Rơi Xuống Nước Lạnh
Đêm ở kinh thành khác hẳn đêm Giang Nam. Không khí không mang theo hơi ẩm mặn mòi của sông nước, chỉ có cái se lạnh khô khốc của phương Bắc và mùi son phấn xa hoa từ các yến tiệc lan tỏa trong không gian. Lâm Vân Tịch khẽ siết chặt chiếc áo choàng mỏng, tìm một lối đi lát đá nhỏ rẽ ra phía hồ nước sau hoa viên. Nàng cần một khoảng lặng, dù chỉ là vài khắc, để hít thở bầu không khí không có những ánh mắt dò xét và những lời nói ẩn ý.
Tiếng nhạc và tiếng cười nói từ sảnh chính vọng lại, mờ ảo và xa xôi. Dưới ánh trăng bàng bạc, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương vỡ, phản chiếu những vì sao lấp lánh và bóng những cành liễu rủ thướt tha. Nàng dừng lại bên một tảng đá cuội, cảm nhận sự yên tĩnh thấm vào da thịt. Đây là cảm giác quen thuộc, cảm giác nàng đã lớn lên cùng nó. Chỉ có điều, sự yên tĩnh ở đây thật mong manh, có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.
"Xem tiểu thư nhà ai đang một mình thưởng trăng ở đây này."
Giọng nói chanh chua vang lên từ phía sau, sắc lẻm như một lưỡi dao cắt ngang sự tĩnh lặng. Lâm Vân Tịch không cần quay lại cũng biết đó là ai. Triệu Ngọc Nhi, tiểu thư của Lại bộ Thị lang, cùng vài vị quý nữ khác đang tiến lại gần, xiêm y lộng lẫy của họ sột soạt trên nền sỏi.
Vân Tịch khẽ nhún người hành lễ, giọng nói vẫn giữ vẻ bình thản: "Triệu tiểu thư."
Triệu Ngọc Nhi cười khẩy một tiếng, ánh mắt quét từ đầu đến chân nàng, dừng lại trên chiếc trâm bạc đơn sơ. "Lâm tiểu thư quả là có nhã hứng. Yến tiệc ồn ào như vậy, người lại ra đây một mình, không sợ người khác nói ra nói vào sao?"
Một vị tiểu thư khác che miệng cười: "Ngọc Nhi, muội không hiểu rồi. Đây gọi là thanh cao thoát tục. Người từ Giang Nam lên mà, phong thái đương nhiên khác chúng ta."
Lời nói tưởng là khen, nhưng ý mỉa mai thì không hề che giấu. Vân Tịch chỉ im lặng, đôi ngón tay vô thức mân mê ống tay áo. Nàng biết đối đầu lúc này chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn. Cách tốt nhất là rời đi.
"Tiểu nữ thấy trong người không khỏe, xin phép các vị tiểu thư." Nàng lại nhún người, định lách qua họ để trở về.
"Đứng lại!" Triệu Ngọc Nhi bước tới, chặn đường nàng. "Gấp gáp như vậy làm gì? Chẳng lẽ chúng ta đáng sợ đến thế sao? Hay là Lâm tiểu thư chê chúng ta không đủ tư cách nói chuyện cùng?"
Sự thù địch trong mắt Triệu Ngọc Nhi đã không còn che đậy. Nàng ta tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp lại. "Ta nghe nói, người Giang Nam các cô giỏi nhất là dùng vẻ ngoài mềm yếu để câu dẫn đàn ông. Giữa yến tiệc lại một mình ra bờ hồ, có phải là đang chờ đợi ai đó không?"
Lâm Vân Tịch ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt đối phương. Trong đôi mắt màu trà trong veo không có sự sợ hãi, chỉ có một sự mệt mỏi sâu sắc. "Triệu tiểu thư, ta không hiểu ý người."
"Không hiểu?" Triệu Ngọc Nhi cười gằn, giọng nói cao vút lên. "Cái vẻ mặt đáng thương này của cô đúng là vũ khí lợi hại. Khiến cho bao nhiêu kẻ phải để mắt tới, cũng phải ngoái nhìn. Cô nghĩ cô là ai?"
Nàng ta bất ngờ vươn tay, nắm lấy cổ tay Vân Tịch. Sức lực không lớn, nhưng sự sỉ nhục thì rõ ràng.
"Xin người tự trọng." Vân Tịch cố gắng rút tay về, nhưng Triệu Ngọc Nhi càng siết chặt hơn.
"Tự trọng? Kẻ như cô mà cũng biết hai từ đó sao?"
Trong lúc giằng co, Vân Tịch lùi lại một bước, vạt áo lụa mỏng của nàng không may vướng vào một cành cây khô chìa ra từ bụi cây gần đó. Nàng mất đi sự cân bằng trong giây lát. Triệu Ngọc Nhi, trong cơn tức giận, đã nhân cơ hội đó đẩy mạnh một cái.
Một tiếng "A!" kinh hãi vang lên, ngắn ngủi và lạc lõng.
Cơ thể Lâm Vân Tịch nhẹ bẫng, rồi cảm giác không trọng lượng đột ngột biến mất. Bóng tối và cái lạnh buốt của nước hồ lập tức bao trùm lấy nàng.
***
Trong một góc khuất dưới tán cây cách đó không xa, Thẩm Tư Niên đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Hắn đứng đó, bất động như một pho tượng, đôi mày kiếm nhíu chặt. Hắn không có ý định can thiệp vào những cuộc tranh chấp của nữ nhân. Đó là những chuyện phiền phức và vô nghĩa. Hắn chỉ tình cờ đi ra ngoài cho thoáng, và sự hiện diện của nàng bên hồ, cô độc và lặng lẽ, đã vô thức giữ chân hắn lại.
Hắn nghe thấy những lời mỉa mai, thấy được sự gây hấn của Triệu Ngọc Nhi. Một sự bực bội khó tả dâng lên trong lồng ngực. Không phải vì nàng, hắn tự nhủ, mà vì sự ồn ào ngu xuẩn này làm phá vỡ quy củ. Lâm Vân Tịch, trong mắt hắn, vẫn là một ẩn số. Nàng im lặng, nhưng sự im lặng đó lại như một lời thách thức ngầm. Nàng mềm mại, nhưng sự mềm mại đó lại có gai.
Và rồi, tiếng hét xé toạc màn đêm.
Trước khi âm thanh cuối cùng của tiếng hét kịp tan vào không khí, trước khi não bộ hắn kịp phân tích tình hình hay đưa ra một mệnh lệnh có ý thức nào, cơ thể hắn đã hành động.
Bóng đen của hắn tách ra khỏi bóng cây, nhanh như một mũi tên. Không một lời nói, không một tiếng gọi. Chỉ có tiếng giày ống giẫm lên sỏi đá khô khốc và tiếng gió rít qua tai. Hắn lao về phía bờ hồ. Những vị tiểu thư kia còn đang sững sờ, mặt cắt không còn một giọt máu, chỉ kịp nhìn thấy một bóng người cao lớn lướt qua họ.
Một tiếng "ùm" lớn hơn, mạnh hơn vang lên, làm mặt nước đang gợn sóng vì cú ngã ban nãy vỡ tung ra.
***
Lạnh.
Đó là cảm giác duy nhất Lâm Vân Tịch có thể nhận thức được. Cái lạnh thấu xương, len lỏi vào từng tấc da thịt, làm tê liệt mọi suy nghĩ. Nước tràn vào mũi, vào miệng, vào tai. Bộ xiêm y nặng trĩu như hàng ngàn sợi dây xích kéo nàng chìm xuống đáy hồ tăm tối. Nàng cố gắng vùng vẫy, nhưng tay chân cứng đờ, không theo sự điều khiển. Phổi nàng bỏng rát vì thiếu không khí.
Bóng tối. Xung quanh chỉ có bóng tối đặc quánh và im lặng đến rợn người. Ý thức nàng bắt đầu lụi tàn. Có lẽ đây là kết thúc. Một kết thúc thật lãng xẹt ở một nơi xa lạ.
Ngay khi nàng sắp buông xuôi, một bàn tay rắn chắc và ấm áp đột ngột nắm lấy cánh tay nàng. Một lực kéo mạnh mẽ, dứt khoát đưa nàng lên trên. Nàng không biết đó là ai, không thể nhìn thấy gì, chỉ có thể bám víu vào nguồn sức mạnh duy nhất đó như người chết đuối vớ được cọc.
Không khí.
Nàng được kéo lên khỏi mặt nước. Tiếng ho sặc sụa xé rách cổ họng. Nàng hít vào từng ngụm không khí lạnh giá một cách tham lam. Nước mắt và nước hồ hòa vào nhau, chảy dài trên má. Nàng vẫn chưa thể mở mắt, chỉ cảm nhận được mình đang được kéo đi trong nước, rồi có thứ gì đó cứng và ráp cọ vào lưng. Bờ hồ.
Người đó đặt nàng nằm xuống nền cỏ ẩm ướt. Tiếng thở dốc nặng nề của hắn vang lên ngay bên tai. Rồi, hai ngón tay lành lạnh nhưng vững vàng đặt lên cổ nàng, ngay dưới hàm. Một lúc sau, một bàn tay khác đặt nhẹ trước mũi và miệng nàng.
Lâm Vân Tịch từ từ mở mắt. Tầm nhìn nhòe đi vì nước, nhưng nàng vẫn nhận ra được dáng hình cao lớn đang quỳ một gối bên cạnh mình. Dưới ánh trăng, gương mặt góc cạnh của Thẩm Tư Niên hiện ra, lạnh lùng và căng thẳng. Nước từ tóc hắn nhỏ xuống, rơi trên mặt nàng. Hắn không nói một lời nào. Ánh mắt phượng hẹp dài của hắn không nhìn vào mắt nàng, mà đang đánh giá tình trạng của nàng một cách chuyên nghiệp, gần như vô cảm.
Xung quanh, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Mọi người đã chạy ra từ sảnh tiệc, đứng từ xa chỉ trỏ.
"Trời ơi, là Thẩm đại nhân..."
"Ngài ấy... ngài ấy nhảy xuống cứu Lâm tiểu thư?"
"Thân thể đã tiếp xúc... trước mặt bao nhiêu người thế này..."
"Theo lễ giáo, chuyện này..."
Những lời bàn tán như những mũi kim vô hình đâm vào không gian tĩnh lặng giữa hai người. Thẩm Tư Niên dường như không nghe thấy gì. Sau khi xác nhận nàng đã thở đều, hắn đứng dậy. Sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách mắng nào. Hắn cởi chiếc áo choàng ngoài màu xanh sẫm, vẫn còn ướt sũng, và khoác lên người nàng. Hơi ấm còn sót lại từ cơ thể hắn, cùng với sức nặng của tấm áo, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của Vân Tịch.
Đó là một hành động bảo vệ. Nhưng trong mắt tất cả mọi người, đó cũng là một lời tuyên bố không thể chối cãi.
Quai hàm của Thẩm Tư Niên hơi cứng lại. Hắn quay người, ánh mắt sắc như băng quét qua đám đông đang hiếu kỳ. Mọi âm thanh lập tức im bặt. Hắn nhìn thấy Triệu Ngọc Nhi đang cố gắng lẩn vào phía sau, mặt trắng bệch. Ánh mắt hắn chỉ lướt qua nàng ta một giây, nhưng đủ để khiến nàng ta run lên bần bật.
Hắn không nói gì với nàng ta. Hắn không nói gì với bất kỳ ai.
"Vương Khải," giọng hắn trầm thấp và khàn đi vì lạnh, nhưng vẫn đầy uy quyền, vang lên trong đêm. "Gọi xe ngựa của phủ Thượng thư đến đây."
Thuộc hạ của hắn từ trong đám đông bước ra, vội vàng tuân lệnh.
Lâm Vân Tịch ngồi trên nền đất lạnh, cuộn tròn trong chiếc áo choàng của hắn. Nàng nhìn bóng lưng thẳng tắp, vững chãi như một ngọn núi của người đàn ông đó. Hắn đang đứng chắn giữa nàng và cả thế giới. Nàng không biết nên cảm thấy biết ơn hay sợ hãi. Nàng chỉ biết, mạng sống này là hắn đã cứu. Và món nợ này, có lẽ cả đời nàng cũng không thể trả hết.
Đêm kinh thành, cuối cùng cũng đã cho nàng thấy sự khắc nghiệt của nó. Nó không chỉ lạnh lẽo, mà còn có thể nhấn chìm người ta vào một vòng xoáy mà chính họ không bao giờ lựa chọn.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...