Đêm Hội Đèn Lồng
Ánh đèn lồng rực rỡ như một dòng sông lửa chảy tràn trên các con phố của kinh thành. Tiếng người cười nói, tiếng trống hội xa xa, tiếng rao hàng của những gánh quà vặt quyện vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh náo nhiệt đặc trưng của đêm Nguyên tiêu. Từ trên cầu An Tế, Thẩm Tư Niên có thể thu trọn dòng người đông đúc vào tầm mắt. Hắn không có hứng thú với lễ hội, sự có mặt của hắn ở đây thuần túy là nhiệm vụ. Đám đông càng lớn, khả năng xảy ra rối loạn càng cao. Trách nhiệm của Hình bộ là đảm bảo mọi thứ diễn ra trong trật tự.
Ánh mắt phượng hẹp dài của hắn lướt qua đám đông một cách máy móc, phân loại những khuôn mặt, những nhóm người, những nguy cơ tiềm ẩn. Một nhóm công tử say rượu, một kẻ móc túi đang lấm lét, một cuộc cãi vã sắp nổ ra. Tất cả đều được ghi nhận, đánh giá, và bỏ qua nếu chưa vượt ngưỡng. Đó là một thói quen đã ăn vào xương tủy.
Và rồi, ánh mắt hắn khựng lại.
Dưới một giàn đèn lồng hình cá chép, một bóng dáng mảnh mai trong bộ váy màu nguyệt bạch nổi bật một cách khác thường giữa muôn vàn sắc màu sặc sỡ. Mái tóc đen của nàng được búi gọn gàng, chỉ cài một cây trâm bạc đơn giản, không lộng lẫy như những tiểu thư kinh thành khác. Nàng đang nghiêng đầu, mỉm cười lắng nghe cô bé bên cạnh nói gì đó, nụ cười nhẹ như cánh hoa rơi trên mặt hồ tĩnh lặng.
Lâm Vân Tịch.
Hắn vô thức mím môi. Sự xuất hiện của nàng ở đây không có gì lạ, nhưng cái cách nàng thu hút sự chú ý của những người xung quanh lại khiến hắn thấy gai mắt. Vài gã công tử gần đó rõ ràng đang nhìn về phía nàng, những ánh mắt không hề che giấu sự ngưỡng mộ. Một đối tượng đáng ngờ cần quan sát. Hắn tự nhủ, đây là phận sự quan Hình bộ, không phải việc cá nhân. Ngón tay hắn gõ nhẹ lên chuôi kiếm, một nhịp đều đặn.
Lâm Vân Tịch không hề hay biết mình đang bị theo dõi. Nàng đang cùng muội muội Lâm Vân San giải một câu đố ghi trên đèn lồng.
“Tỷ tỷ, câu này khó quá,” Vân San bĩu môi, kéo tay áo nàng. “‘Thân tre phất phơ, ruột tơ vương vấn, da trắng như ngà, mở ra thơm phức’. Là cái gì vậy?”
Vân Tịch mỉm cười, giọng dịu dàng: “Là quả chuối.”
“A! Đúng rồi!” Vân San reo lên, chạy tới chỗ chủ sạp đèn nhận một con tò te hình thỏ ngọc. Nụ cười của muội muội khiến sự căng thẳng trong lòng Vân Tịch vơi đi phần nào. Đã một tháng từ ngày đầu tiên đặt chân đến kinh thành, nhưng nàng vẫn chưa thể quen với sự ồn ào và những quy tắc ngầm ở nơi đây. Mỗi lần phải ra ngoài, nàng đều cảm thấy một áp lực vô hình. Chỉ khi ở bên Vân San, nàng mới tìm lại được một chút cảm giác gia đình thân thuộc.
“Tỷ xem, con thỏ này thật đáng yêu!” Vân San vui vẻ khoe.
Vân Tịch gật đầu, ánh mắt ánh lên sự ấm áp. Nàng đang định nói gì đó thì một đứa trẻ chạy vụt qua, xô mạnh vào người nàng. Nàng lảo đảo, mất thăng bằng, phải lùi lại vài bước để không bị ngã. Cú lùi bất ngờ khiến nàng vô tình va vào một nhóm tiểu thư ăn mặc lộng lẫy gần đó.
“Ai da, người ở đâu ra mà vô ý vô tứ vậy?” một giọng nói ảo não vang lên.
Vân Tịch vội vàng đứng thẳng người, cúi đầu xin lỗi: “Thật xin lỗi, Triệu tiểu thư. Tiểu nữ không cố ý.”
Người nàng vừa va phải là Triệu Ngọc Nhi, con gái của Lễ bộ Thị lang, một người vốn có hiềm khích cũ với Lâm gia. Triệu Ngọc Nhi liếc nhìn Vân Tịch từ đầu đến chân, một nụ cười mỉa mai nở trên môi.
“Ồ, ra là Lâm tiểu thư từ Giang Nam mới lên. Chắc ở quê không có lễ hội lớn thế này bao giờ nên không quen đi đứng nhỉ?”
Câu nói không lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy và quay lại nhìn. Vài tiếng cười khúc khích vang lên. Mặt Vân Tịch hơi nóng, nhưng nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ khẽ cúi đầu: “Triệu tiểu thư nói phải.”
Sự nhún nhường của nàng dường như càng làm Triệu Ngọc Nhi đắc ý. Cô ta phe phẩy chiếc quạt lụa thêu chim công, cố tình nói lớn hơn: “Cũng phải thôi. Người ta nói sắc đẹp là thứ vốn liếng quý giá nhất, đặc biệt là với những người không có gì khác. Phải tranh thủ ra ngoài khoe khoang một chút, biết đâu lại lọt vào mắt xanh của vị công tử nào đó, một bước lên mây.”
Lời lẽ chanh chua như kim châm vào tai. Vân San tức giận, định lên tiếng bênh vực tỷ tỷ nhưng bị Vân Tịch giữ tay lại. Nàng chỉ lắc đầu, ánh mắt ra hiệu muội muội đừng gây chuyện. Đối đầu lúc này chỉ khiến mọi việc tệ hơn. Nàng biết, trong vòng xã giao kinh thành, sự im lặng đôi khi là vũ khí tốt nhất.
Từ trên cầu, Thẩm Tư Niên chứng kiến toàn bộ sự việc. Hắn thấy rõ nụ cười mỉa mai của Triệu Ngọc Nhi và vẻ nhẫn nhịn của Lâm Vân Tịch. Một cuộc tranh chấp tầm thường của đám nữ nhân. Hắn nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội khó tả. Thay vì thấy thương hại, hắn lại quy sự nhẫn nhịn của nàng thành một kiểu tính toán. Kẻ biết im lặng đúng lúc thường là kẻ nguy hiểm nhất. Hắn quay người, định rời đi. Mớ hỗn độn này không đáng để bản quan bận tâm.
Vân Tịch khéo léo kéo Vân San rời khỏi chỗ đó, tìm một góc vắng hơn gần bờ hồ. Nàng không muốn làm hỏng đêm hội của muội muội.
“Tỷ tỷ, sao tỷ lại nhịn nàng ta? Nàng ta quá đáng lắm!” Vân San ấm ức.
“Thôi bỏ đi. Chúng ta đi xem múa lân đằng kia đi,” Vân Tịch nhẹ nhàng chuyển chủ đề, nhưng trong lòng nặng trĩu. Nụ cười trên môi nàng đã trở nên cứng nhắc.
Nàng viện cớ đi mua một ít bánh hoa quế để tách khỏi Vân San một lát, tìm chút không gian yên tĩnh. Nàng đi dọc theo một con hẻm nhỏ ít người qua lại, nơi ánh đèn lồng thưa thớt hơn. Không khí ở đây mát mẻ và dễ thở hơn hẳn. Nàng tựa lưng vào bức tường đá, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những lời nói cay độc vừa rồi.
“Lâm tiểu thư thật biết cách thu hút sự chú ý.”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh như băng bất ngờ vang lên ngay bên cạnh. Vân Tịch giật mình mở mắt. Thẩm Tư Niên đứng đó, trong bóng tối của con hẻm, tựa như một pho tượng đá không cảm xúc. Hắn mặc thường phục màu chàm sẫm, nhưng khí chất uy nghiêm thì không bộ quan phục nào sánh bằng.
Nàng vô thức lùi lại một bước, trái tim đập thình thịch. Hắn đã ở đây bao lâu rồi? Hắn đã thấy những gì?
“Thẩm… Thẩm đại nhân.” Nàng cúi đầu, giọng lí nhí.
Hắn không đáp, chỉ nhìn nàng chằm chằm. Ánh mắt hắn sắc lẹm, dò xét, như thể đang nhìn một phạm nhân. Cái nhìn đó khiến nàng cảm thấy mình trần trụi và tội lỗi, dù nàng chẳng làm gì sai cả. Sự oan ức từ màn đối chất với Triệu Ngọc Nhi, cộng thêm thái độ khinh miệt không che giấu của hắn, bỗng nhiên dồn nén lại, đẩy sự kiên nhẫn của nàng đến giới hạn.
Nàng đã cố gắng tránh mặt hắn. Nàng đã cố gắng sống một cuộc đời lặng lẽ. Nhưng dường như ở kinh thành này, nàng đi đâu cũng không thoát khỏi sự phán xét.
Lấy hết can đảm, nàng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt màu trà trong veo của nàng lúc này ánh lên một sự kiên định lạ thường.
“Thẩm đại nhân,” nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng không còn run rẩy nữa. “Tiểu nữ có điều muốn hỏi.”
Hắn hơi nhướng mày, có vẻ ngạc nhiên trước sự thay đổi của nàng.
“Tiểu nữ có thể biết,” nàng ngừng một chút, như để lấy thêm sức mạnh, “tiểu nữ đã làm gì khiến ngài ghét đến vậy không?”
Câu hỏi thẳng thắn và bất ngờ ấy khiến không khí trong con hẻm như ngưng đọng. Thẩm Tư Niên sững người. Hắn đã quen với việc người khác sợ hãi hắn, nịnh bợ hắn, hoặc tránh xa hắn. Chưa một ai, đặc biệt là một nữ nhân, dám chất vấn hắn trực diện như vậy.
Ghét? Hắn có ghét nàng không? Hắn chưa từng định nghĩa cảm xúc của mình. Hắn chỉ thấy nàng là một sự phiền nhiễu, một biến số khó lường trong cái thế giới trật tự mà hắn luôn cố gắng duy trì. Nhưng tại sao lại phiền nhiễu? Hắn không có câu trả lời. Bộ não vốn luôn rành mạch của hắn bỗng trở nên trống rỗng.
Hắn nhìn sâu vào mắt nàng. Trong đôi mắt ấy, hắn không thấy sự xảo trá hay mưu mô mà hắn vẫn luôn gán cho nàng. Hắn chỉ thấy một sự tổn thương chân thành và một câu hỏi tha thiết.
Sự bối rối thoáng qua nhanh như một tia chớp. Hắn lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng cố hữu. Thừa nhận sự bối rối là một dạng yếu đuối, và Thẩm Tư Niên không cho phép mình yếu đuối.
“Lâm tiểu thư suy nghĩ nhiều rồi,” hắn đáp, giọng đều đều không chút cảm xúc. “Bản quan và tiểu thư không quen biết, lấy đâu ra chán ghét hay yêu thích.”
Một câu trả lời hoàn hảo, vừa phủ nhận, vừa vạch rõ khoảng cách.
“Chỉ là,” hắn nói tiếp, ánh mắt lướt qua bộ váy màu nguyệt bạch của nàng, “kinh thành không phải Giang Nam. Lời ăn tiếng nói, điệu bộ cử chỉ, đều cần cẩn trọng. Quá nổi bật chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Nói xong, hắn không cho nàng cơ hội đáp lại, xoay người sải bước rời đi, bóng lưng cao thẳng nhanh chóng hòa vào bóng tối và ánh đèn lấp loáng của đêm hội.
Lâm Vân Tịch đứng sững tại chỗ, như bị đóng băng. Câu nói cuối cùng của hắn còn lạnh hơn cả cơn gió đêm. Đó không phải là một lời khuyên, mà là một lời cảnh cáo. Hắn không ghét nàng, hắn chỉ đơn giản là không xem nàng tồn tại, và sự hiện diện của nàng làm vướng mắt hắn.
Nàng cúi đầu, nhìn những ngón tay đang siết chặt của mình. Tiếng trống hội, tiếng cười nói ngoài kia bỗng trở nên xa xôi, lạc lõng. Giữa dòng sông đèn rực rỡ và triệu triệu con người, nàng chưa bao giờ cảm thấy cô độc đến thế.
[Bản quyền thuộc về Lumm.vn]
Bình luận
Đang tải bình luận...