tính toán các khoản chi tiêu dự kiến cho mạng lưới tình báo. Hoắc Dần đứng bên cạnh, thỉnh thoảng chỉ vào một địa điểm nào đó, nói vài từ ngắn gọn về nhu cầu của mình. Trình Ngọc lắng nghe, ánh mắt không rời khỏi bản đồ, ngón tay nhanh nhẹn ghi chép.
Trong khi đó, Tri Hạ và Đàm Thiệu ngồi bên bếp lửa nhỏ, bàn bạc về tình hình chính trị chung.
"Bình Xuyên Vương Lục Vấn vẫn án binh bất động, nhưng ta nghe tin hắn đang tăng cường binh lực ở các thành trì biên giới phía nam của lãnh địa hắn." Đàm Thiệu báo cáo. "Có lẽ hắn đang chờ thời cơ, hoặc cũng đang âm thầm xây dựng lực lượng để đối phó với Trần Hạo."
"Lục Vấn là một kẻ cáo già." Tri Hạ khẽ nói. "Hắn sẽ không dễ dàng cúi đầu trước Trần Hạo. Nhưng cũng không có nghĩa là hắn sẽ dễ dàng liên minh với chúng ta. Chúng ta cần một yếu tố nào đó để khiến hắn phải cân nhắc."
"Yếu tố đó, có lẽ là thời gian." Đàm Thiệu đáp. "Khi chúng ta đủ mạnh để trở thành một mối đe dọa thực sự đối với Trần Hạo, Lục Vấn sẽ phải nhìn nhận lại vị thế của mình."
Bên ngoài căn hầm, Tu Viễn đang hướng dẫn một nhóm binh sĩ cũ của Đại Hán, những người đã từng theo Phụ vương Tri Hạ, luyện tập võ nghệ. Tiếng kiếm va chạm vào nhau loảng xoảng, tiếng hò reo vang vọng trong không gian vắng lặng của vùng núi. Hắn di chuyển giữa họ, sửa từng thế võ, từng động tác. Mặc dù số lượng binh sĩ chưa nhiều, nhưng dưới sự huấn luyện của Tu Viễn, mỗi người đều toát lên vẻ tinh nhuệ.
Một lúc sau, Tu Viễn đi vào hầm. Hắn mang theo một cái túi vải lớn, bên trong là những củ khoai lang nướng thơm lừng. Hắn đặt túi lên bàn, rồi đi đến bên cạnh Tri Hạ. Nàng không nhìn hắn, nhưng bàn tay nàng khẽ đưa ra, hắn lập tức đặt một củ khoai vào tay nàng. Hơi ấm từ củ khoai lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh giá của nàng.
"Tình hình bên ngoài thế nào?" Tri Hạ hỏi, cắn một miếng khoai.
"Mọi thứ vẫn ổn, Điện Hạ." Tu Viễn đáp. "Các toán tuần tra đã được bố trí. Không có dấu hiệu bất thường." Hắn vẫn đứng đó, che chắn cho nàng.
Tri Hạ gật đầu. Nàng biết Tu Viễn sẽ luôn là người bảo vệ nàng, không chỉ khỏi những mũi kiếm của kẻ thù, mà còn khỏi những lo toan, bộn bề của cuộc phục quốc. Củ khoai lang nóng hổi làm ấm dạ dày nàng, xua đi phần nào cái lạnh ẩm thấp của căn hầm. Nàng nhìn Trình Ngọc và Hoắc Dần vẫn đang say sưa với công việc. Guồng máy đã bắt đầu vận hành. Mỗi bánh răng đều ăn khớp, đều hướng về một mục tiêu duy nhất.
"Mạng lưới tình báo cần được mở rộng đến các quận huyện xa xôi, nơi quyền lực của Trần Hạo còn yếu ớt." Tri Hạ nói, giọng nàng vang lên giữa không gian chật hẹp. "Chúng ta cần biết những nơi nào còn trung thành với cố quốc, những nơi nào dân chúng còn oán hận triều đình mới. Đó sẽ là những mảnh đất màu mỡ để chúng ta gieo mầm hy vọng."
Trình Ngọc ngừng bút, ngẩng đầu. "Vâng, Điện Hạ. Thảo dân sẽ lập tức liên hệ với những thương nhân quen biết ở các vùng đó. Họ sẽ là những tai mắt tốt nhất."
Hoắc Dần cũng khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lướt nhanh qua bản đồ. Hắn không nói, nhưng sự quyết tâm đã được thể hiện rõ ràng.
Đêm đã về khuya, những ngọn đuốc trong căn hầm dần lụi tàn. Nhưng khí thế thì không hề suy giảm. Mỗi người một việc, mỗi người một gánh nặng. Ánh sáng le lói của ngọn đuốc cuối cùng vẫn còn soi rọi lên gương mặt của những con người đang dốc lòng vì một mục tiêu chung.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...